Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 314: CHƯƠNG 313: NỮ VÕ THẦN MẤT TÍCH

Đây là?

Diệp Vân Dật nhìn chiếc kén trước mắt, ánh mắt mang theo một chút nghi hoặc. Chiếc kén này cũng không phải rất lớn, nhưng mà so với những chiếc kén khác, có vẻ trầm trọng hơn nhiều.

Hình là vì Băng Tuyết Thiên Tằm cố ý quấn thêm nhiều vòng.

Sinh vật trong này, hẳn là rất lợi hại. Bằng không, cũng sẽ không khiến Băng Tuyết Thiên Tằm có hành động như vậy.

Trong nháy mắt, nội tâm Diệp Vân Dật cũng dậy lên hứng thú.

Ngược lại là có thể mở ra nhìn xem.

Lúc này, Diệp Vân Dật vừa mới chuẩn bị trực tiếp bổ ra.

Nhưng mà ngay sau đó.

Bên trong có cái gì đó đang chuyển động.

Lập tức, lông mày Diệp Vân Dật liền nhíu lại.

Những chiếc kén xung quanh đây, thoạt nhìn thì thời gian cũng không ngắn, tại sao vẫn còn có sinh vật sống ở trong hoàn cảnh như vậy?

Sau đó, Diệp Vân Dật cầm lấy chiến phủ cắt chiếc kén ra.

Hử?

Đây là.

Một đạo nhân ảnh xuất hiện ở trước mặt hắn.

Khuôn mặt mỹ lệ, chỉ có điều sắc mặt có chút trắng bệch. Ngay cả đôi môi cũng không còn một tia huyết sắc.

Dáng người ngược lại là không sai.

Diệp Vân Dật nhìn nữ nhân này, trên đầu xuất hiện một màn sáng.

【Tính danh: Catherine】

【Chiều cao: 170cm】

【Nhan trị: 99】

【Kích thước: E】

【Vóc dáng: 99】

【Độ thuần khiết: 100%】

Diệp Vân Dật ánh mắt tỏa sáng nhìn những thông tin này, E?

Mãnh liệt như vậy sao?

Diệp Vân Dật nhìn cô gái, sau đó nghĩ tới cái tên này. Catherine, giống như, đã nghe thấy qua ở đâu đó thì phải.

Nhìn lại, sinh mệnh lực của cô nàng này còn mạnh mẽ như vậy, khẳng định thực lực rất sâu. Trong nháy mắt, hắn liền biết được cô gái này là ai. Người này, hẳn là vị Võ Thần Bắc Cương bị mất tích lúc trước.

Diệp Vân Dật ngược lại là thật không ngờ, vị này, lại bị Băng Tuyết Thiên Tằm bắt được, hơn nữa còn bị đưa tới nơi này.

Thật không hổ là cường giả cấp Võ Thần, bị bắt tới đây trong thời gian dài như vậy, hơn nữa còn bị vây trong hoàn cảnh ác liệt này, mà vẫn có thể sống sót.

Tuy cũng đã có chút nỏ mạnh hết đã.

Lúc này.

Diệp Vân Dật nhìn qua, sau đó cắm lấy cằm của nàng.

Catherine cũng cảm nhận được động tác của Diệp Vân Dật, liền chậm rãi mở mắt ra.

Đôi mắt với hai con ngươi như bảo thạch đối mặt với Diệp Vân Dật. Chỉ điều, hiện tại trong ánh mắt của nàng còn có một chút ảm đạm

Nàng nhìn thấy Diệp Vân Dật, giống như bắt được cọng cỏ cứu mạng vậy. Vừa đang chuẩn bị lên tiếng mong đối phương cứu nàng ra.

Thì bỗng nhiên.

Nàng trông thấy hắn dùng chiến phủ kề vào trên cổ mình.

Lưỡi phủ kia, tuy còn cách Catherine một khoảng, nhưng cũng khiến cho nàng cảm thấy hàn mang lạnh lẽ trên đó. Hàn mang này chạm vào da thịt, cảm giác đau đớn truyền tới làm cho nàng khôi phục một ít tinh thần

"Hiện tại, cho cô hai lựa chọn. Thứ nhất, ta giết cô, để cô vĩnh viễn mai táng lại Bắc Cực Băng Nguyên này."

Lời này vừa dứt, ánh mắt Catherine có tối sầm, nhưng lại sau đó lại toát lên một chút chờ mong.

Chuẩn bị nghe Diệp Vân Dật nói ra lựa chọn thứ hai.

"Thứ hai thì đơn giản hơn. Ta cứu cô ra ngoài, nhưng sau đó cô phải làm lão bà của ta."

Oành!

Một câu này, giống như tiếng sét giữa trời quang, nổ vang bên tai Catherine, khiến cho cơ thể nàng run lên.

Người này, đây không phải là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn sao?

Nhưng mà, nếu hiện tại không đáp ứng hắn, chính mình thật sự sẽ chết ở chỗ này.

Hầu như trong nháy mắt, Catherine lập tức đưa ra lựa chọn của mình.

Lập tức nàng liền gật đầu.

Diệp Vân Dật thấy vậy thì cười vang lên.

Sau đó lật tay, mấy viên đan dược xuất hiện trong tay của hắn.

"Mở miệng."

