Bọn hắn đều muốn hỏi thử đồng bạn của mình, rằng có biết đây là đồ vật gì hay không.
Thế nhưng từ trong ánh mắt của đối phương, bọn hắn cũng nhận ra được, đồng bọn của mình hoàn toàn không biết đồ vật này.
Bất quá.
Vấn đề này cũng không quá lớn.
"Thứ này, thật là ấm áp a."
"Quá kì lạ, vật này, có thể giữ ấm trong thời gian bao lâu?"
"Tại sao ta có cảm giác, món đồ này tới nhiệt độ nhất định sẽ cứ giữ nguyên như vậy mãi?"
Từng đạo âm thanh thảo luận vang lên từ phía sau.
Bên này, Diệp Vân Dật nghe vậy thì quay đầu lại, vẻ mặt tươi cười nói: "Món đồ này, gọi là Hỏa Thạch, ý nghĩa như tên. Thời điểm nhiệt độ hạ xuống, có thể phát ra nhiệt lương sưởi ấm cho mọi người."
"Độ ấm của nó, sẽ căn cứ vào hoàn cảnh xung quanh để phát ra."
"Cho nên hiện tại các ngươi sẽ cảm thấy nhiệt độ của nó đang ổn định. Nhưng nếu đi sâu vào bên trong, nhiệt độ của nó tỏa ra sẽ tăng lên. Tóm lại các ngươi cứ cầm theo nó, giảm bớt một chút rét lạnh."
Sau khi được Diệp Vân Dật giải thích, mọi người cũng đều đã hiểu. Bỗng nhiên, một vị Hoàng Tử nhìn về phía Diệp Vân Dật hỏi: "Đệ Thập Vương Tướng, ngài không lạnh sao?"
Điều hắn hỏi chính là chỗ nghi hoặc trong lòng mình. Dọc đường đi, hắn đã quan sát tới Diệp Vân Dật, nhưng mà, hắn có cảm giác, Diệp Vân Dật thật giống như không biết lạnh là gì.
Không nhưng lao như bay trong thời tiết rét buốt này.
"A...?" Diệp Vân Dật nghe vậy thì cũng sửng sốt: "Lạnh? Ta cũng không cảm thấy lạnh."
Mọi người nghe vậy thì không khỏi cạn lời. Người so với người thật là tức chết a.
Bọn hắn cảm giác cơ thể mình rất nhanh liền muốn đông cứng lại rồi.
Thế nhưng Diệp đại nhân thì một chút cũng không cảm thấy lạnh.
Diệp Vân Dật còn đang chuẩn bị nói tiếp thì lúc này, Xích Viêm Hổ bỗng gầm lên một tiếng.
Sau đó, tất cả mọi người đều trở lên im lặng, đồng loạt nhìn về phía Xích Viêm Hổ.
Bọn hắn biết rõ, nhất định là Xích Viêm Hổ đã phát hiện cái gì đó.
Tiếp đó.
Xích Viêm Hổ nhìn về một phương hướng khác, từ trong ánh mắt toát lên vẻ hưng phấn cực độ, sau đó lao vút về bên kia.
Một lúc sau.
Mọi người đã đến trước một cái hang động khổng lồ.
"Vãi!"
"Khá lắm!"
"Đây là hàng động gì, vậy mà rộng lớn như vậy?"
Bọn hắn nhìn vào bên trong, Diệp Vân Dật cũng đã từ trên lừng Xích Viêm Hổ nhảy xuống. Mọi người cùng đốt lên bó đuốc, sau đó đi vào bên trong.
Cái hang động này thật đúng là không nhỏ.
Chỉ có điều, độ ấm bên trong ngược lại là rất cao, năng lượng cũng rất sung túc.
"Các ngươi mau nhìn cái này."
Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên.
Diệp Vân Dật cũng nhìn sang, chỉ thấy một vị Hoàng Tử đang cầm một viên tinh hạch Tinh Thần hậu kỳ trong tay.
"Đây là, tinh hạch Tinh Thần hậu kỳ."
"Bên này cũng có rất nhiều tinh hạch."
"Ở đây dường như cũng không thiếu dị gốc."
"Các ngươi mau đến bên này, ở đây còn có cả huyết nhục, chắc là đầu dị thú này dùng để vượt qua mùa đông này."
Tất cả mọi người đều nhao nhao thảo luận cùng với đưa ra lời suy đoán.
Diệp Vân Dật nhìn xung quanh, bỗng nhiên phát hiện một vết trảo.
Trong nháy mắt, hắn cũng đã biết chủ nhân của huyệt động này là dị thú nào.
Không phải ai khác, chính là Băng Khải Cực Hùng.
Từ vết trảo này là có thể phán đoán như vậy.
"Tốt rồi, các ngươi cũng không cần suy đoán nữa, chỗ này là nơi ở của Băng Khải Cực Hùng."
Diệp Vân Dật liền nói rõ cho đám người.
Bọn hắn nghe Diệp Vân Dật nói vậy thì cũng tin tưởng vạn phần: "Nếu chỗ này là của Băng Khải Cực Hùng, vậy chúng ta có thể tùy tiện cướp đoạn rồi."
"Mau mang những món đồ này di chuyển ra trước cửa động."
"Chờ lát nữa sẽ sửa sang lại một chút, nhìn xem có cách nào mang về không."
Một vị Hoàng Tử lên tiếng, bên cạnh, mấy tên thành viên cao tầng nghe vậy, khuôn mặt mang theo biểu lộ khó xử.
