"Tất cả các ngươi hành động nhanh chóng một chút, đừng để phát sinh thêm sự cố nào khác."
Alexander cũng là vội vàng bố trí nhiệm vụ. Dù sao bây giờ đã đạt được thằng lớn, nếu cứ để mùi máu tanh bốc lên như vậy, trêu chọc tới đám dị thú khác làm gây nên biến cố, sai lầm như vậy, thật khó mà tha thứ.
Trước đây cũng không phải chưa từng có trường hợp như vậy.
Lập tức, mọi người liền bắt đầu chuẩn bị đi theo tới tiền đồn để trợ giúp.
Vẻ mặt ai nấy cũng đều rất hưng phấn. Vừa rồi bọn hắn đều đã nghe rõ, lần này Đệ Thập Vương Tướng chém giết ba đầu Vương cấp dị thú.
Đại đa số trong đám bọn hắn, cũng chưa từng nhìn thấy qua Vương Cấp dị thú đâu. Lần này xem như đã có thể thấy được sức mạnh của Đệ Thập Vương Tướng là như thế nào.
"Đi đi đi, tranh thủ thời gian đi qua đó."
"Đúng đúng, chúng ta nhanh chóng qua đó nhìn xem thử Vương Cấp dị thú là như thế nào."
"Lần này chúng ta qua đó, cũng có thể nghênh đón Đệ Thập Vương Tướng trở về, ngài ấy chính là đại anh hùng của chúng ta."
Trong nháy mắt, từng lời tán dương từ trong miệng mọi người phát ra.
Vi Lạp ở bên cạnh nghe vậy thì lên tiếng.
"Chờ một chút."
Nghe lời này, tất cả mọi người đều dừng lại.
Chờ lúc bọn hắn quay đầu lại, Vi Lạp mở miệng hỏi: "Đệ Thập Vương Tướng, không có bị thương đó chứ? Anh ấy có chuyện gì không?"
"Vậy thì không có."
Đối diện, người vừa rồi bẩm báo thở dài một hơi.
Hắn còn tưởng có chuyện gì quan trọng, nguyên lại là trưởng công chúa lo lắng cho an nguy của Đệ Thập Vương Tướng.
"Đệ Thập Vương Tướng không có vấn đề gì hết. Hiện tại ngài ấy đang dẫn theo các vị Hoàng Tử và một số thành viên cao tầng xâm nhập vào trong Bắc Cực Băng Nguyên . "
"Cũng chính ngài ấy bảo đám thuộc hạ lưu lại đi thủ thập thi thể dị thú kia."
Mọi người vừa mới chỉ buông lỏng một hơi.
Nhưng mà ngay sau đó.
Ai nấy cũng đều trợn tròn mắt, cả người như choáng váng.
Này!
Tên này.
Vừa mới nói cái gì vậy?
Đệ Thập Vương Tướng, dẫn theo các Hoàng Tử và thành viên cao tầng của hoàng thất, xâm nhập vào Bắc Cực Băng Nguyên?
Cái này.
Ngay cả Alexander cũng lập tức nhíu mày, chỗ này là nơi có thể đi vào sao?
Bắc Cực Băng Nguyên có thể nói là địa phương cực kỳ rét lạnh. Nhiệt độ so với chỗ này còn thấp hơn 20 tới 30 độ.
Càng tiến về phía Bắc, nhiệt độ còn thấp hơn nữa. Ngoài ra, hoàn cảnh xung quanh đều là băng thiên tuyết địa.
Chỗ đó, cũng là nơi ở của không ít dị thú. Có thể nói, nếu như tùy tiện vào trong đó, khả năng sẽ bị đám dị thú ở trong đó phục kích.
Hơn nữa, bọn hắn cũng không mang đủ trang thiết bị hỗ trợ, vậy mà cứ tùy tiện đi vào như vậy sao?
"Ngươi đang nói cái gì vậy. Vì cái gì Đệ Thập Vương Tướng lại đột nhiên dẫn theo Hoàng Tử và cao tầng hoàng thất đi vào trong đó?"
Alexander nhìn bọn họ rồi hỏi cặn kẽ, chỉ có điều, ngữ khí cũng có chút xao động.
Điều này khiến cho mọi người không khỏi sững sờ, sau đó là hít một hơi lãnh khí. Không hiểu tại sao Hoàng Chủ lại đột nhiên nổi giận như vậy.
Bất quá bọn hắn cũng không dám chậm trễ, nhanh chóng nói rõ tình hình lúc đó.
"Đệ Thập Vương Tướng sau khi tiêu diệt nhiều dị thú như vậy thì nói, nhưng con dị thú này, hang hổ của chúng trong Bắc Cực Băng Nguyên hẳn là sẽ có rất nhiều đồ tốt còn dư lại. Nếu không tranh thủ thu về, e là sẽ bị những con dị thú khác cướp đi. Cho nên những món đồ tốt đó, không thể buông tha được"
"Sau đó ngài ấy liền dẫn theo các vị Hoàng Tử và thành viên cao tầng khác đi vào bên trong."
"Đây không phải là hồ đồ sao." Alexander nghe xong, mặc dù lời Diệp Vân Dật nói có vẻ có đạo lý. Nhưng mà, thực sự là quá mức nguy hiểm. Nếu lạc đường trong Bắc Cực Băng Nguyên, hoặc là gặp phải những con dị thú khác, khi đó dưới hoàn cảnh tứ cố vô thân, tăng thêm thời tiết trong đó, e là sẽ gặp phải nguy hiểm.
"Đệ Thập Vương Tướng khả năng không biết tình huống bên trong Bắc Cực Băng Nguyên là gì, nhưng mấy tên Hoàng Tử và cao tầng chẳng lẽ cũng không biết sao? Tại sao lại không khuyên can hắn?"
