"Tốt rồi tốt rồi, đừng có nhnn nữa, ta đưa nàng ra ngoài trước."
Dứt lời, Diệp Vân Dật lần nữa khiêng nữ Võ Thần lên, sau đó hướng bên ngoài đi tới.
Sau khi đi ra.
Xích Viêm Hổ nhìn thấy Diệp Vân Dật, liền lập tức chạy qua, sau đó trong thấy trên vai hắn đang khiêng một nữ nhân, đôi mắt hổ tràn đầy nghi hoặc.
"Được rồ, đừng có biểu lộ như vậy. Ngươi chỉ là một con hổ độc thân thì hiểu cái gì."
Diệp Vân Dật thấy bộ dạng Xích Viêm Hổ như vậy thì mở miệng trêu chọc.
Hiện tại tâm tình của Diệp Vân Dật có thể nói là rất tốt. Chuyến đi này, bỗng nhiên nhặt được một Võ Thần làm lão bà, cho dù là ai thì cũng sẽ có tâm tình tốt như vậy.
Gừ gừ.
Xích Viêm Hổ nghe Diệp Vân Dật nói vậy, thì gừ lên hai tiếng tỏ vẻ ủy khuất.
"Tốt rồi, trước tiên để nàng ở chỗ ngươi cái đã."
Diệp Vân Dật nói xong, nhún người một cái, đáp xuống lưng Xích Viêm Hổ..
Sau đó hắn xốc bộ lông của Xích Viêm Hổ lên một chút, đặt Catherine xuống rồi đắp bộ lông đó lên.
"Cũng không tệ lắm."
Diệp Vân Dật cũng không khỏi tán thưởng một câu, dù sao bộ lông dày cộm này của Xích Viêm Hổ, cũng giống như một chiếc chăn bông trên giường lnn vậy.
Tăng thêm nhiệt độ cơ thể của Xích Viêm Hổ vốn phát ra nhiệt lượng rất cao, ở nơi địa phương trời đông giá rét này, nếu được chui vào, khẳng định sẽ rất thoải mái.
"Đệ Thập Vương Tướng, chúng ta đã tiến sâu vào trong kia, nhưng mà không thể xé rách nổi những sợ tơ tằm đó. Khả năng còn cần ngài tới đó trợ giúp một chút."
Sau lưng Diệp Vân Dật, một vị Hoàng Từ từ trong hang động đi ra, vẻ mặt hiện lên sự xấu hổ nói với hắn.
"Đi thôi."
Diệp Vân Dật liền cùng vị Hoàng Tử này đi vào bên trong.
Lúc này, chỗ sâu bên trong huyệt động, trước mặt mòi người là những chiếc kén khổng lồ, toát ra cảm giác thúc thủ vô sách.
"Ta cũng không tin không làm được gì nó."
Tam Hoàng Tử nhìn chiếc kén trước mặt, vẻ mặt biểu lộ không tin tà. Hẳn rút vũ khí ra, bắt đầu chém xuống.
Chỉ có điều, vẫn không có tác dụng gì.
Bên cạnh, ngũ Hoàng Tử nhìn động tác của ca ca mình, không khỏi day trán.
Hắn đi tới nói: "Tốt rồi tốt rồi, huynh cũng đừng uổng phí khí lực nữa. Đây chính là bảo bối của Băng Tuyết Thiên Tằm, nó chính là dựa vào vật này để trói chân địch nhân a."
"Bất quá lại nói tiếp, miệng của Băng Tuyết Thiên Tằm, cũng là tài liệu tốt để chế tác binh khí. Dù sao thì nó cũng có thể cắt đứt những sợi tơ này, ắt hẳn sẽ rất sắc bén."
Một câu cuối cùng này, ngược lại là đề tỉnh mọi người.
Bọn hắn tiếp tục đứng chờ chỗ này, quan sát từng chiếc kén lớn nhỏ xung quanh.
"Các ngươi mau nhìn, nơi này có một vài chiếc kén nhỏ hơn."
Một tên Hoàng Tử bỗng hô lên, những người khác liền đi qua, nhìn vào chiếc kén nhỏ hơn kia, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc.
Bên trong này, sợ là có dị nhân bị nhốt a.
"Đệ Thập Vương Tướng đã tới."
Lúc này, mộ tên thành viên cao tầng nhìn thấy Diệp Vân Dật đã tới, thì vẫy tay ra hiêu.
Diệp Vân Dật thấy vậy thì lập tức đi tới, nhìn xem những chiếc kén này.
Sau đó liền lấy chiến phủ cắt ra.
Mọi người thấy quá trình Diệp Vân Dật mở kén, vẻ mặt trợn tròn.
Cái này… cũng quá nhẹ nhàng đi.
Nói là giống như cắt đậu hũ, thì cũng chưa tới mức đóm những cũng không kém hơn là bao nhiêu.
Vũ khí này của Đệ Thập Vương Tướng, quả thực là sức bén.
Bất quá, bọn hắn cũng chỉ chú ý điều này trong chớp mắt.
Sau đó, liền dời lực chú ý vào bên trong chiếc kén kia.
Nhìn thấy thứ bên trong, bọn hắn không khỏi nhíu mày.
Bên trong, rõ ràng là từng đạo thi thể của dị nhân, xem ra, đều là binh lính chết trận của Bắc Cương.
