Virtus's Reader

Bọn hắn nhìn vào đàn Tuyết Lang trước mặt, vẻ mặt dữ tợn, đại đao trong tay vung lên.

Không có chút nào khiếp đảm, giống như là muốn chém diết đối phương để báo thú rửa hận vậy.

Lập tức, hai bên va chạm vào nhau.

Cùng lúc đó.

Bên trong chính đường của hoàng thất

Hoàng thất chánh đường bên trong, Hoàng Chủ còn đang nhàn nhã uống trà cùng Diệp Vân Dật.

Diệp Vân Dật thưởng thức lá trà của Bắc Cương, cùng với những loại trà mà trước đây hắn thưởng thức, có chút khác biệt. Cũng không tệ, chờ lúc rời đi, ngược lại là có thể mang về một ít cho các lão bà nếm thử.

Diệp Vân Dật lúc này, cũng đã nghĩ tới việc quay trở về.

Chờ sau khi quay về, hắn cần phải hảo hảo chỉnh đốn lại lực lượng của mình, hoặc là, mở rộng thế lực ra một chút.

Dù sao thì hiện tại, thủ hạ của hắn đã có thực lực vô cùng cường đại.

Thời điểm mấy người Diệp Vân Dật còn đang thưởng thức trà.

Bên trong hoàng thất, đã bắt đầu rối loạn.

Các loại tin tức ở tiền tuyêns lúc này đã truyền về tới nơi.

Lúc này, chỗ làm việc của một vị Hoàng Tử phụ trách bộ phận thông tin.

Trên bàn của hắn, đã để đầy tin tức truyền về

"Đệ tam Hoàng Tử, thuộc hạ thấy, lần này thực sự là không ổn, những thông tin này, không phải chỉ có một đội ngũ ở tiền tuyến truyền về, mà là rất nhiều đội ngũ đồng loạt gửi về tin tức."

"Ngài xem, lúc trước, chúng ta đã thiết lập một loạt tiền đồn từ Đông sang Tây ở sát khu vực Bắc Cực Băng Nguyên. Hiện tại, hầu như tất cả các tiền đồn này đều truyền về tin tức bị dị thú của Bắc Cực Băng Nguyên tấn công."

"Chúng ta, hay là cần sớm làm chuẩn bị a."

"Lúc này, Bắc Cực Băng Nguyên có thể sẽ xảy ra một hồi ác chiến."

"So với những đợt dị thú triều trước đây, sợ là không thua kém, thậm chí là còn lớn hơn nữa."

Từng lời nói truyền ra, đối diện, vị Hoàng Tử nghe những lời này, ánh mắt trở nên âm trầm. hắn cũng ý thức được tình huống có chút nghiêm trọng.

"Đám súc sinh trong Bắc Cực Băng Nguyên này, hôm nay lại tự nhiên nổi điên cái gì, mới chỉ yên tĩnh được vài ngày, bây giờ lại như vậy? "

Vị Hoàng Tử này thầm mắng một tiếng. Nghĩ tới, lần thú triều cực lớn đầu tiên, bọn hắn đã phải phái lực lượng rất lớn để chống cự.

Rất nhiều Võ Thần, tăng thêm các cao tầng khác cũng ra trận.

Trong lần chiến đấu đó, có Võ Thần bị chết, có Võ Thần mất tích, rất nhiều cao tầng khác thì người chết người bị thương.

Khiến cho sức mạnh tổng thể của Bắc Cương bị suy giảm một mảng lớn.

Bây giờ, mới chỉ qua vài ngày, lại tiếp tục tới?

Lại tới thêm mấy lần như vậy, lực lượng của Bắc Cương, chẳng phải sẽ bị bao mòn hết sao?

"Không nghĩ nhiều nữa, ta đi báo cho phụ hoàng trước đã. Các ngươi tiếp tục ở đây chờ đợi tin tức mới nhất. Nếu có tin tức nào khác truyền về, nhớ báo sớm cho ta."

Vị Hoàng Tử này đứng lên, vẻ mặt nghiêm túc nói rõ cho đám người thuộc hạ.

Mọi người cũng biết rõ tính nghiêm trọng của sự tình lần này, liền vội vàng biểu thị hiểu rõ.

Lúc này, vị Hoàng Tử với vẻ mặt lo lắng đi ra ngoài, hướng về phía chính đường đi tới.

Một lúc sau, đi vào bên trong

"Phụ hoàng."

Alexander đang cùng Diệp Vân Dật nói chuyện, thì bị giọng nói này cắt ngang.

Lập tức, hắn nhìn thấy Hoàng Tử đi vào, lông mày nhíu lại, đám nhi tử này, sao ko có quy tắc gì hết vậy.

Cứ như vậy cắt ngang cuộc nói chuyện của bọn hắn.\

"Có chuyện gì vậy?"

"Phụ hoàng, ngài xem những tin tức này một chút."

"Đám súc sinh ở Bắc Cực Băng Nguyên kia, lại bắt đầu tấn công."

Oanh.

Lời này, quả thực như tiếng sét đánh ngang tai.

Khiến cho Alexander và Vi Lạp đều trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.

Nhất là Alexander, theo phản xạ lập tức đứng bật dậy từ trên ghế.

Nhìn chằm chăm vào Hoàng Tử.

"Nhanh đưa cho ta."

Hiện tại đầu của ông ta có chút phình to ra.

Đây là có chuyện gì vậy a.

Trời muốn diệt Bắc Cương ta sao?

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, vậy mà có nhiều dị thú triều như vậy?