Diệp Vân Dật nói với Catherine. Chỉ là, hiện tại ngay cả khí lực mở miệng nàng cũng không có.

Diệp Vân Dật thấy vậy: "Không sao, dù sao em cũng đã là lão bà của ta."

Diệp Vân Dật nói xong, lập tức bỏ đan dược vào trong miệng, sau đó hôn xuống môi của đối phương.

"Ô. "

Một tiếng rên rỉ vang lên, hai mắt Catherine trừng lớn, không thể tin nổi những gì mà đối phương làm với mình.

Cho tới bây giờ, nàng chưa bao giờ gặp phải tình huống này.

Cái này.

Chỉ có điều, hiện tại nàng cũng không có sức lực để phản kháng, chỉ có thể để mặc cho đối phương khi dễ.

Khoảnh khắc sau đó, nàng cảm thấy viên đan dược kia đã biến thành nguồn năng lượng cuồn cuộn như nước lũ, chảy khắp nơi trong cơ thể của mình.

Chỉ trong nháy mắt, đã khiến cho cơ thể nàng tràn đầy năng lượng.

Sau đó, nàng cảm thấy hai mắt mình dần dần nặng trĩu, trực tiếp hôn mê.

Đối diện, Diệp Vân Dật đứng dậy sau nụ hơn, điều này thật là tốt.

Hắn nhìn đối phương, khá lắm.

Cô nàng này…Người khác chính là mỹ nhân được hoàng tử hôn làm cho tỉnh dậy.

Còn đây là bị hắn hôn một cái, trực tiếp hôn mê là sao.

Bất quá, Diệp Vân Dật cũng có thể lý giải, cô nàng này để mà nói thì cũng là phúc lớn mạng lớn.

Lập tức, hắn lấy ra mấy viên Hỏa Thạch.

Để vào trong quần áo của Catherine.

Hỏa Thạch bắt đầu toát ra năng lượng, làm ấm cơ thể của nàng.

"Lần này, không chỉ lấy được nhiều bảo bối như vậy, mà còn nhặt được nữ Võ Thần làm lão bà."

Diệp Vân Dật thì thào một câu. Sau đó liền khiêng Catherine lên vai, bắt đầu đi ra bên ngoài.

Bên ngoài, các vị Hoàng Tử và cao tầng hoàng thất thu thập các sợi tơ tằm đã không sai biệt lắm.

Bỗng nhiên, bọn hắn nhìn thấy Diệp Vân Dật từ bên trong đi ra.

"Đệ Thập Vương Tướng, thế nào, bên trong có không ít bảo bối chứ?"

"Đúng vậy, Đệ Thập Vương Tướng, có phải có rất nhiều thứ tốt không?"

"Thuộc hạ đã có chút không thể chờ đợi được nữa."

Mọi người lập tức nhao nhao nói. Diệp Vân Dật nhìn bọn hắn: "Đồ vật bên trong cũng không trọng yếu, cái này mới là tương đối trọng yếu."

Lúc này, mọi người mới chú ý tới trên vai Diệp Vân Dật đang khiêng một người.

Hử?

Ai vậy?

Tại sao Đệ Thập Vương Tướng mới tiến vào đó một chuyến, lúc đi ra còn khiêng theo một người nữa. Hơn nữa, đây dường như là một nữ nhân thì phải.

Bất quá.

Mọi người cũng không hiểu ý của Diệp Vân Dật là gì. Người này đã ở Bắc Cực Băng Nguyên thời gian dài như vậy, xem ra còn là bị Băng Tuyết Thiên Tằm cho dùng sợi tơ bọc lại thành kén, có lẽ đã sớm chết rồi đi.

Nhưng mà vừa rồi, Diệp đại nhân nói cái gì mà, đây mới là thứ tương đối trọng yếu?

Có ý tứ gì?

Lúc này, Diệp Vân Dật đi tới trước mặt bọn hắn, sau đó thả người đang khiên trên vai xuống.

Mọi người nhìn cô gái trước mặt. Ngay lập tức, ai nấy cũng trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.

Đây là.

Hầu như trong nháy mắt, ai nấy cũng đều nhận ra.

Cô gái này chính là nữ Võ Thần của Bắc Cương bị mất tích, Võ Thần Catherine.

Ngài ấy, nguyên lai là ở chỗ này, bị Băng Tuyết Thiên Tằm bắt đi.

Mọi người thấy nàng vẫn đang còn khí tức thì cảm khái. Thật không hổ là Võ Thần, nếu là dị nhân cường giả bình thường, hiện tại sợ đã thành thi thể lạnh lẽo rồi.

"Thật tốt quá, không nghĩ tới lần này lại có thu hoạch như vậy."

"Chỉ cần đưa Võ Thần trở về, đối với toàn bộ Bắc Cương, chính là một đại công lao."

"Đệ Thập Vương Tướng quả thực là phúc tinh của Bắc Cương chúng ta a."

Từng lời nói vang lên, mọi người không khỏi kích động hẳn lên.

Dù sao Bắc Cương bọn hắn đã xuất động rất nhiều tài nguyên để tìm kiếm nữ Võ Thần mất tích này.

Nhưng mà không nghĩ tới, đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy, tới khi tìm được lại chẳng tốn công.

Chương 313 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!