"Nghe các vị Hoàng Tử nói, hình như Võ Thần Catherine, chính là bị Băng Tuyết Thiên Tằm bọc kín trong kén, một mực ở trong hang ổ của nó. Phải sống trong một hoàn cảnh khắc nghiệt trong thời gian dài như vậy mà vẫn không sao, đủ để thấy Võ Thần Catherine cường đại như thế nào."
Những lời này, rơi vào tai mọi người xung quanh, khiến cho bọn hắn trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.
Này…
Khá lắm, nguyên lai là bị Băng Tuyết Thiên Tằm bọc trong kén.
Bọn hắn nghĩ tới Băng Tuyết Thiên Tằm, nội tâm liền không khỏi cảm thấy tuyệt vọng. Không ít người trong bọn hắn, đều đã nghe tới uy danh hiển hách của Băng Tuyết Thiên Tằm. Nó cường đại nhất, không phải ở chỗ kích cỡ thân thể không lồ, mà chính là cái kén cức cỏi được tạo thành từ những sợi tơ của nó a.
Cho dù là Vương Cấp dị thú bị nó quấn được, thì cũng không thể nào thoát ra. Bởi vì căn bản là không có cách nào để phát lực a.
Bất quá, bọn hắn cũng rất khiếp sợ đối với thực lực của Võ Thần Catherine. Phải biết rằng, Võ Thần đã mất tích trong một đoạn thời gian dài. Thời gian lâu như vậy, còn bị bọc trong kén của Băng Tuyết Thiên Tằm, tăng thêm nhiệt độ ở Bắc Cực Băng Nguyên không tốt, vậy mà vẫn có thể còn sống.
Hơn nữa, nghe nói, thời điểm sáng này Võ Thần Catherine được mang về thì mang bộ dạng toàn thân hư nhược. Thế mà tối hôm nay, dĩ nhiên đã có thể rời giường.
Thoạt nhìn, tuy còn có một chút mệt mỏi, nhưng tổng thể thì không có gì đáng ngại nữa.
Tố chất thân thể thật là đáng sợ.
"Cô thế nào rồi? Thân thể đỡ hơn chút nào không?"
Hoàng chủ Alexander nhìn Catherine rồi mở miệng hỏi thăm.
"Đã tốt hơn nhiều rồi."
Catherine nhìn về phía Diệp Vân Dật, khuôn mặt tươi cười nói: "Đa tạ lão công đã cho em đan dược, giúp em có thể khôi phục nhanh chóng như vậy."
Diệp Vân Dật nghe được lời này của Catherine thì gật đầu cười.
Chỉ có điều.
Một câu vừa rồi của Catherine, lại khiến cho toàn trường trở nên câm nín không một tiếng động.
Trong nháy mắt, hiện trường lặng ngắt như tờ, nếu có một cây kim rơi xuống mặt đất lúc này, âm thanh mà nó phát ra cũng sẽ bị nghe được rõ ràng.
Bên cạnh, Vi Lạp và Sophia nhìn Catherine, vẻ mặt cũng không khỏi bối rối.
Cái gì?
Vừa rồi, Catherine nói cái gì?
Cô ấy vừa kêu lão công sao?
Là kêu ai?
Phía dưới, khách khứa cũng đang nhìn chằm chằm phía trước, cảm giác da đầu như nổ tung.
Nữ Võ Thần Catherine vừa rồi gọi Đệ Thập Vương Tướng là.. lão công?
A...?
Chuyện từ khi nào.
Ngay lúc này, không ít các thanh niên tuấn tài khác đều cảm thấy cõi lòng như tan nát. Bọn hắn nhìn về phía Diệp Vân Dật, cái này cái này...
Cái này còn có thiên lý nữa không.
Người đã có trưởng công chúa Vi Lạp và thất công chúa Sophia còn chưa đủ sao?
Đây đều là đỉnh cấp đại mỹ nữ của Bắc Cương chúng ta. Hiện tại, lại cầm cả Võ Thần Catherine bỏ vào trong túi?
A... A... A....
"Lão thiên của ta ơi, Đệ Thập Vương Tướng và Võ Thần Catherine, đây là chuyện gì vậy?"
"Hai người họ đã quen biết từ trước sao? "
"Bạch Nguyệt Quang của ta a…"
(Bạch Nguyệt Quang: kiểu như crush)
Phía dưới, từng đạo âm thanh xôn xao vang lên, khiến cho toàn bộ hội trường trở nên náo nhiệt.
Chờ tới khi Hoàng chủ Alexander liền đưa tay ra ra hiệu ép xuống, mọi người mới yên tĩnh lại.
Ông ta nhìn qua Catherine, vẻ mặt hết sức khó hiểu: "Này…đây là có chuyện gì vậy?"
Catherine ngược lại cũng không che dấu gì mà nói: "Ta đã đáp ứng anh ấy, chỉ cần anh ấy dẫn ta rời khỏi Bắc Cực Băng Nguyên thì ta sẽ đi theo và phục thị anh ấy."
"Hiện tại anh ấy cũng đã cứu ta, đưa ta từ trong Bắc Cực Băng Nguyên về đât, ta cũng không thể không tuân thủ lời hứa."
"Cho nên, từ nay về sau, anh ấy chính là lão công của ta."
"Nếu không lão công dẫn ta đi ra, có lẽ giờ này ta đã chết rồi."
Từng câu từng chữ, từ trong miệng Catherine phát ra.
Trong nháy mắt, mọi người liền hiểu là có chuyện gì đã xảy ra.
Khá lắm.
Nguyên lại mọi chuyện là như vậy. Lập tức, nội tâm bọn hắn cũng đã dễ chịu hơn một chút.
Nguyên lai là như vậy, lập tức, bọn hắn trong lòng cũng là hơi chút dễ chịu hơi có chút.