Ông ta tiếp nhận tin tức, chăm chúc đọc qua, sau đó thở dài một hơi nặng nề.

Quy mô lần này, vậy mà lớn như vậy.

"Vi Lạp, con xem một chút đi."

Một bên, Vi Lạp liền đọc tin tức truyền về, đối chiếu với bản đồ, sau đó hai bàn tay xiết chặt lại: "Đám súc sinh này, quy mô lần này thật là lớn."

Bên cạnh, Diệp Vân Dật cũng đã chú ý tới, dị thú triều lần này, quy mô cũng không nhỏ. Từ Đông sang Tây, chiến trường tương đối rộng lớn.

Thoạt nhìn, đám dị thú này giống như đang có định gì đó, dồn dập tấn công tới Bắc Cương.

Dưa theo đạo lý mà nói, lần trước Bắc Cương và đám dị thú này đã chiến đấu qua.

Chém giết không ít dị thú.

Mà đám dị thú này cũng đều đã có linh trí, sẽ phải hiểu được việc chuyện nghỉ ngơi lấy lại sức. Nhưng lần này, chỉ trong một thời gian ngắn, bọn chúng lại tiếp tục tấn công, quả thật là có chút kỳ lạ

Bất quá.

Nếu nói tới có cái gì dẫn phát sự kiện dị thú triều lần này.

Diệp Vân Dật lập tức sờ mũi, chẳng lẽ là, vừa rồi hắn điên cuồng hấp thu năng lượng trong không khí, nên mới xảy ra chuyện này?

Bất quá, thoạt nhìn thì hai việc này không có liên hệ gì a.

Cứ kệ đã, xem sự tình phát triển tới mức nào.

Alexander cũng đã có kinh nghiệm của lần trước đó, lập tức phân phó thành viên cao tầng đi tới khu bực Bắc Cực Băng Nguyên.

Chỉ có điều, lúc này, Alexander nghĩ tới cao tầng của hoàng thất, hiện tại cũng là giật gấu vá vai, số lượng ít ỏi.

Trải qua đại chiến lần trước, cao tầng hoàng thất đã giảm mạnh.

"Lần này, e là phải để đám đệ đệ của con dẫn người ra tuyền tiến rồi a." Alexander nhìn Vi Lạp rồi nói.

Lời này, khiến cho Vi Lạp sững sờ ở tại chỗ, những đệ đệ kia của nàng sao?

Bọn hắn đều chỉ là cấp độ Tinh Thần, với cấp độ này, nói cao cũng không cao, thấp cũng không thấp.

Nhưng mà, để đối mặt với dị thú của Bắc Cực Băng Nguyên, khẳng định là không bằng Võ Thần được.

Chỉ có điều.

Nhóm Võ Thần đều đã được điều về phía Bắc.

Trần thủ tòa thành của bọn họ.

Mà bây giờ, bên trong hoàng thất, cũng không có Võ Thần nào đi tới.

Dù sao, Võ Thần trấn thủ bên này, cũng chính là Hoàng Chủ Alexander. Nhưng hiện tại hắn cần phải ở lại đây nằm giữ đại cục. Ít nhất, hiện tại hắn cũng không thể đi tới chiến trường để tiếp viện.

Cho nên bây giờ, cũng chỉ có thể để dị nhân cấp Tinh Thần qua đó.

"Như thế thì có chút mạo hiểm. Khả năng lần này để bọn hắn đi, sẽ không thể quay trở về nữa."

Vi Lạp vừa dứt lời.

Trái tim Alexander như bị đánh trúng một cái. Những đứa con của ông ta, đã có người chết dưới miệng dị thú, cảm giác xé nát tâm can này, hắn đã trải nghiệm qua, nhưng mà…

"Nếu người của hoàng thất chúng ta không đi, khó tránh khỏi khiến cho sĩ khí bị sa sút. Bất kể nói gì đi nữa, cần phải phái người qua đó, vấn đề là nên để ai đi bây giờ."

"Nếu không, để con đi?"

Câu này của Vi Lạp, khiến cho Alexander trừng mắt nói: "Hồ đồ, bây giờ con còn đang mang thai hài tử, sao ta có thể để con đi được."

"Con nghĩ cũng đừng nghĩ, tranh thủ tìm người khác đi."

"Vâng!"

Vi Lạp cũng không dám trì hoãn, bắt đâu suy nghĩ.

Liên tiếp viết tên của vài vị Hoàng Tử.

Nàng cũng không khỏi thờ dài, loại cảm giác này, giống như là đang mai táng đệ đệ của mình vậy.

Tí tách!

Một giọt nước mắt, rơi vào trên tờ giấy.

Bỗng nhiên.

Bên cạnh, một bàn tay đưa tới, lau đi giọt nước mắt trên khuôn mặt của nàng.

"Tốt rồi, em không cần phải khổ sở như vậy. Anh sẽ dẫn người đi qua đó nhìn xem."

Giọng nói này vang lên, khiến cho tất cả mọi ngẩng đầu lên.

Nhìn về phía Diệp Vân Dật.

Vi Lạp nhìn lão công của mình, trong đôi mắt có đã có sóng nước lưu chuyển.

"Như thế nào còn khóc, đừng khóc nữa, đây chỉ là việc nhỏ. Vừa vặn, nhân dịp này, a nhìn xem đám súc sinh ở Bắc Cương này, có khác gì so với bên chúng ta không."

Diệp Vân Dật nói xong, sau đó đi ra bên ngoài.

"Lão bà, tranh thủ tính toán số người lần này đi cùng giúp anh."

Chương 301 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!