Virtus's Reader

Một lúc sau.

Tam Hoàng Tử đi tới bên cạnh Diệp Vân Dật nói: "Đệ Thập Vương Tướng, đã kiểm tra xong, không có vấn đề gì, chúng ta lên đường luôn chứ?"

"Tốt. Xuất phát."

Diệp Vân Dật ra lệnh một tiếng, lập tức dẫn theo mọi người tiến về phía trước.

Cùng lúc đó.

Bên trong hoàng thất.

Vi Lạp cũng đang nhìn lên bầu trời phương Bắc.

Sắc mặt lo lắng nồng đậm.

Bên cạnh, Alexander thấy bộ dạng con gái mình như vậy thì nói: "Vi Lạp, đã trễ rồi, con vẫn nên ngủ sớm một đi."

Một câu này, cũng đã dời sự chú ý của Vi Lạp qua: "Phụ hoàng, Bắc Cực Băng Nguyên, thời điểm buổi tối, có phải càng trở nên nguy hiểm hơn không?"

Alexander con gái mình hỏi vậy, cũng không biết nên trả lời như thế nào.

Dù sao bên trong Bắc Cực Băng Nguyên có rất nhiều chủng loài dị thú cường đại đang hoạt động. Trước đây bọn hắn cũng ngẫu nhiên đi vào trong đó, nhưng mà cho dù là như vậy, cũng sẽ tuyệt đối không qua đêm bên trong Bắc Cực Băng Nguyên.

Cho nên, cũng không có ai có kinh nghiệm về chuyện này.

Ngay cả ông, cũng không có biện pháp giải đáp vấn đềy này cho Vi Lạp.

"Không có chuyện gì đâu, con không cần quá lo lắn. Thực lực caa Diệp Vân Dật vẫn còn đó, thân là Đệ Thập Vương Tướng, trải qua một cuộc chém giết với ba đầu Vương Cấp dị thú lại không tổn hao gì. Chúng ta phải tin tưởng hắn, nếu hắn không nắm chắc, sẽ không tiền vào Bắc Cực Băng Nguyên một cách đơn giản như vậy."

Alexander nói xong, không thấy Vi Lạp có phản ứng gì, cũng chỉ đành thở dài.

Quay đầu vào trong chính đường, lấy cho Vi Lạp một ly nước.

"Con gái, mau uống một chút nước ấm đi. Trời đông lạnh giá, mau quay về nghỉ ngơi sớm một chút. Không chừng sáng mai đám người Đệ Thập Vương Tướng đã trở về."

Alexander nói xong, cũng nghĩ tới một chuyện. Lần này Diệp Vân Dật ra ngoài, cũng dẫn theo mấy đứa nhi tử của hắn. Còn có nhiều cao tầng hoàng thất như vậy, bảo hắn không lo lắng là giả.

Nhưng mà bây giờ đang ở trước mặt Vi Lạp, hắn cũng không có cách nào khác.

"Phụ hoàng. "

Lúc này, Sophia cũng đã đi tới, Alexander nhìn con gái mình, chỉ chỉ ra bên ngoài rồi nhỏ giọng nói: "Tỷ tỷ con còn đang rất lo lắng, con ra an ủi nó một chút đi."

"Bảo nó quay về phòng nghỉ ngơi sớm một chút."

"Hiện tại nó đang mang thai, không thể chịu lạnh trong thời gian dài như vậy được."

Sophia nhẹ nhàng gật đầu rồi đi ra ngoài, đứng cùng một chỗ với Vi Lạp, nhưng cũng không lên tiếng.

Hiện tại trong lòng nàng cũng lo lắng nồng đậm. Đứng cùng với tỷ tỷ, ngược lại là làm cho nàng cảm giác an tâm.

"Hắc, tiểu nha đầu nhà muội, tới cạnh ta rồi đứng im làm gì vậy?"

Vi Lạp nhìn thấy Sophia: "Tốt rồi tốt rồi, chúng ta đi ngủ thôi."

"Hắc hắc, tỷ tỷ, đêm nay muội ngủ cùng với tỷ tỷ."

"Để muội trải nghiệm thử cảm giác của lão công là như thế nào."

Lời này, khiến cho sắc mặt Vi Lạp đỏ bừng, tiểu nha đầu này, đang nói mê nói sảng cái gì vậy?

Bất quá.

Nàng cũng không ngăn trở.

Sau khi về tới gian phòng và nằm xuống, Vi Lạp chắp tay trước ngực cầu nguyện: "Lão công, ngày mai anh nhất định phải bình yên quay về."

"Yên tâm đi tỷ tỷ, lão công rất lợi hại, nhất định có thể trở về."

Sophia nói, Vi Lạp nhìn muội muội mình, lời vừa rồi làm nàng không thể phân biệt được, đây là nha đầu kia an ủi mình hay là tự nói với bản thân nó nữa.

Nàng nằm xuống trằn trọc một hồi, không biết qua bao lâu liển đã ngủ.

Ngày hôm sau, sáng sớm.

Bên trong đội quân ở tiền đồn, không ít cường giả đang ngày đêm canh gác, sợ hãi bất chợt có dị biến gì đó phát sinh.

"Thế nào, có vấn đề gì hay không? Có cái gì dị thường hay không?"

Phía dưới, một tên cao tầng lên tiếng hỏi.

"Không có gì dị thường, ta cảm giác, trải qua trận đại chiến ngày hôm qua, lực lượng dị thú của Bắc Cực Băng Nguyên đã bị tiêu diệt không ít."

"Đệ Thập Vương Tướng một mình giữ ải, vạn người khó qua. Cuộc chiến này, ngài ấy đã giết chết rất nhiều dị thú cường đại."

