Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 324: CHƯƠNG 323: ĐẠI HÔN CÙNG CATHERINE

Một lúc sau, toàn bộ hoàng thất cũng đã bắt đầu trở nên nào nhiệt.

Tin tức buổi hôn lễ tối nay của Đệ Thập Vương Tướng cùng với Võ Thần Catherine đã bắt đầu được truyền bá khắp nơi.

Tất cả mọi người đều đang chuẩn bị cho điều đó.

Ngay cả Alexander khi biết được tin tức này, cũng lập tức ngây người.

Khá lắm, nhìn ý tứ này, Catherine đã khôi phục rồi sao?

Thật là nhanh a.

Như vậy buổi tối hôm nay, hắn cũng không thể vắng mặt được.

Một bên khác, sau khi Vi Lạp vừa mới lôi kéo Sophia rời khỏi giường đi ra ngoài.

Cũng đã biết được tin tức này.

"Sophia, lần này, chúng ta lại có thêm một hảo tỷ muội chia sẻ hỏa lực. Hơn nữa, đây còn là một hảo tỷ muội có thực lực cường đại."

Vi Lạp liền nói với Sophia.

Bên cạnh, Sophia nghe vậy thì nở nụ cười rạng ngời.

Đúng vậy đúng vậy.

Không thể không nói, Võ Thần Catherine tới thật đúng thơi điểm.

Nếu lại chờ thêm vài ngày nữa, nàng sẽ phải suy sụp mất.

"Chúng ta cũng cần phải đi tới chỗ của Catherine để chuẩn bị cho buổi hôn lễ tối nay a."

"Được."

Lúc này, trang viên của Catherine.

Diệp Vân Dật nhìn Xích Viểm Hổ to lớn đang đứng nơi đó, đưa tay lên vân vê cái cằm.

Trang viên này của Catherine cũng không phải rất lớn. Tiểu tử kia hiện tại ở chỗ này, ngược lại là có chút chiếm diện tích.

"Như vậy đi, hổ tử, ngươi đi ra ngoài, đứng ở cổng chờ mọi người tới chờ mọi người. Lần này, tới ngươi là nhân viên tiếp khách đi."

Diệp Vân Dật nhìn Xích Viêm Hổ nói.

Xích Viêm Hổ cũng hiểu ý của chủ nhân, nó liền đi ra bên ngoài. Ngoan ngoãn đứng một bên, nhìn xem có vị gia chủ hay khách khứa nào khác tới đây hay không.

Về phần trong trang viên lúc này, khắp nơi đều đã bắt đầu giăng đèn kết hoa.

Thời điểm tới gần buổi tối.

Mấy vị gia chủ cũng đã bắt đầu đi tới phía bên ngoài.

"Lễ vật đều đã mang tới tốt rồi chứ?"

"Điều đó là tất nhiên, chúng ta tới chúc mừng đại hôn của Đệ Thập Vương Tướng và Võ Thần Catherine, sao có thể không mang theo đồ tốt cơ chứ?"

"Đi đi đi. "

"Chờ một chút!"

Bên cạnh, một vị gia chủ nhìn phía trước, lập tức ngây người.

Cái miệng cũng há rộng ra.

Những người khác thấy vậy thì nhìn theo hướng đó, lập tức, ai nấy cũng trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.

Lúc này Xích Viêm Hổ trông thấy đoàn người bọn hắn tới, cơ thể nó hạ xuống, giống như đang chuẩn bị làm cái gì vậy.

Điệu bộ này, chính là mà tín hiệu nguy hiểm, khiến cho bọn hắn phải dừng bước lại.

Ngay cả trong ánh mắt cũng đều mang theo hoảng sợ, không dám tiến về phía trước nửa bước.

"Cái này, chúng ta có thể đi qua hay không."

"Đây là dị thú tọa kỵ của Đệ Thập Vương Tướng. Ta cảm giác, có lẽ nó sẽ không gây tổn thương cho chúng ta đâu." Một vị gia chủ lên tiếng, sau đón nhìn qua bên cạnh.

Mấy vị gia chủ khác nghe hắn nói vậy thì chép miệng.

Con mẹ nó, hắn nói như vậy, nhưng lỡ đi qua, đầu Xích Viêm Hổ kia gây khó dễ, vậy chẳng phải bọn họ chết chắc sao?

Nếu như không thể đi qua, bọn hắn phải làm sao bây giờ?

Hai bên lập tức tạo nên thế giằng co.

Xích Viêm Hổ nhìn thấy điệu bộ này của các vị gia chủ, liền hiểu có chuyện gì.

Nó liền chậm rãi đứng thẳng người lên, khuôn mặt cố gắng thể hiện ra một nụ cười thân thiện.

Nhưng mà.

Một động tác này, rơi vào ánh mắt của mọi người, thiếu chút nữa dọa cho bọn hắn tiểu ra cả quần

Khá lắm.

Dáng vẻ tươi cười này của Xích Viêm Hổ, chính là đang nhe răng trợn mắt, vẻ mặt dữ tợn.

Đây có phải là đang muốn phát động tấn công phải không?

Không chờ các vị gia chủ phản ứng, dị thú tọa kỵ dưới thân bọn hắn đã trực tiếp quay đầu, bỏ chạy về phía sau/

"Này này…"

Đám gia chủ ngồi phía trên lập tức bối rối.

Không thể điều khiển được đám dị thú này.

Thời điểm bọn hắn đang chuẩn bị bỏ chạy, phía sau, đám người Vi Lạp và Shophia đã đi tới.

