Từng đạo thanh âm, từ đằng xa truyền đến.
Rơi vào tai nhóm người đang ở lại thi dọn thi thể dị thú và nhân loại trên chiến trường.
Khiến cho bọn hắn đều phải ngẩng đầu nhìn về đó, vẻ mặt hâm mộ.
"Tốt rồi, đừng nhìn nữa, Đệ Thập Vương Tướng đây cũng là vì tốt cho chúng. Dù sao bên trong Bắc Cực Băng Nguyên có không ít dị thú và vô số nguy hiểm khác rình rập. Với thực lực của chúng ta, nếu tiến vào trong đó, coi như là có Đệ Thập Vương Tướng che chở, khả năng cũng không thể còn sống mà đi ra đâu."
"Hơn nữa, nơi này còn có nhiều việc phải làm, nhiều thi thể dị thú như vậy, cần phải tranh thủ thời gian để xử lý. Bằng không, nếu dẫn tới đám dị thú bên Bắc Cương qua đây, vậy lại cần phải một phen huyết chiến."
"Chúng ta vẫn là nhanh chóng thu thập đi thôi."
Nghe những lời này, mọi người cũng đồng loạt gật đầu.
Không sai, bọn hắn vẫn là nên nhanh chóng thu dọn chiến trường mới được.
Lập tức, ai nấy cũng đều bắt tay vào làm, bận rộn tối mắt tối mũi.
Sau đi đơn giản đem thi thể dị thú vận chuyển một lúc, bọn hắn lại phát hiện một vấn đề rất nghiêm trọng. Đó là thi thể đám dị thú quá nhiều, bọn hắn mặc dù có không ít người, nhưng để muốn vận chuyển số lượng thi thể như vậy, vẫn là một chuyện rất khó khăn.
"Như vậy đi, chúng ta sẽ để lại một vài người có thực lực cường hãn một chút, trông coi ở nơi này với ta. Còn lại thì vận chuyển dần dần đi về hoàng thất bên kia."
"Sau đó cùng với bên đó nói rõ tình hình cuộc chiến và hướng đi của Diệp đại nhân bọn họ một chút."
"Thông báo xong thì các ngươi cũng để bên hoàng thất điều thêm người tới đây để tham gia vận chuyển. Nếu không làm vậy, bên đó chờ trong thời gian dài không thấy tin tức của chúng ta, hẳn sẽ rất sốt ruột."
Lúc này, một thành viên cao tầng đưa ra đề nghị.
Mọi người nghe vậy thì gật đầu tán thành.
Nhóm cường giả ở lại, trước tiên là đem tất cả thi thể vào bên trong tiền đồn. Những dị nhân khác thì có nhiệm vụ vận chuyển chúng quay về hoàng thất bên kia.
Một vài tiếng sau.
Bên trong chính đường của hoàng thất.
Vi Lạp theo dõi tin tức của các trận chiến truyền về, sắc mặt có hơi chút hòa hoãn lại.
Phòng tuyến phía Đông và phía Tây cũng đã truyền về tên tức.
Hai chỗ này có Võ Thần dẫn đầu, đã tạm thời ngăn cản được dị thú triều của Bắc Cực Băng Nguyên.
Hiện tại, càng là có xu thế áp đảo.
Tin rằng sẽ không bao lâu nữa, có thể đánh lui đám súc sinh này quay về Bắc Cực Băng Nguyên.
"Xem ra phòng tuyến phía Đông và phía Tây, áp lực đã không còn lớn lắm."
"Nhưng mà, chỗ chúng ta vẫn chưa có tin tức truyền về."
"E là Tuyết Bức bên đội quân tiền đồn đã sử dụng hết, cho nên không có cách nào truyền tin tức về được. Cũng có thể là tất cả mà mọi người bên đó đều đang trải qua chém giết, cho nên không có ai rảnh để truyền tin tức."
Vi Lạp nhìn tin tức gửi về, sau đó là nói với phụ hoàng của mình.
Trong lời nói, cũng hiện rõ sự lo lắng nồng đậm.
Dù sao, đây chính là lão công nhà mình, nàng sao có thể không lo lắng cho được.
Không thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn a. Bằng không, đối với các tỷ muội trong trang viên, nàng không có cách nào bàn giao được. Hơn nữa, đối với hài tử trong bụng cũng đồng dạng như vậy.
"Không có chuyện gì đâu."
Bên cạnh, Alexander thấy biểu lộ của Vi Lạp, cũng liền lên tiếng trấn an.
"Hiện tại phòng tuyến phía Đông và phía Tây, đều không xuất hiện Vương Cấp dị thú. Vì vậy đối với những dị thú dưới Vương Cấp này, bọn hắn mới có thể dễ dàng ngăn chặn. Thoạt nhìn, dị thú triều lần này, số lượng có vẻ là rất đông, nhưng mức độ nguy hiểm thì không phải là rất cao."
"Diệp Vân Dật thân là Đệ Thập Vương Tướng, ta cảm thấy, thực lực của hắn còn cao hơn cả Vương Tướng bình thường khác, chúng ta không cần phải quá lo lắng."
Alexander nói xong, cũng là cho Vi Lạp một liều thuốc an thần.
Nàng đang chuẩn bị làm tiếp một ít bố trí.
Bỗng nhiên.
Bên ngoài, một đạo thân ảnh vội vã đi vào.