"Bằng không, chúng ta hãy mang thi thể những chiến sĩ này về a."
Một thành viên cao tầng nhìn những binh sĩ chết trận này, cũng có chút đồng cảm. Dù sao những người thủ hộ như bọn hắn, sợ rằng cũng sẽ có một ngày trở thành như vậy.
Chỉ có điều, một câu nói kia, tất cả mọi người đều không có trả lời. Dù sao người dẫn đội lúc này chính là Diệp Vân Dật.
Vì vậy bón hắn đều quay sang nhìn đối phương.
"Được, mang bọn họ quay về."
Diệp Vân Dật gật nhẹ đầu nói.
Một câu này, đã khiến cho kính ý của mọi người đối với hắn dâng lên rất cao. Sau đó, bọn hắn nhìn những thi thể dị nhân kia, bắt đầu vận chuyển ra bên ngoài.
Lúc này.
Diệp Vân Dật bắt đầy bay nhảy trong trong bộ huyệt động.
Một lúc sau, toàn bộ kén bên trong đã được hắn mở ra, hiển hiện trước mắt mọi người.
"Vãi, không thể không nói, đầu Băng Tuyết Thiên Tằm tiêu diệt dị thú khác so với hai con Vương Cấp dị thú kia, thì càng mạnh mẽ hơn nhiều."
"Cái chất lượng này, thật đúng là không sai."
"Các ngươi xem, Tinh Hần hậu kỳ, thực sự là có không ít. "
Từng đạo âm thanh bàn tán vang lên.
Mọi người nhìn những chiếc kén này, cũng là không khỏi cảm khái.
Lúc này, Diệp Vân Dật nhìn thấy vậy thì cũng gật đầu nói: "Những thứ này nà thủ đoạn của Băng Tuyết Thiên Tằm, đó là vậy khốn đám dị thú này trong kén, khiến cho bọn chúng mất hết sức lực mà chết."
"Cho nên nó có thể đối phó với đối thủ cường đại. Ta cả giác, ngay cả Vương Cấp dị thú nó cũng có thể trói buộc."
Mọi người nghe vậy cũng tỏ vẻ tán thành.
"Tốt rồi, mọi người nhanh chóng tranh thủ thu thập a."
Diệp Vân Dật ra lệnh, mọi người bắt đầu bắt tay vào làm.
Đập vỡ đầu, thu thập tinh hạch.
Thu thập sợi tơ tằm.
Thu thập dị gốc.
Thu thập hài cốt dị thú.
Chỉ trong một thời gian ngắn, bên ngoài đã tràn đầy thi thể dị thú.
"Đệ Thập Vương Tướng, bên trong đã được thu thập sạch sẽ không kém nhiều lắm."
"Bây giờ chúng ta làm gì tiếp theo? Quay trở về Bắc Cương sao?"
Diệp Vân Dật quan sát, bây giờ trờ đã tối đen.
Một vòng Huyết Nguyệt đã chiếu trên không trung.
Nhìn Huyết Nguyệt ở nơi Bắc Cực Băng Nguyên này, Diệp Vân Dật cũng là có chút nhíu mày: "Các ngươi có cảm thấy, Huyết Nguyệt này dường như là lớn hơn một ít hay không?"
Lời này, đưa tới sự chú ý của mọi người. Bọn hắn ngẩng đầu nhìn Huyết Nguyệt trên bầu trời, lâm vào trầm tư: "Hình như là lớn hơn mốt chút, xác thực là như vậy."
Mọi người liền nhao nhao nghị luận.
"Có phải là bởi vì đang cuối mùa thu, đầu mùa đông, cho nên mới xuất hiện tình trạng như vậy hay không?"
"Không biết nữa, bất quá, ta nhớ là, hình như năm ngoái cũng không lớn như vậy a."
"Thật sự là kì quái, khả năng là vì chúng ta đang ở Bắc Cực Băng Nguyên nhìn lên nó."
Nghe những lời này, Diệp Vân Dật cũng không để ý nữa.
"Tối hôm nay chúng ta sẽ quay về, có lẽ sáng ngày mai sẽ về tới Bắc Cương."
Hắn vừa nói xong.
Lập tức khiến cho mọi người có hơi chút chần chờ.
Buổi tối hôm nay, băng qua Bắc Cực Băng Nguyên này sao?
Có phải là quá mạo hiểm hay không.
Bất quá, bọn hắn nhìn về phía Diệp Vân Dật, tròng lòng liền dâng lên sức mạnh. Dù sao, Đệ Thập Vương Tướng chính lực lượng mạnh nhất của bọn hắn. Nếu không có Đệ Thập Vương Tướng, bây giờ bọn hắn khả năng đã trở thành một cỗ thi thể rồi.
Làm sao có thể có nhiều thu hoạch như vậy.
"Rõ, Đệ Thập Vương Tướng, chúng ta đi theo ngài, ngài nói như thế nào chúng ta liền làm như thế đó."
"Ừ, dựa theo tốc độ của chúng ta, sáng ngay mai hẳn là có thể tới Bắc Cương."
"Nếu không bây giờ chúng ta lên đường luôn? "
Diệp Vân Dật thấy vậy thì cũng gật đầu: "Các ngươi kiểm tra lại một chút những món đồ kia, sau đó liền xuất phát.
Lập tức, tất cả mọi người đều chia ra, bắt đầu kiểm tra.
Chương 314 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]