"Ha ha, yên tâm, lão công, em sẽ an bài cho anh một mảnh đất tốt để anh gieo trồng những dị gốc này."
Vi Lạp liền vui vẻ đáp ứng. Dù sao bây giờ ở Bắc Cương này, quyền nói chuyện của nàng là rất lớn.
Cho dù lúc trước không có quyền nói chuyện thì lúc này, với thực lực cường đại của Diệp Vân Dật, thêm vào đó được mọi người tán thành, thì bây giờ lời nói của nàng đã có rất nhiều trọng lượng.
Rất ít có người dám làm trái lại lời của nàng.
Bên cạnh, Catherine thấy vậy, nội tâm có chút cảm giác khác thường.
Tại sao nàng có cảm giác, Bắc Cương sau này, sẽ bị Diệp Vân Dật nắm giữ trong tay.
Bất quá, sau khi nội tâm nàng xuất hiện cảm giác này, liền tự mình phỉ nhổ một ngụm nước bọt.
Mình đang nghĩ tới sự tình tào lao gì vậy, về sau đều nằm trong tay lão công. Điều đó không phải là quá bình thường sao?
Về sau nàng cũng phải giúp lão công tranh thủ nhiều hơn mới được.
"Tốt rồi, những vật này trước để ở đây đã. Những dị gốc này, trong thời gian dài sẽ cũng không bị héo. Có thời gian thì em an bài cho anh là được, cũng không cần quá gấp gáp."
Diệp Vân Dật nói với Vi Lạp. Sau đó vỗ vào Xích Viêm Hổ một cái.
Xích Viêm Hổ liền đi về phái trước.
"Đi thôi, chúng ta qua bên xưởng may nhìn những món đồ kia."
"Các em cũng qua cảm nhận một chút."
Hai người vẻ mặt nghi hoặc, đi theo Diệp Vân Dật qua bên đó.
Một lúc sau, mấy đạo thân ảnh nhìn thấy Diệp Vân Dật đã tới, liền vội vàng chạy tới: "Đệ Thập Vương Tướng, những gì ngài căn dặn, suốt đêm qua chúng ta đã làm được một ít."
"Số lượng còn lại thì vẫn đang chế tạo."
"Ừm, phiền toái cho các ngươi rồi."
Diệp Vân Dật nói xong, những người kia cũng dẫn theo ba người đi vào bên trong.
Trước mặt hắn lúc này, tràn đầy chăn mền gối các loại.
"Đây là?"
Vi Lạp nhìn những món đồ này, sau đó đi qua cầm một chiếc gối lên. Cảm giác thật là mềm mại, quá thoải mái.
Bên cạnh, Catherine cũng đang vuốt ve những chiếc chăn mền. Nếu dùng những chăn mền này đắp lên người, nhất định là rất thoải mái/
"Lão công, đây là dùng tài liệu gì để chế tác vậy?"
"Tài liệu này, khả năng là em rất quen thuộc, chính là những sợi tơ của Băng Tuyết Thiên Tằm lúc trước."
Catherine: "…"
Khá lắm, đây quả lực là quá quen thuộc.
Trong nháy mắt, trong đầu nàng hiện lên một số ký ức không tốt đẹp cho lắm.
Sau đó liền bị nàng ép xuống.
"Đi thôi, chúng ta mang những món đồ này về trước. Chờ những còn lại được bọn hắn làm xong, chúng ta lại tới lấy."
"Vâng lão công."
Lập tức, mấy người bắt đầu vận chuyển.
"Lão công, em qua xem Sophia đã tỉnh chưa. Hai người mang những món đồ còn lại này về nhà trước đi." Vi Lạp nói xong, sau đó liền ôm một ít chăn mền tới gian phòng của Sophia.
Đi vào trong phòng.
Vi Lạp nhìn Sophia vẫn còn đang ngủ say, vẻ mặt hiện lên nụ cười xấu xa.
Soạt soạt!
Sau một khắc, chiếc chăn mà Sophia đang đắp lập tức bị vén lên. Nàng lập tức cảm nhận được chăn của mình không còn, nhưng vẫn đang trong cơn buồn ngủ liền nói: "Lão công, anh đừng làm rộn."
"Em vẫn còn muốn ngủ thêm một lúc nữa."
"Muội muội thân ái của ta, ta không phải là lão công, mà là đại tỷ của muội tới a." Vi Lạp nói xong, sau đó đem chiếc chăn mới trùm lên người lên Sophia.
Cảm giác mềm mại lập tức bao trùm cơ thể Sophia.
"Đại tỷ, trong này có gì mà vậy? Thật là thoải mái a."
"Xem lời của muội kìa, tơ tằm mà Vương Cấp dị thú sản xuất ra, có thể không thoải mái sao?"
Sophia: "…"
Vậy cũng đúng.
Bên ngoài chỗ ở của Catherine, Diệp Vân Dật mang theo một ít món đồ qua.
Lúc này, trang viên đã được quét dọn không sai biệt lắm.
Diệp Vân Dật nhìn qua rồi nói: "Buổi tối hôm nay, có thể thành hôn được rồi."
"Lát nữa bảo bọn hắn làm thiệp mời, gửi tới những quý tộc và gia tộc kia."
