Hắn cũng không có cầm thú tới mực độ đó. Hiện tại Catherine vẫn đang còn trong thời kỳ dưỡng bệnh.
Bất quá, Diệp Vân Dật cũng đi theo Catherine về tới phòng của nàng.
Catherine nhìn thấy hắn đi theo mình thì sửng sốt. Sau đó sắc mặt liền đỏ lên. Nàng cũng không biết, Diệp Vân Dật theo nàng vào đây, là muốn làm cái gì?
Nhưng mà khoảnh khắc sau đó, một mùi thơm của đan dược toát ra.
Diệp Vân Dật lật tay, lấy ra mấy viên đan dược rồi đặt lên mặt bàn.
"Những viên đan dược này tương đối tốt. Không nghĩ tới tốc độ hấp thụ của em lại nhanh như vậy. Lần này anh để lại nhiều thêm một chút. Có lẽ là trong một hai ngày này, em sẽ khôi phục lại như lúc trước."
Catherine nhìn hắn, nguyên lai là đối phương tới đây để đưa đan dược cho mình. Ánh mắt kích động xen lẫn chờ mong của nàng lúc này đã hơi ảm đạm một chút.
"Vâng."
Nàng vừa dứt lời, lập tức nhìn thấy Diệp Vân Dật bước lại gần tới mình.
Sau đó cúi người xuống.
Trong nháy mắt, Catherine cảm giác đầu óc mình như trống rỗng.
Cảm giác này, cùng với cảm giác lần trước trong hang ổ của Băng Tuyết Thiên Tằm, cũng không kém nhiều lắm.
Khiến cho toàn thân nàng đêu trở nên tê dại, giống như bị điện giật vậy.
Thẳng cho tới khi Diệp Vân Dật buông ra, nàng mới hoàn hồn trở lại.
Nàng nhìn Diệp Vân Dật, cũng là xấu hổ không thôi. Lần đầu tiên, mình đã bị hắn cưỡng ép cướp mất đi nụ hôn đầu, lần thứ hai, cũng không khác gì mấy.
Không được.
Không thể cứ như vậy được.
Catherine nghĩ tới đây. Lập tức, áp sát gần lại Diệp Vân Dật, nằm lấy cổ áo, sau đó kéo đầu của đối phương xuống.
Tiếp đó là trực tiếp hôn lên môi.
Lần này là tới Diệp Vân Dật ngây người.
Khá lắm.
Nha đầu này, ngược lại là rất cuồng dã.
Một lúc sau, Diệp Vân Dật mới buông Catherine ra rồi nói: "Em nhanh chóng sử dụng hết đan dược này. Chờ tới khi em khôi phục lại hoàn toàn, chúng ta sẽ thành hôn."
Nói xong hắn liền đi ra ngoài.
Sau đó, chạy thẳng tới chỗ Sophia đang ở.
Cùng lúc đó.
Khu vực xung quanh hoàng thất, hiện tại đang tràn ngập trong sự hân hoan.
Không ít gia tộc vì chúc mừng, mà tổ chức buổi tiệc trong nhà.
"Các ngươi hôm nay nhất định phải ăn thật nhiều vào. Những món ăn này đều làm huyết nhục dị thú cấp cao mà Đệ Thập Vương Tướng tiêu diệt được bên trong dị thú triều."
"Ngài ấy cũng đã đưa ra mệnh lệnh, để cho tất cả chúng ta đều có thể được nếm thử."
"Nói thật, trước giờ ta chưa được nếm qua thịt dị thú cấp cao như vậy."
Vị gia chủ ngồi ở vị trí chủ vị lên tiếng. Phía dưới, mọi người bắt đầu dùng bữa.
Sau đó là những tiếng khen ngợi vang lên không dứt.
Hảo cảm trong nội tâm đối với Diệp Vân Dật cũng là bay lên thẳng tắp.
Sau buổi tiệc gia đình.
Mọi người cùng ra ngoài tản bộ để tiêu hóa thức ăn.
Bỗng nhiên, bên cạnh có một người lên tiếng.
"Các ngươi nghe nói chưa, chuyện Đệ Thập Vương Tướng dẫn theo Võ Thần Catherine trở về sau khi bị mất tích ở Bắc Cực Băng Nguyên?"
"Đã biết, ta còn nghe nói, sau này Võ Thần Catherine còn muốn gả cho Đệ Thập Vương Tướng."
"Cái gì mà muốn gả cho Đệ Thập Vương Tướng, đó là bị ép buộc."
"Ta nghe nói, nếu như Võ Thần Catherine không đồng ý với điều kiện của Đệ Thập Vương Tướng, lúc đó nàng sẽ bị đối phương giết chết. Cho nên vì bất đắc dĩ, Võ Thần Catherine mới phải làm ra lựa chọn như vậy."
"A...? Thật vậy sao?"
Những lời bàn tán từ trong miệng mọi người truyền ra.
Một bên, các con em gia tộc nghe được thì lập tức nhíu mày.
"Đám người kia, các ngươi đang nói cái gì đó."
"Suốt ngày nói những lời vô căn cứ như vậy."
"Mau cút cho ta, nếu còn dám truyền ra lời đồn như vậy về Đệ Thập Vương Tướng, ta sẽ cho người cắt chân chó của các ngươi."
Sau khi nghe những lời quát mắng này.
Đám người vừa rồi liền nhanh chóng bỏ chạy thục mạng ra xa.
