Nói xong, Diệp Vân Dật đi ra bên ngoài.
Chiến trường luôn thay đổi trong nháy mắt, nếu muốn hành động, cần phải nhanh chóng tranh thủ thời gian.
Dù sao việc tiêu diệt đám súc sinh này trong Băng Nguyên, so với việc tiêu diệt ở trong thành, vẫn là có sự khác biệt rất lớn.
Phía sau, Vi Lạp nhìn bóng lưng của Diệp Vân Dật, nàng hiểu rõ, nếu muốn cải biến chủ ý mà lão công đã quyết, hơn phân nửa là không thể nào.
Điều bây giờ nàng có thể làm, cũng chính là có thể an bài cho lão công một ít trợ thủ đắc lực.
Chỉ có như vậy, mới là con đường đúng đắn.
Bên cạnh, Alexander cũng đang muốn nói gì đó, nhưng vừa mở miệng, liền trông thấy con gái mình đưa ngón trỏ đặt lên môi, ý bảo là ông không cần nói nữa.
Mà nàng bây giờ, chính là nắm chặt thời gian, lựa chọn thành viên.
Sau đó
Cho người đi gọi bọn hắn.
Alexander thấy cảnh tượng này, cũng chỉ biết gật đầu. Lúc này đây, tin rằng thành viên hoàng thất bị tiêu hao so với trước đây hẳn sẽ ít hơn nhiều.
Dù sao, thực lực củaDiệp Vân Dật vẫn đang còn đó.
Chỉ là, hắn vẫn không nhìn thấu thực lực của đối phương.
Cũng lúc đó.
Bên ngoài, Diệp Vân Dật giữa sân.
Thổi sáo một tiếng.
Xích Viểm Hổ đứng trước gian phòng của Sophia nghe được tiếng sao này, đột nhiên đứng dậy, ngay cả Hỏa Tủy cũng không thèm quản, mà lao nhanh về phía tiếng huýt sáo vừa rồi.
Rầm rầm!
Theo tiếng Theo Xích Viêm Hổ chạy đi, mặt đất trong hoàng thất cũng phát sinh chấn động nhẹ.
Địa phương mà Xích Viêm Hổ chạy qua, những tàng đá to lớn, trong nháy mắt liền nứt toác ra.
Các thành viên hoàng thất xung quanh, nhìn thấy Xích Viêm Hổ chạy như vậy, không một ai dám lên ngăn cản.
Dù sao, một con dị thú thể hình cực đại, cấp độ gần như tiếp cận Vương Cấp như vậy, ai mà dám ngăn cản chứ.
Không còn muốn sống nữa hay sao?
"Con dị thú này, cũng quá đáng sợ đi."
"Tốc độ thật là nhanh."
"Đây là tọa kỵ của Đệ Thập Vương Tướng sao, quả nhiên là không tầm thường. Khi nào thì ta mới có thể có tọa kỵ như vậy a?"
"Đừng nói nữa, đại chiến sắp tới, tâm tư của ngươi còn nghĩ tới mấy chuyện này sao?"
Từng đạo thanh âm truyền đến, tất cả mọi người nhìn vào bóng lưng Xích Viêm Hổ đã rời xa, trong đầu có rất nhiều suy nghĩ.
Bên này, Diệp Vân Dật đứng nguyên tại chỗ.
Sau đó liền nhìn về một hướng.
Xích Viêm Hổ cũng đã thấy được thân ảnh của Diệp Vân Dật, nó liền tăng tốc, phóng thật nhanh lại chỗ chủ nhân của mình.
Đi tới bên cạnh Diệp Vân Dật, Xích Viêm Hổ nhìn hắn, sau đó liền dừng, thân thể ép xuống, cái đầu cọ xát vào người chủ nhân.
"Tốt rồi tốt rồi, lần này, ta dẫn ngươi đi tới Bắc Cựng Băng Nguyên nhìn tình huống bên đó. Ngoài ra, cũng em thử đám dị thú bên đó có bao nhiêu hung hãn."