"Bọn hắn đây là muốn làm gì."
"Nhanh chóng đuổi theo kêu bọn họ quay về, không được để bọn hắn đi vào trong đó, quá nguy hiểm."
Alexander có chút tức giận, sau đó nhanh chóng đưa ra mệnh lệnh.
Chỉ có điều, những người từ bên tiền đồn trở về, nghe thấy mệnh lệnh của Alexander, vẻ mặt không khỏi có chút khó xử nói:
"Hoàng Chủ, việc này, khả năng đám thuộc hạ sẽ không làm được. Ngài cũng biết, tọa kỵ của Đệ Thập Vương Tướng là gì rồi a."
"Ngài ấy trực tiếp dẫn các vị Hoàng Tử và thành viên cao tầng tiến vào Bắc Cực Băng Nguyên, đám thuộc hạ làm sao có thể đuổi kịp. Hiện tại coi như đuổi theo, khả năng cũng không còn kịp nữa."
"E rằng chỉ còn cách ngồi chờ bọn họ trở về."
Những lời này, khiến cho Alexander cùng Vi Lạp đều phỉa nhíu mày.
Cái này.
Vi Lạp cũng cảm thấy việc này rất nguy hiểm. Tuy ý nghĩ của lão công không có vấn đề gì, nhưng dù sao lão công cũng không phải người Bắc Cương, cho nên sẽ không hiểu được Bắc Cực Băng Nguyên đáng sợ như thế nào.
Thế nhưng bây giờ cũng không có biện pháp nào khác. Chỉ có thể cầu nguyện cho đám người lão công có thể bình an trở về.
Còn bọn hắn, lúc này có thể làm, chính là đưa thi thể đám dị thú kia, vận chuyển về đây trước mà thôi.
"Lão công, anh nhất định phải an toàn trở về a."
Vi Lạp ngẩng đầu nhìn lên bầu trời phương Bắc, trong lòng nói thầm một câu.
Một lúc sau, Sophia cũng đã đi ra đừng bên cạnh. Chỉ là lúc này, cước bộ của nàng vẫn có chút phù phiếm, đây là di chứng sau khi trải qua hoạt động cực độ.
Sau khi ra tới, nhìn thấy thi thể dị thú đang chất đống trước mặt, còn có nhiều người khác đang đứng gần đó, nàng không khỏi ngây ngẩn cả người.
"Này.. xảy ra chuyện gì vậy?"
Vi Lạp nhìn nàng, dùng tay vỗ trán một cái. Nha đầu này, ngược lại là có chút vô tâm. Ngủ một lèo cho tới giờ này, hơn nữa vẫn đang còn mơ mơ màng màng, trong khi Bắc Cương đã phát sinh chuyện lớn như vậy.
Vi Lạp lập tức kéo muội muội qua một bên, kể lại mọi chuyện cho nó.
Sau khi nghe xong tất cả, Sophia đã trở nên bối rối: "Đại tỷ, tỷ mau véo muội một cái."
"Để muội xem mình đang tỉnh hay đang mơ."
Nghe vậy, Vi Lạp cũng không hề lưu thủ, trực tiếp đưa tay tới.
"A.... Đau quá."
Sophia lúc này mới càng trở nên thanh tỉnh. Nàng thật không ngờ, mình chỉ là mới ngủ một giấc, vậy mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Cùng lúc đó.
Bên trong Bắc Cực Băng Nguyên.
Diệp Vân Dật đang dẫn theo đội ngũ lầm lũi đi tới.
"Thế nào, có phát hiện ra hang động nào nữa không?" Diệp Vân Dật vỗ vỗ Xích Viêm Hổ rồi hỏi.
Xích Viêm Hổ nghe hắn hỏi, liền đi về một phương hướng khác.
Phía sau, nhóm người Hoàng Tử thấy Xích Viêm Hổ như vậy, khóe miệng co giật.
Hảo gia hỏa, dị thú này của Đệ Thập Vương Tướng thực là quá ảo. Năng lực tìm kiếm hang động của nó, quả thực là không thể chê.
Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, đã tìm được không hang động của dị thú đăng cấp cao.
Bọn hắn lại nhìn xuống tọa kỵ của mình, phía sau mang theo không ít dị gốc, tinh hạch, còn có da lông xương cốt các loại, tất cả đều là thứ tốt.
Lúc này vẻ mắt tất cả đều cực kỳ hưng phấn. Nhưng có một điều, hiện tại nhiệt độ đang giảm xuống rõ rệt.
Bọn hắn càng đi về phía Bắc, nhiệt độ càng giảm sâu, dựa theo tình trạng không mang theo vật tư đầy đủ như hiện tại.
Lại tiếp tục đi sâu vào trong, nguy cơ hạ thân nhiệt càng thêm lớn.
Thời điểm bọn hắn còn đang suy nghĩ.
Diệp Vân Dật trở tay, ném về phía sau một ít đồ vật.
Thấy vậy, bọn hắn liền vội vàng bắt lấy vào tay.
Bỗng nhiên.
Từ bên bên trong đồ vật bọn hắn vừa cầm lấy, nhiệt lượng bỗng dưng tỏa ra.
Khiến cho bọn hắn đều ngây người.
Lập tức, bọn hắn cẩn thận quan sát món đồ vật trong tay.
Cái này, dĩ nhiên là một khối đá có thể tỏa nhiệt?
Vật này, bọn hắn cho tới bây giờ chưa từng thấy qua.
Mọi người liếc nhìn nhau, từ trong ánh mắt đối phương đều nhìn thấy vẻ nghi hoặc của nhau.
Chương 309 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]