Virtus's Reader

Buổi tối.

Lúc này, bên trong hoàng thất đèn đuốc sáng trưng, giăng đèn kết hoa.

Tất cả mọi người đều đang tập trung nhìn.

Vi Lạp quan sát khách mới, cũng đã có không ít cường giả đi tới.

Nhưng mà, vừa nhìn qua, lông mày nàng nhíu lại.

Võ Thần, vậy mà ngay cả một vị cũng không có.

Như vậy là có ý gì?

Hiện tại lực hiệu triệu của hoàng thất Bắc Cương đã thấp như vậy rồi sao.

Alexander vốn dĩ khuôn mặt đang nở nụ cười, nhưng khi nhìn thấy biểu lộ của Vi Lạp thì không khỏi thu liễm lại.

"Có chuyện gì vậy Vi Lạp? Sao ta có cảm giác con không mấy vui vẻ, có phải là bởi vì sự tình của muội muội con hay không."

"Không phải đâu phụ hoàng."

Vi Lạp lắc đầu: "Tại sao khách mời tới đây, chỉ có một ít quý tộc và cường giả cấp Tinh Thần. Những vị Võ Thần kia đâu?"

Nghe con gái mình hỏi vậy, sắc mặt Alexander cũng có chút cay đắng.

"Chẳng lẽ, lực hiệu triệu của hoàng thất Bắc Cương chúng ta đã thấp đến mức độ này rồi sao" Vi Lạp thấy biểu lộ của phu hoàng, hai mắt cũng nheo lại, mang theo lửa giận. Chẳng lẽ thật sự đúng như mình nghĩ, những Võ Thần kia, đã không còn nghe theo hoàng thất Bắc Cương nữa rồi sao.

Điều này không phải là tín hiệu tốt a.

"Không phải."

Alexander lắc đầu, phủ nhận ý nghĩ của Vi Lạp.

"Lần này là con suy nghĩ nhiều rồi, khả năng con còn chưa hiểu rõ tình huống hiện tại của Bắc Cương chúng ta." Alexander thở dài rồi nói tiếp: "Trước đây, Võ Thần của Bắc Cương cũng tương đối nhiều. Thế nhưng từ sau con bỏ nhà đi, đã phát sinh mấy đợt dị thú triều. Hơn nữa còn là đại hình thú triều khá lớn, cũng đều có Vương Cấp dị thú tham dự."

"Chúng ta trải qua vài đợt thanh lý dị thú triều, cũng đã tổn thất không ít Võ Thần."

"Hơn nữa, còn có một vĩ Võ Thần mất tích."

"Hiện tại, số lượng Võ Thần còn dư lại, cũng đều đang tìm kiếm vị Võ Thân đang mất tích kia. Ta với bọn họ đều suy nghĩ không sai biệt lắm, sống phải thấy người, chết phải thấy xác."

"Tăng thêm tên Mã Khả Phu phản bội chạy trốn, hiện tại đã bị giết chết."

"Cho nên hôm nay mới không có những vị Võ Thần khác tới đây. Con đừng suy nghĩ nhiều, không phải lực hiểu triệu của hoàng thất chúng ta không đủ, cũng như không phải là không muốn cho Diệp Vân Dật mặt mũi."

"Đương nhiên, chuyện này cũng không nên nói cùng Diệp Vân Dật, việc xấu trong nhà không nên truyền ra bên ngoài."

Từng lời nói, khiến cho ánh mắt Vi Lạp nheo lại

Gần đây nàng cũng không chú ý tới hướng đi của các vị Võ Thần khác. Không nghĩ tới, bọn họ vậy mà đang truy tìm vị Võ Thần mất tích kia.

Nàng nghĩ đến vị Võ Thần bị mất tích, người này cũng là trụ cột vững vàng của Bắc Cương.

Vi Lạp đã gặp vị này mấy lần, dung mạo và dáng người của đối phương, tuyệt đối không ở dưới nàng.

Còn về tính cách.

Nói tới, ngược lại là cùng Đệ Bát Vương Tướng Thượng Quan Vũ Lam của Hoa Hạ có chút giống nhau, đều là băng tuyết mỹ nhân.

Bất quá, mặc dù là nữ nhân, nhưng mà bày mưu nghĩ kế, nàng ta cũng không thua kém gì nam nhân.

Một vị Võ Thần như vậy bị mất tích.

Cũng là tổn thất cực lớn của Bắc Cương.

Về phần tìm kiếm nàng.

Vi Lạp cũng là thở dài.

Bình thường, dưới tính huống mất tích như vậy, không cần phải tốn công suy nghĩ, hẳn là đã táng thân trong miệng Vương Cấp dị thú.

Cũng vì là Võ Thần, cho nên mới có đãi ngộ như hiện tại. Sau khi mất tích, còn được người khác đi tìm kiếm. Nếu như là cường giả bình thường, thì sẽ không có chuyện như vậy

Làm sao tìm được?

Căn bản là tìm không thấy.

"Nguyên lai là như vậy."

Vi Lạp cũng thoải mái hơn một chút.

"Tốt rồi, con cũng đừng xoắn xuýt vấn đề này nữa. Hôm nay là ngày đại hỉ của thất muội con, chúng ta nhanh qua đó thôi." Alexander nói xong, sau đó cùng Vi Lạp đi tới bên kia.

Một bên khác.

Một nhóm cường giả và quý tộc ngồi với nhau.

Bọn hắn đều đang thảo luận về tình huống của Diệp Vân Dật.

"Các ngươi nghe nói không, lần này người cùng thất công chúa kết hôn, chính là Đệ Thập Vương Tướng của Hoa Hạ."