Diệp Vân Dật vừa nói vừa sờ lên cái đầu to lớn của Xích Viêm Hổ.
Xích Viêm Hổ nghe thấy lời của Diệp Vân Dật, liền gầm nhẹ một tiếng, biểu thị là mình đã chuẩn bị xong. Một lúc sau.
Mấy vị Hoàng Tử, còn cóm một nhóm thành viên cao tầng khác cũng đã đi tới tập trung lại.
Mọi người trông thấy Diệp Vân Dật và Xích Viêm Hổ thì không khỏi sửng sốt.
Này, tại sao Đệ Thập Vương Tướng cũng tới đây?
Mấy vị Hoàng Tử nhìn thấy Diệp Vân Dật, vẻ mặt hiện lên sự xấu hổ. Dù sao lần trước, khuôn mặt của bọn hắn đều bị Đệ Thập Vương Tướng làm cho sưng lên.
Hiện tại lại gặp lại ở khoảng cách gần như vậy, bọn hắn khó tránh khỏi sự xấu hổ.
Hơn nữa, bọn hắn cũng không biết, vì cái gì Đệ Thập Vương Tương lại mang theo tọa kỵ cùng xuất hiện ở chỗ này.
Đây là muốn làm gì?
Một lúc sau.
Không sai biệt lắm, mọi người đã tới đông đủ.
Alexander và Vi Lạp từ bên trong chính đường đi ra.
Mọi người nhìn thấy Alexander, thân thể đứng thẳng. Alexander cũng nhìn bọn hắn rồi nói:
"Tin tưởng các ngươi cũng đã biết rõ Bắc Cương đã xảy ra chuyện gì."
"Hiện tại, đám súc sinh ở Bắc Cực Băng Nguyên lại phát động tấn công tới đây."
"Lúc này đây, Bắc Cương cần phải dựa vào các ngươi."
"Ta sẽ phái các hoàng tử, cùng mọi người cùng nhau xuất chiến. Bọn hắn lần này đều sẽ là chiến binh, cùng với mọi người vào sinh ra tử, anh dũng giết địch với nhau."
"Hơn nữa, trong trận chiến này, sẽ có một sự khác biệt. Đó là người dẫn đội lần này, chính là Đệ Thập Vương Tướng."
Một câu này.
Khiến cho tất cả mọi người sững sờ.
Lập tức, tất cả đều đồng loạt nhìn sang Diệp Vân Dật đang đứng nơi đó.
Diệp Vân Dật cũng quét mắt nhìn bọn hắn một lượt.
Mấy vị Hoàng Tử cũng thật không ngờ tới. Bọn hắn cũng biết rõ tình huống của hoàng thất hiện tại. Toàn bộ hoàng thất, ngoại trừ Alexander, sẽ không có dị nhân cấp bậc Võ Thần nào khác.
Cho này, lần này bọn hắn đi tới đó, sẽ không có chiến lực đỉnh cấp nhất, sợ là phải tử thương rất nhiều người.
Những Hoàng Tử bọn hắn, cũng đều đã ôm tâm lý hẳn phải chết.
Nhưng mà thật không ngờ, lúc này, một ngoại nhân như Đệ Thập Vương Tướng vậy mà sẽ đi cùng bọn hắn.
Thật là một hành động trượng nghĩa.
Nghĩ tới đây, khóe miệng bọn hắn co lại.
Nhớ tới lần trước hai bên gặp mặt, bọn hắn còn muốn cho Diệp Vân Dật một cái ra oai phủ đầu. Lập tức liền cảm thấy vô cũng xấu hổ, nghĩ tới muốn cấp cho Diệp Vân Dật một lời xin lỗi.
Ân tình lớn như vậy!