"Hoàng tử, chúng ta bây giờ, khả năng cầm không được nhiều đồ như vậy. Tọa kỵ của chúng ta cũng chỉ mang được thêm một ít nữa thôi, còn lại, e rằng sẽ không mang đi được nữa."
"Thuộc hạ thấy, lát nữa hay là rà soát lại một lượt, xem xem món đồ nào quý trong thì mang theo, còn những đồ khác thì tạm thời để chỗ này trước."
"A...? "
"Như vậy sao được, những thứ này đều là đồ tốt a" Vị Hoàng Tử nghe vậy thì phản bác. Nhưng mà hắn hiện tại cũng không nghĩ ra được biện pháp giải quyết nào khác. Nhưng mà nếu để những đồ vật này ở lại đây.
Có thể lần nữa tìm được hay không cũng là một vấn đề. Khả năng chỉ cần bọn hắn vừa rời đi, liền sẽ bị những con dị khác chiếm lấy không chừng.
Thời điểm bọn hắn còn đang thảo luận.
Bên ngoài, truyền tới những âm thanh ồn ào.
"Xuỵt."
Diệp Vân Dật nhìn ra bên ngoài, sau đó ra dấu cho mọi người im lặng, không được lên tiếng.
Lập tức, bọn hắn nhìn ra ngoài cửa hang, sau đó liền ngây người.
Khá lắm, vậy mà còn có vài đầu Băng Giáp Hùng đang ở đó.
Những con Băng Giáp Hùng này, e rằng chính là tiểu đệ của Băng Khải Cực Hùng. Bình thường đều đi theo Băng Khải Cực Hùng làm mưa làm gió. Hiện tại khả năng biết đại ca của chúng đã chết, cho nên kéo tới đây, nhằm tìm kiếm đồ tốt mà Băng Khải Cực Hùng để lại.
"Đám Băng Giáp Hùng này, có lẽ đều là dị thú Tinh Thần trung hậu kỳ."
Một vị Hoàng Tử lên tiếng. Vốn dĩ, nếu mấy người bọn hắn gặp dị thú như vậy, hiện tại có lẽ đang cân nhắc xem có nên chạy trốn hay không.
Nhưng mà bây giờ có Diệp Vân Dật ở đây, như vậy liền trở thành một tình huống khác.
Ngay sau đó.
Bọn hắn chuẩn bị hỏi thăm ý kiến của Diệp Vân Dật một chút.
Nhưng mà, từ bên ngoài, một đạo âm thanh cuồng phong rít gào truyền tới.
Bọn hắn nhìn Diệp Vân Dật, phát hiện đối phương đã biến thành một đạo tàn ảnh, đang lao về phía trước..
Đông đông đông.
Từng đạo thanh âm lập tức vang lên.
Tiếp đó, tất cả đám Băng Giáp Hùng đều bay rớt ra ngoài.
Không trung.
Diệp Vân Dật bóp miệng đám Băng Giáp Hùng này ra, sau đó ném vào trong miệng chúng Thần Cấp Đan Dược Khống Chế Dị thú.
Thời điểm khi bọn chúng rơi xuống mặt đất, ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi.
Bộ dạng cũng biến thành cực kỳ dịu dàng ngoan ngoãn.
Sau đó tiến lại bên cạnh Diệp Vân Dật, cúi đầu xuống, tỏ vẻ thần phục.
Phía sau, mấy vị Hoàng Tử và thành viên cao tầng cũng đã lần lượt đi ra.
Sau đó là nhìn thấy bộ dạng của mấy con Băng Giáp Hùng này, trong nháy mắt liền bối rối.
Các vị Hoàng Tử nghĩ tới những tin tức lần trước thu thập được. Diệp Vân Dật không chỉ có thực lực cường đại, mà còn có rất nhiều kỹ năng khác. Ví dụ như kỹ năng Ngự Thú Thuật cũng là một trong số đó.
Diệp Vân Dật, có thể nói chính là một Ngự Thú đại sư.
Vốn dĩ bọn hắn còn không có khái niệm đối với danh từ Ngự Thú đại sư này, nhưng mà hiện tại, sau khi tận mắt chứng kiến
Thật sự là có chút đáng sợ.
Chỉ trong thời gian ngắn như vậy, thế mà có thể chế ngự toàn bộ Băng Giáp Hùng.
Hơn nữa còn khiến cho bọn chúng nghe lời như vậy. Đây cũng không phải là điều mà người bình thường có thể làm được a.
"Các ngươi xem, tọa kỵ không phải là đã có rồi sao?"
"Được rồi, các ngươi mau đem tất cả những thứ đó, để lên người Băng Giáp Hùng cho chúng vận chuyển là được. Có lẽ còn nhiều nơi vẫn còn có bảo bối khác, nhưng mà không sao, nếu không đủ, trên đường đi ta sẽ bắt thêm mấy con dị thú nữa. Dù sao cũng đã cất công tới đây rồi, cần phải hảo hảo thu thập được từng nào hay từng đó."
"Tận lực không để mất bất kỳ tài nguyên nào."
Diệp Vân Dật ra lệnh một tiếng, mọi người cũng đều bắt đầu quá trình vận chuyển.
Ban đầu, thời điểm bọn hắn vận chuyển thì còn rất cẩn trọng, sợ rằng đám Băng Giáp Hùng này sẽ đột nhiên tấn công mình. Nhưng mà thời gian dần trôi qua, bọn hắn đều phát hiện, đám Băng Giáp Hùng này, hiện tại giống như những con cừu nhỏ vậy. Vô cùng dịu dàng ngoan ngoãn, cũng rất biết nghe lời, căn bản không hề mảy may phản kháng.
Đây là năng lực ngự thú gì vậy a.
Chương 310 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]