Diệp Vân Dật nghĩ tới, hiện tại, hắn cần phải hảo hảo vơ vét một ít con dê béo của Bắc Cương mới được.
Catherine nghe Diệp Vân Dật nói vậy, sắc mặt đỏ lên: "Lão công, cứ làm theo anh tính toán là được rồi."
Bên cạnh, không ít người trông thấy dáng vẻ này của Catherine thì trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
Khá lắm, đây là Võ Thần Catherine sao?
Catherine trong ấn tượng của bọn hắn, chính là băng tuyết Võ Thần a.
Vô cùng lạnh lẽo.
Không ai giám tới gần.
Nhưng mà bộ dáng thẹn thùng bây giờ của nàng, so với lúc trước, quả thực giống như hai người khác nhau.
Quả nhiên, nữ nhân, trước mặt người lạ luôn tỏ vẻ lạnh lùng. Còn trước mặt người mình thích thì luôn nhiệt tình như lửa.
Một lúc sau.
Từng cái thiệp mời đều đã được phát ra.
Lúc này, bên trong một căn nhà của quý tộc.
"Vương Tước, ngài mau nhìn, đây là thiệp mới mà Đệ Thập Vương Tướng vừa mới phát ra."
"A...? "
"Đệ Thập Vương Tướng hạ phát thiệp mời. Nhanh đưa cho ta xem."
Trước mặt, một vị quý tộc liền vội vàng bước tới, tiếp nhận tờ thiệp mời này nhìn xem. Sau đó, khóe miệng hắn trở nên co giật.
Khá lắm, buổi tối này, thành hôn cùng với Võ Thần Catherine?
Đệ Thập Vương Tướng ở Bắc Cương, tăng thêm Võ Thần Catherine, như vậy đã cưới hai người rồi đi.
"Khá lắm, thật đúng là không phụ danh hiệu cưới vợ cuồng ma của Đệ Thập Vương Tướng ở Hoa Họa."
Vương Tướng lẩm bẩm một câu.
Bên cạnh, người vừa mới tới thông báo thì sững sờ: "Vương Tước, ngài nói gì vậy?"
"Không có gì, không có gì, ngươi không cần phải để ý."
"Người tới, nhanh chuẩn bị lễ vật cho ta. Tối nay ta cần phải tới tham dự tiệc cưới của Võ Thần Catherine ở trang viên."
Tên quý tộc nói.
Cùng lúc đó, bên trong nhà các vị quý tộc khác cũng đều trở nên bận rộn hẳn lên.
Tất cả đều đang chuẩn bị cho tiệc cưới tối nay.
Trong hoàng thất.
Mấy vị Hoàng Tử cũng đều đã nhận được thiệp mời và bắt đầu chuẩn bị.
Bọn hắn đã chuẩn bị xuất huyết nhiều một chút cho lễ cưới lần này. Dù sao, Diệp Vân Dật chính là ân nhân của Bắc Cương bọn hắn.
Sau đó, thời điểm bọn hắn còn đang chuẩn bị, liền trông thấy vài đạo thân ảnh đang ôm không ít chăn mền, chuẩn bị đi ra ngoài hoàng thất.
"Mấy người các ngươi, đang ôm gì vậy?"
"Những thứ này, chính là chăn mền mà Đệ Thập Vương Tướng yêu cầu làm."
"A...? Chế tạo chăn mền theo yêu cầu của Đệ Thập Vương Tướng?"
Tam Hoàng Tử bước tới, nhìn qua rồi sờ lên thử. Sau đó liền có cảm giác không giống với bình thường.
Khoảnh khắc sau đó, hắn như nghĩ tới điều gì đó.
"Cái này, không phải là bỏ thêm tơ của Thiên Tuyết Băng Tằm đó chứ?"
"Tam Hoàng Tử, ngài thật lợi hại, chỉ mới đó đã đoán đúng."
Mấy người nói xong, nhìn thấy mấy vị Hoàng Tử đang ngẩn người, liền tiếp tục bước ra bên ngoài.
Một lát sau, mấy vị Hoàng Tử đã hồi phục tinh thần: "Khá lắm, thủ bút của Đệ Thập Vương Tướng thật là lớn. Những sợ tơ này, nếu dùng để chế tác vũ khí, làm lưới để vây bắt dị thú hoặc là bất cứ gì khác, đều tốt hơn là để làm chăn mền đúng không?"
"Điều này, chúng ta chúng ta không thể can thiệp được, đây đều là của người ta a."
"Đệ Thập Vương Tướng hiện tại chính là tài đại khí thô. Những tài nguyên kia, đều là tài nguyên của người ta."
"Sáng nay, Đệ Thập Vương Tướng đã điên cuồng mua sắm trong trung tâm thương mại, mua không biết bao nhiêu dị gốc mang về."
"Hiện tại, người ta căn bản là không thiếu tiền."
"Cho nên, buổi tối hôm nay chúng ta cũng không thể chuẩn bị lễ vật bình thường được."
"Bằng không, sẽ ném đi mặt mũi của hoàng thất chúng ta."
Những Hoàng Tử khác bên cạnh thấy vậy, thì nói với tam Hoàng Tử.
Tam Hoàng Tử ngẩn người hồi lâu rồi thở dài rồi nói một câu: "Người so với người thật là tức chết a."
Chương 322 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]