"Các ngươi đều phải nghe theo sự an bài của Đệ Thập Vương Tướng. Đệ Thập Vương Tướng dẫn đội, cũng giống như là ta dẫn đội. Nếu như có kẻ nào dám không nghe theo, giết chết không ta."
Alexander nghiêm túc hạ mệnh lệnh.
Đối diện, đám Hoàng Tử nghe xong, lập tức lên tiếng:
"Chúng ta tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của Đệ Thập Vương Tướng."
Phía sau, các thành viên cao tầng cũng hô theo:
"Chúng ta tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của Đệ Thập Vương Tướng."
"Chúng ta tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của Đệ Thập Vương Tướng."
Từng đạo thanh âm vang lên.
Bên này.
Diệp Vân Dật thấy vậy thì nhún chân, nhảy lên lưng Xích Viêm Hổ.
Hai chân thúc vào bên hông.
Xích Viêm Hổ gầm nhẹ một tiếng, lập tức phóng ra phía bên ngoài.
Mọi người cũng lên tọa kỵ của mình, tất cả đều đi theo phía sau Xích Viêm Hổ, cùng nhau xuất phát đi tới Bắc Cực Băng Nguyên.
Phía sau.
Alexander và Vi Lạp nhìn tràng diện này, nhất là Vi Lạp, nội tâm nàng hiện tại ngũ vị tạp trần.
"Phụ hoàng, lão công của con, có thể an toàn trở về hay không?"
Alexander cũng hiểu rõ sự lo lắng của Vi Lạp, ông ta nói: "Không có chuyện gì đâu, Đệ Thập Vương Tướng thực lực cường hãn. Ta có cảm giác, hắn còn mạnh hơn cả ta. Nếu như ngay cả hắn còn không về được, Bắc Cương, sợ sẽ lâm vào đại nạn."
"Yên tâm, hắn khẳng định có thể trở về."
Alexander nói xong, liền đi vào trong chính đường. Dù sao, toàn bộ chiến trường của Bắc Cực Băng Nguyên, còn cần hắn cầm cân nảy mực đâu.
Vi Lạp đứng lại tại chỗ một lúc sau, cũng cắn răng quay vào bên trong.
Cùng lúc đó.
Phòng tuyến phía Đông.
Một nữ Võ Thần xinh đẹp nhìn đám súc sinh đang lao tới, dẫm mạnh dưới chân, tuyết ở xung quanh đều bị đẩy ra.
Sau đó, thân hình nàng trở nên hư ảo.
Sau một khắc.
Đã xuất hiện phía trước một đầu dị thú Tinh Thần trung kỳ..
Nàng nhìn con Tuyết Vực Cực Hồ này, sắc mặt lạnh như băng.
Sau đó, dưỡi dao sắc bén trong tay chém xuống.
Phốc phốc.
Âm thanh huyết nhục bị cắt đứt lập tức vang lên.
Huyết vụ phun ra khắp nơi.
Nữ Võ Thần xinh đẹp tiếp tục chém về phía đầu của Tuyết Vực Cực Hồ.
Một nhát đâm.
Một nhát cắt.
Cuối cùng, một viên tinh hạch to lớn xuất hiện trong tay của nàng.
Một loạt thao tác này, khiến cho đám dị nhân phía sau đều ngây người.
Thủ pháp như vậy..
Alissa Võ Thần.
Thực lực quá mạnh mẽ a.
Sĩ khí của bọn hắn lập tức được nâng lên, sau đó liền phóng đi về phía trước..
Alissa nhìn viên tinh hạch này.
Tiếp đó nhìn về tình huống trước mặt.
Đông đông đông.
Mặt đất truyền tới âm thanh chấn động, dị thú triều một lần nữa xông tới.
Quả thực là đông như kiến.
"A, thật sự là không ít đâu."
Alissa thấy vậy, từ trong ánh mắt, một đạo hàn quang lạnh lẽo hiện lên.
Chương 302 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]