Dù sao thì ai bảo bọn hắn không có bản lĩnh để tìm Võ Thần Catherine về cơ chứ.
Cho nên hiện tại cũng không thể có ý kiến gì được.
"Em tới ngồi cạnh anh đi." Diệp Vân Dật ra hiệu cho nàng ngồi cạnh mình.
Catherine cũng không có câu nệ mà ngồi xuống. Vi Lúc lúc này cũng ngồi sang bên cạnh.
Catherine quan sát Diệp Vân Dật. Lúc này, ngồi cạnh đối phương, nàng thấy hắn càng thêm đẹp trai.
Hơn nữa, đôi mắt kia, có thể nói là tỏa ra hào quang bệ nghễ tứ phương.
Quan sát mọi người xung quanh.
Từ điều này có thể cho thấy, hắn không phải chỉ là vật trong ao.
Catherine lại nhớ về những lời mà nữ nhân hôm nay kể cho mình. Sắc mặt có chút đỏ bừng, tràn ngập thẹn thùng.
"Tỷ tỷ. "
"Tỷ tỷ. "
Bên cạnh, Sophia nhìn Vera, sau đó lôi kéo góc áo tỷ tỷ mình.
"Làm sao vậy? "
Vi Lạp nhìn Sophia rồi sững sờ. Nha đầu này, sao cứ lén lén lút lút như vậy, tìm mình có chuyện gì sao?
"Buổi tối hôm nay, có phải là Võ Thần Catherine sẽ ngủ với lão công hay không? Như vậy, chúng ta có lẽ cũng không cần bồi tiếp anh ấy đi? "
Sophia có chút sợ hãi hỏi. Dù sao thì nếu hôm nay lại tiếp tục chiến đấu, thì sao nàng có thể chịu nổi chứ?.
Tuy điều này khiến cho nàng có cảm giác chưa bao giờ có.
Nhưng mà, so sánh hai khía cạnh, nếu tuần suất quá ngắn, nàng cũng không thể chịu đựng nổi
"Muội là ma quỷ sao? "
Vi Lạp nhìn Sophia, lập tức trách mắng: "Người ta mới vừa trở về từ trong Bắc Cực Băng Nguyên, thiếu chút nữa đã tử nạn. Lúc này mới chỉ khôi phục được một chút thể lực, vậy mà muội muốn cô ấy đại chiến với lão công. "
"Cái này cái này, muội còn là muội muội của ta sao?s"
"Đừng có nghĩ lung tung nữa. Buổi tối hôm nay tỷ còn phải xử lý văn kiện, muội tiếp tục bồi tiếp lão công đi."
Những lời này, khiến cho Sophia hừ nhẹ một tiếng: "Tỷ đi đâu muội theo đó, muội sẽ bám lấy tỷ. Đến lúc đó, muội cũng sẽ có một tiểu bảo bối như vậy."
Nàng liền lên tiếng, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve bụng của Vi Lạp một chút.
Vi Lạp nhìn tiểu nha đầu này.
Dựa theo những gì lão công làm trước đây, khả năng là Sophia cũng đã được gieo xuống hạt giống.
Chỉ có điều, nha đầu này bây giờ vẫn chưa có cảm giác gì.
"Hảo hảo hảo, yên tâm đi, muội cũng sẽ có một tiểu bảo bối như vậy."
"Không chừng, không chỉ là một đứa, mà tám đứa, mười đứa cũng có thể."
"Tỷ…" Sophia nghe tỷ tỷ nói vậy thì có chút cạn lời. Tám đứa, mười đứa, cái này cần phải sinh bao nheieu năm chứ?
Cho dù nàng là dị nhân, cũng không thể chịu nổi như vậy a.
Vi Lạp thấy bộ dạng này của muội muội thì cười trộm.
Tiểu nha đầu này, thật đúng là đơn thuần.
Một bên khác, Alexander cũng đã hiểu rõ tình huống.
Tiếp tục nâng ly lên nói:
"Đến, tất cả mọi người cùng nhau nâng ly, chúc mừng cho trận đại thắng này, cũng chúc mừng việc Catherine đã trở về."
"Tốt. "
"Ăn mừng đại thắng. "
Từng lời nói phấn khích vang lên trong miệng mọi người.
Sau đó mọi người cùng nhau đứng dậy nâng ly rồi uống một hơi cạn sạch.
Tiếp đó là nhìn những món ngon trước mặt, có chút đã không nhịn nổi.
Những món ăn này, cũng không phải là từ dị thú bình thường.
Mà là huyết nhục của Vương Cấp và các loại dị thú cao cấp khác.
Đều là những món mà trước đây bọn hắn chưa được nếm qua.
Bây giờ sao có thể không nhanh chóng thưởng thức cơ chứ?
Mọ người bắt đầu động đũa.
Diệp Vân Dật lúc này cũng lấy đồ ăn cho Catherine.
Catherine thưởng thức, hai mắt mở lớn. Nàng chưa bao giờ được nếm qua món ăn nào ngon như vậy.
"Em ăn món này nhiều thêm một chút. Món này được làm từ dị thú Băng Tuyết Thiên Tằm đã nhốt em lại đấy."
"Hiện tại nó đã không thể hồi sinh lại để em giết nữa. Cho nên chỉ có thể dùng cách này để trả thù nó thôi."
Catherine nghe Diệp Vân Dật nói vậy thì có chút bất đắc dĩ.
Nhưng là vẫn tiếp tục thưởng thức.
Đêm nay, mọi người đều rất vui vẻ.
Lúc quay về, Diệp Vân Dật nhìn dáng người của Catherine.
Trong đầu cũng có chút ý tưởng, nhưng sau đó bị hắn đè xuống.
Chương 319 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]