"Nghe nói, thực lực của hắn rất cường đại, không chỉ tiêu diệt Kim Giám Bàng Giải, mà còn giết chế Mã Khả Phu. Thế lực của hắn cũng có rất nhiều thủ hạ cường đại."

"Hơn nữa, hắn còn là lão công của đại công chúa. Hiện tại lại là lão công của thất công chúa, xem như hắn đã là Vương Tướng Hoa Hạ có quan hệ mất thiết nhất với Bắc Cương."

"Đại công chúa, thất công chúa, đều là mỹ nữ của hoàng thất a."

"Bắc Cương chúng ta đoạn thời gian này rất bấp bênh. Sau khi đại công chúa trở về, xem như đã ổn định một chút. Hiện tại Đệ Thập Vương Tướng lại tới đây tăng cường mối liên hệ. Về sau hoàng thất và Bắc Cương hẳn sẽ càng ngày càng tốt."

Phía dưới, mọi người còn đang thảo luận hăng say.

Lúc này, Sophia cùng Diệp Vân Dật đều đã đi lên sân khấu.

Các vị gia chủ đều hướng ánh mắt về Diệp Vân Dật.

Trong khoảnh khắc khi tiếp xúc với ánh mắt của đối phương,

Đám cường giả và quý tộc đều cảm thấy cơ thể như phát lạnh.

Đây là ánh mắt gì vậy?

Ngạo nghễ bốn phương.

Khí tràng thật mạnh.

Khóe miệng mọi người đều đã co lại.

Không nghĩ tới, Đệ Thập Vương Tướng lại bộc lộ tài năng như vậy.

Một lúc sau.

Nghi thức đã được tổ chức xong.

Alexander nâng chén: "Mọi người cùng nhau nâng chén, chúc mừng hai người bọn họ."

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều đứng lên, cộng đồng nâng ly.

Diệp Vân Dật cùng Sophia, còn có Vi Lạp bên cạnh cũng đều nâng ly

Tiếp đó là một hơi cạn sạch.

Đại tiệc bắt đầu.

Tất cả mọi người lập tức dùng bữa.

Sophia nghĩ đến khâu tiếp theo.

Khuôn mặt hiện lên vẻ khẩn trường cùng xấu hổ.

Nàng thế nhưng là đại cô nương lần đầu lên xe hoa. Trước đây cả ngảy việc yêu đương còn chưa biết qua, chứ đừng nói là nói tới kinh nghiệm trên phương diện này.

Cũng may.

Đại tỷ của nàng, vẫn là tương đối có kinh nghiệm.

Nàng kéo Vi Lạp lại: "Đại tỷ, đại tỷ."

"Hử? Làm sao vậy?" Vi Lạp đang ăn mỹ vị một cách ngon lành. Dù sao đêm qua nàng cũng đã quá hao tốn khí lực, hôm nay cũng có chút mệt mỏi, sau khi ngủ một ngày, vẫn còn chưa có ăn gì. Hiện tại cần phải tranh thủ bổ sung một chút.

"Thất muội, muội cũng nên tranh thủ ăn nhiều một chút, bằng không, tối cũng đừng than đoi búng a."

"Đại tỷ, muội hỏi tỷ một chút." Âm thanh của Sophia bất chợt trở nên nhỏ như tiếng muỗi kêu.

"Buổi tối, muội phải làm gì?"

"Muội hỏi vậy sao tỷ biết đường nói chứ? Tỷ cũng không biết nên nói như thế nào nữa." Vi Lạp cũng chỉ khoát tay.

Nàng nhìn muội muội Sophia của mình, tiểu nha đầu này nên tự chính mình trải qua, sao nàng có thể nói ra loại chuyện này chứ?

Hơn nữa, đêm nay nàng cần phải hảo hảo ngu ngon một giấc mới được: "Tự nhiên rồi muội sẽ biết. Tối nay tỷ cũng không có thời gian để quan tâm tới muội rồi, tỷ cần phải hảo hảo ngủ bù mới được."

Sophia: "…"

Cái này, còn ảnh hưởng tới giấc ngủ sao?

Sophia cũng nghiêm túc hỏi thăm mấy chuyện khác.

Cuối cùng là cùng Vi Lạp dùng bữa, lẳng lặng chờ hôn lễ chấm dứt.

Đại tiệc vừa mới chấm dứt, Diệp Vân Dật đã bước tới.

Vi Lạp lập tức nở nụ cười nói: "Lão công, em đi ngủ trước."

Sau đó vội vàng đứng lên.

Diệp Vân Dật nhìn nha đầu này, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Ngược lại là chạy rất nhanh.

Lập tức.

Diệp Vân Dật ôm lấy Sophia, đi vào trong gian phòng cưới.

Vào phòng, Diệp Vân Dật đá chân về phía sau, đóng cửa lại.

Một bên khác, Vi Lạp cũng đã nằm trên chiếc giường của mình, cảm nhận cơn đau nhức trên người.

Cũng may là hôm nay có muội muội chống đỡ.

"Muội muội đáng yêu của tỷ, vất vả cho muội rồi."

Nghĩ tới đây, Vi Lạp liền đắp mền lại, ngủ một giấc ngon lành.

Sáng ngày hôm sau.

Diệp Vân Dật từ trong phòng đi ra.

Tinh thần sảng khoái.

Hắn nhìn lên bầu trời, cảm nhận nhiệt độ của Bắc Cương. Khá lắm, quả nhiên so với Linh Dung thành thì lạnh hơn nhiều.

Thở ra một hơi, trên không trung đã ngưng kết ra hơi nước.

Sau một khắc, trước mặt Diệp Vân Dật xuất hiện một màn sáng.

Chương 296 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!