Mấy vị con em gia tộc này còn chưa hả giận, lập tức mắng chửi: "Đám khốn nạn này, suốt này không có gì làm, chỉ biết đi đồn bậy đồn bạ."
"Còn dám nói xấu Đệ Thập Vương Tướng, đây thật là không muốn sống."
"Tốt rồi tốt rồi. "
Bên cạnh, một tên thanh niên vỗ vỗ vào vai đồng bạn: "Võ Thần Catherine, có thể nói chính là Bạch Nguyệt Quang của rất nhiều người. Dung mạo xinh đẹp, thực lực cường đại, ai mà không mơ ước nắm được vào tay."
"Hiện tại, Đệ Thập Vương Tướng đã là lão công của trưởng công chúa Vi Lạp và thất công chúa Sophia. Bây giờ lại có thêm Võ Thần Catherine như vậy, sẽ khó tránh khỏi việc có ít người không thể tiếp nhận được. Cho nên mấy việc này không phải là quá khó hiểu."
"Ngươi cũng không thể bịt miệng được tất cả mọi người đúng không."
"Bất quá, ta cảm giác, những tin đồn này không phải là từ trong hoàng thất truyền ra. Dù sao mọi người đều biết, chính là Đệ Thập Vương Tướng đã bảo vệ bọn hắn."
"Lúc này, nếu không phải nhờ có Đệ Thập Vương Tướng, nơi này của chúng ta, e là đã biến thành một đống phế tích."
"Nhưng mà, ngoại trừ hoàng thất bên này, còn lại nơi khác thì khó mà nói được."
Một tên thành viên gia tộc nói ra cái nhìn của bản thân. Bên cạnh, mấy đồng bọn của hắn nghe được thì gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.
Sáng ngày hôm sau.
Diệp Vân Dật từ trong gian phong của Sophia đi ra, cảm giác sảng khoái tinh thần.
Chỉ là hôm nay cũng không có bất kỳ phần thưởng nào.
Nếu như là Catherine mà nói, thân là Võ Thần, có lẽ ban thưởng nhận được sẽ phong phú hơn nữa
Diệp Vân Dật nghĩ tới, không lâu nữa, hắn cũng sẽ biết có phải vậy hay không.
Một bên khác, Catherine cũng đã ra khỏi phòng.
Nàng cảm giác mình đã khôi phục không ít. Tối thiểu cũng đạt tới sáu, bảy thành của lúc trước.
Sau khi đi ra, nhìn thấy Diệp Vân Dật thì kêu lên: "Lão công."
"Em tính đi đâu vậy?"
"Em có một chỗ ở ở gần hoàng thất. Nhưng mà đã một thời gian dài chưa quay về đó. Thú triều lần trước, em phải đi tới phòng tuyến phía Đông hỗ trợ, sau đó lại bị bắt tới Bắc Cực Băng Nguyên."
"Cho nên hôm nay em muốn quay về nhìn xem."
"Được rồi, cái này chỉ là chuyện nhỏ? Anh đi cùng với em."
Nói xong, Diệp Vân Dật huýt sáo một tiếng.
Thời điểm Catherine còn đang nghi hoặc.
Từ xa, Xích Viêm Hổ đã chạy nhanh tới về phía bên này, sau đó dừng lại ở trước mặt hai người.
Catherine nhìn đầu cự hổ này, ánh mắt híp lại.
Nhìn bộ dạng này của nó, có lẽ là sắp đạt tới Vương Cấp rồi.
Một đầu dị thú như vậy.
Thế mà đối với Diệp Vân Dật nói gì nghe nấy. Ngự thú chi thuật của lão công, thật đúng là lợi hại.
Nội tâm Catherine không khỏi cảm khái một tiếng.
"Đi thôi."
Dứt lời, hắn liền bế Catherine theo kiểu công chúa, nhún chân một cái, nhảy lên lưng Xích Viêm Hổ.
"Lão công, xung quanh còn có nhiều người."
Catherine có chút ngại ngùng.
Diệp Vân Dật ngược lại chỉ tươi cười nói: "Nhiều người thì có gì phải sợ? Hôm qua anh cũng đã ôm em như vậy đi xuống, tất cả mọi người đều cũng đã thấy."
Catherine: "…"
Nguyên lai thời điểm mình mê man, còn xuất hiện một hình ảnh như vậy?
A... A... A....
Sau đó Catherine cũng đành phải chỉ hướng cho Xích Viêm Hổ chạy tới chỗ của mình.
Đi tới trong trang viên của Catherine.
So với hoàng thất, trang viên nơi này của nàng lộ rõ vẻ lạnh lẽo.
Nàng nhìn nơi này một lượt, ánh mắt hiện lên sự cô đơn.
"Làm sao vậy? "
"Chỗ này của em, vốn là cũng có một đội nhân mã. Là lực lượng mà em xây dựng nên."
"Em quay về đây, cũng là muốn xem các nàng đã quay trở về chưa."
"Các nàng lúc trước cũng là cùng em đi tới trợ giúp phòng tuyến phía Đông."
"Nhưng mà xem hoàn cảnh như vậy, chỗ này thật lâu đã không có ai quay lại. Xem ra, các nàng cũng đã…"
Catherine cũng không nói tiếp, ngữ khí có vẻ rất sa sút.
Bên cạnh, Diệp Vân Dật cũng hiểu được ý của nàng.
Lập tức hắn ôm nàng vào ngực, không nói gì khác.
Chương 320 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]