"Hoàng Chủ, trưởng công chúa, binh sĩ đội quân tiền đồn phía Bắc đã quay về, còn mang theo không ít thi thể của dị thú."
"Mời hai vị qua đó xem thử."
Phía dưới, đạo thân ảnh còn chưa kịp nói xong, Vi Lạp đã trực tiếp lao ra ngoài.
Alexander nhìn thấy bộ dạng này của nữ nhi, cũng biết rỗ nội tâm của nó lo lắng như thế nào.
Lập tức hắn cũng đi nhanh ra ngoài, xem xét tình huống.
Vừa đi ra, liền trông thấy những binh sĩ kia chở về không ít thi thể của dị thú. Hơn nữa còn đang cùng đội hộ vệ của hoàng thất bên cạnh nói chuyện gì đó.
Vi Lạp bước tới, lập tức hỏi: "Thế nào, chiến cuộc hiện tại như thế nào?"
"Bẩm trưởng công chúa, đã không có vấn đề gì. Hiện tại dị thú triều bên phía tiền đồn, tất cả đều bị tiêu diệt."
Sau câu nói này, Vi Lạp cũng không khỏi thở dài một hơi.
Phía sau, Alexander nghe thấy thì cũng đồng dạng như vậy.
Không thể không nói, hiệu suất của Diệp Vân Dật thật đúng là rất cao, nhanh như vậy đã đánh lui được dị thú triều kia quay về.
"Được rồi, các ngươi mau kể rõ chi tiết tình huống lúc đó đi."
Alexander ra lệnh cho mấy người binh sĩ.
Mấy người đi tới, bắt đầu kể lại.
Thời gian dần qua.
Alexander, Vi Lạp, còn có mọi người bên cạnh nghe rõ chi tiết tình huống cuộc chiến.
Ai nấy đều trợn tròn mặt, vẻ mặt không thể tin nổi mình nghe được cái gì.
Các ngươi vừa nói gì?
A...?
Những lời vừa rồi là gì?
Dị thú triều lần này, vậy mà có ba đầu Vương Cấp dị thú. Hơn nữa cũng không phải là loại dị thú lương thiện gì.
Ngoài ra, còn có dị thú triều cực kỳ khổng lồ.
Lão thiên….!
"Đệ Thập Vương Tướng quả thất là quá mạnh mẽ, đơn thương độc mã, liên tiếp chém giết ba đầu Vương Cấp dị thú. Sau đó có sử dụng cung tên, bắn chết hàng trăm con dị thú khác."
"Có thể nói, dị thú triều khổng lồ lần này, không phải là bị đuổi về Bắc Cực Băng Nguyên."
"Mà gần như đã bị Đệ Thập Vương Tướng tiêu diệt."
"Cơ hồ chỉ là một mình ngài ấy chém giết, còn số lượn dị thú được đám thuộc hạ tiêu diệt, cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi."
Một tên binh sĩ chậm rãi nói, vẻ mặt mang theo hưng phấn cực độ.
Căn bản không để ý tới mọi người xung quanh lúc này đã chết lặng.
Đối diện, Alexander nghe xong, cũng có cảm giác không chân thực. Băng Tuyết Thiên Tằm, Băng Khải Cực Hùng đám dị thú này, đều là Vương Cấp dị thú cực kỳ cường đại.
Bình thường muốn đối phó với một trong số chúng, cần phải có hai vị Võ Thần mới có thể chém giết.
Nhưng mà.
Diệp Vân Dật đối mặt với ba con dị thú như vậy, lại có thể liên tiếp tiêu diệt.
Thực lực của hắn bây giờ, đã khủng bố tới trình độ này rồi sao.
Còn những sự tình phía sau mà người vừa rồi báo cáo.
Chỉ một người, đã hầu như tiêu diệt toàn bộ dị thú triều.
Đây là sự tình mà con người có thể làm được sao?
A...?
Thân thể Alexander đã tê dại, trong nháy mắt cũng đã hiểu sự đáng sợ của Diệp Vân Dật.
Thật sự là quá kinh khủng.
Hắn nhìn qua Vi Lạp, thầm nghĩ nha đầu này, đến tột cùng là tìm được lão công như thế nào vậy a.
Lúc này, nội tâm Vi Lạp cũng đang rất rung động. Hiện tại nàng cũng không biết phải nói gì hơn.
Người vừa rồi báo cáo thấy tất cả mọi người đang ngây như phỗng, suy bụng ta ra bụng người, cũng không quá mức để ý. Dù sao, bất kể ai nghe tin tức tốt như vậy, không kém nhiều lắm, đều phải phản ứng như vậy.
Bất quá, bọn hắn bây giờ còn có nhiệm vụ khác.
"Hoàng Chủ, đám thuộc hạ lần này chỉ vận chuyển một số thi thể dị thú về trước."
"Ngoài ra còn báo cáo tình huống trên chiến trường. Hiện tại bên đó nhân thủ có chút không đủ dùng, cần phải điều thêm người tới đó, đem tất cả thi thể dị thú còn sót lại, đều vận chuyển trở về."
"Hoàng chủ, ngài xem?"
Alexander đã hiểu rõ tình huống, lập tức nhìn tới đám người xung quanh rồi ra lệnh: "Tất cả hộ vệ của hoàng thất, một nửa điều qua bên đó. Nhiệm vụ là thu dọn chiến trường và vận chuyển tất cả thi thể dị thú trở về, tránh cho việc dẫn tới những đầu dị thú khác."
Chương 308 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]