"Ta cảm giác, trong một thời gian dài, hẳn sẽ không có tình huống nào khác."

Từng lời nói xuất ra, bên cạnh, mấy binh lính canh gác khác cũng gật đầu tán thành.

Trận chiến ngày hôm qua, vẫn còn rõ mồn một trước mắt bọn họ, Đệ Thập Vương Tướng thật sự là quá mạnh.

"Tốt rồi, bất kể nói thế nào đi nữa, các ngươi cũng phải tập trung canh gác cho ta, nghe chưa."

Lúc này, phía trên tường rào.

Một đạo thân ảnh đang nhìn về phía xa xa, lập tức hai mắt trừng lớn, cả người hoảng hốt.

"Các ngươi mau nhìn. Nhanh, cảnh giới."

Một câu này, khiến cho tất cả mọi người sởn hết gai ốc, lời này là ý gì vậy?

Lại có dị thú tấn công sao?

Lập tức, mọi người liền vội vàng chạy lên tường rào xem xét tình huống.

Chỉ thấy ở phía xa, một loạt chấm đen nhỏ đang hướng về bên này đi tới.

Tốc độ cực nhanh.

Hơn nữa, nhìn hình thể này, tốc độ này, nhất định là dị thú cường đại không thể nghi ngờ..

Không tốt.

Đám súc sinh này điên rồi rồi.

Ngày hôm qua đã bị giết tới mất hết nhuệ khí, vậy mà hôm nay lại tiếp tục tới đây?.

Mặc dù có chút không thể lý giải, nhưng mà mọi người cũng phải cắn răng chuẩn bị sẵn sàng. Hôm nay và hôm qua hoàn toàn bất đồng a.

Hôm qua bên bọn hắn còn có Đệ Thập Vương Tướng, các vị Hoàng Tử cùng với cao tầng hoàng thất ở chỗ này.

Nhưng mà hôm nay, nhóm người Đệ Thập Vương Tướng đã đi vào trong Bắc Cực Băng Nguyên.

Phải làm sao đây.

"Không nghĩ nhiều nữa, chuẩn bị tử chiến a."

Một tên cao tầng đưa ra mệnh lệnh, nhưng mà ngay sau đó, hắn nhìn lại phía xa "Khoan đã, chờ một chút."

Trong lúc hắn đang nói, những người khác cũng đang tập trung nhìn vào những đốm đen kia. Hiện tại, đã có thể trông thấy hình dáng.

Dẫn đầu, không phải ai khác, mà chính là tọa kỵ của Đệ Thập Vương Tướng

Một đầu cự hổ toàn thân màu đó.

"Đây là, Đệ Thập Vương Tướng đã trở về sao?"

"Nhưng mà, phía sau có nhiều dị thú như vậy, là chuyện gì xảy ra?"

"Không biết nữa, chúng ta cứ cảnh giới đã, nhìn xem tình hình tiếp theo rồi tình tiếp."

Một tên cao tầng vừa nói vừa đi lên nghênh đón.

Chờ đội nhân mã này tới phụ cận, hắn mới có thể nhìn rõ ràng. Thì ra là trên người đám dị thú phía sau, đều đang chở không ít hàng hóa.

Số lượng có thể nói là cực kỳ khủng bố.

Hắn tiến tới, một vị Hoàng Tử nhìn nói: "Thế nào, đoạn thời gian cúng ta rời đi này, không có gì bất thường chứ?"

"Báo cáo ngũ Hoàng Tử, không có gì dị thường. Các ngài cùng Đệ Thập Vương Tướng sau khi rời đi, thuộc hạ cũng cho người báo cáo với hoàng thất về tình huống bên này. Hoàng thất đã phát người tới đây, đem tất cả thi thể dị thú kia, đều mang trở về."

"Bây giờ đám thuộc hạ đang chuẩn bị xây dựng lại phòng tuyến chỗ này."

Nghe những lời này, ngũ Hoàng Tử cũng gật đầu: "Được rồi."

"Đệ Thập Vương Tướng, chúng ta bây giờ quay về hoàng thất chứ?"

"Đi thôi, lưu lại mấy thành viên cao tầng ở chỗ này trông coi. Những người khác thì cùng ta quay về."

Diệp Vân Dật ra lệnh một tiếng.

Một vài thành viên cao tầng liền xuống tọa kỵ, ở lại chỗ này trấn thủ. Người người khác thì tiếp tục đi theo sau Diệp Vân Dật quay về.

Đúng lúc này.

Trước người Diệp Vân Dật.

Catherine cũng đã tỉnh lại.

Nàng hơi hé mắt, nhìn Diệp Vân Dật từ trên xuống dưới.

Lập tức trở nên sững sờ.

Thật đẹp trai.

Có thể là bởi vì vấn đề góc độ, cũng có thể là do ngày hôm qua nàng quá hư nhược, cho nên không nhìn được rõ ràng.

Hôm nay nhìn lại, khuôn mặt này của đối phương, ngũ quan thanh thú, dáng vẻ oai hùng.

Cực kỳ đẹp trai.

Trong nháy mắt, Catherine nhớ lại thời điểm Diệp Vân Dật mớm thuốc cho mình.

Cảm giác đó…làm cho khuôn mặt của nàng đỏ bừng.

Đó là nụ hôn đầu tiên của nàng a.

Nụ hôn đầu tiên này, cứ như vậy bị người khác cướp đi.

Bất qua sau đó, nàng liền nhớ lại điều kiện hôm qua đối phương cùng mình trao đổi.

Chương 315 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!