Nhìn thấy đoàn người đang bỗng dưng dừng lại, sau đó lại quay đầu bỏ chạy, liền vội vàng ngăn cản đám dị thú tọa kỵ lại.

"Chuyện gì vậy, các ngươi đều đã tới rồi, sao lại còn muốn rời đi vậy?"

Vi Lạp vừa hỏi, vừa vội vàng ngăn đám người này lại. Những người này, nhìn qua thì tới để tặng lễ vật cho lão công, như vậy cũng không thể để cho bọn hắn bỏ chạy a.

Lần này, thế nhưng là có rất nhiều lễ vật đâu.

Mấy vị gia chủ nhìn thấy Vi Lạp, cũng liền bất đắc dĩ: "Cái này thật là không phải chúng ta muốn rời đi. Mà Những con tọa kỵ này, nhìn thấy tọa kỵ kia của Diệp đại nhân ngăn cản chỗ đó, cho nên liền bị kinh sợ bỏ chạy như vậy."

"Chúng ta, cũng là có chút sợ hãi."

Sau khi nghe bọn hắn nói như vậy, Vi Lạp nhìn về phía sau. Sau khi thấy bộ dạng ủy khuất của Xích Viêm Hổ thì minh bạch. Đây nhất định là nó bị lão công ra ngoài này đón khách a.

Hướng suy nghĩ này của lão công, cho dù là ai cũng sợ hãi a.

Bất quá điều này cũng không thể trách Diệp Vân Dật. Trong mắt hắn, thực lực của Xích Viêm Hổ cũng không phải rất mạnh, hơn nữa còn là do một tay hắn nuôi dưỡng.

Mà ở trong mắt người khác, thì lại không giống như vậy.

Vi Lạp liền vội vàng xoa dịu mọi người: "Không có chuyện gì đâu, các ngươi không cần sợ. Nó vậy thôi chứ ở nhà ngoan lắm."

"Không tin, các ngươi nhìn xem."

Vi Lạp nói xong, liền hướng về phía Xích Viêm Hổ vẫy tay.

Xích Viêm Hổ trông thấy Vi Lạp, cũng nhanh chóng chạy lại. Đứng bên cạnh, sau đó cúi đầu xuống, cọ xát vào người nàng.

Vẻ mặt tràn đầy dịu dàng.

Cảnh tượng này, khiến cho đám gia chủ bên cạnh như chết lặng.

Khá lắm.

Con dị thú này, vậy mà còn có một mặt ôn nhu như vậy.

Đây là điều bọn hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới.

Bất quá, đây cũng chỉ là ý nghĩ thoáng qua trong đầu bọn hắn.

Dù sao, nó đối xử tốt với Vi Lạp, cũng không đồng nghĩa sẽ đối với bọn hắn cũng như vậy.

"Tốt rồi, mọi người vào đi thôi."

Vi Lạp nói xong, sau đó liền dẫn theo mọi người đi vào bên trong.

Tiến vào trang viên.

Mấy vị gia chủ cũng đã nhìn thấy Diệp Vân Dật cùng Catherine.

"Đệ Thập Vương Tướng."

"Đệ Thập Vương Tướng, đây là lễ vật của chúng ta. Chúc mừng ngài và Võ Thần Catherine kể hôn."

Từng đạo thanh âm chúc mừng vang lên.

Diệp Vân Dật cũng liên tiếng đáp lễ, sau đó nhìn những món lễ vậy này, cũng không thèm khách khí, mà bảo người đưa chúng về phía sau.

Tiếp theo sau đó, khách khứa cũng dần dần đi tới.

Vi Lạp cùng Sophia trực tiếp hóa thân thành nhân viên thu lễ.

Toàn bộ quá trình cực kỳ thuần thục. Đăng ký danh sách, thu đồ, rồi đưa về phía sau.

Cuối cùng, Sophia đi về phía sau, nhìn tất cả những món lễ vậy này, khóe miệng không khỏi co giật.

Nhiều đồ như vậy?

Lần này, lão công xem như phát tài a.

Nàng nghĩ tới đây, đại tiệc phía trước cũng đã sắp sửa bắt đầu.

Nàng liền nhanh chóng quay về.

Một lúc sau.

Đại tiệc bắt đầu.

Mọi người liên tục chúc mừng và dùng bữa.

Trong quá trình này, rất nhiều người nhìn về phía Võ Thần Catherine, sau đó quay sang nhìn Diệp Vân Dật, trong ánh mắt toát lên vẻ hâm mộ. Dù sao, đây chính là Bạch Nguyệt Quang trong lòng mọi người ở Bắc Cương.

Cứ như vậy bị Diệp Vân Dật hái được vào tay.

Tiếp đó, bọn hắn nhìn Vi Lạp cùng Sophia.

Thấy hai người đang đi lên chúc mừng lão công của mình thì không khỏi chép miệng. Không thể không nói, bọn hắn có chút bội phục năng lực quản lý trong nhà của Diệp Vân Dật. Vậy mà các lão bà của hắn không hề tỏ ra ghen ghét lẫn nhau.

Một đêm này, tất cả mọi người đều tận hứng.

Cuối cùng, Diệp Vân Dật trực tiếp ôm Catherine đi về phía sau.

Hai người đi vào một gian phòng, sau đó Diệp Vân Dật dùng chân đá về phía sau, đóng cửa phòng lại.

Lúc này, Catherine nhìn Diệp Vân Dật, sắc mặt đỏ ửng.

Nàng cho dù chưa trải qua loại chuyện này, nhưng cũng đại khái hiểu tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Bất quá bây giờ nàng cũng có một ít lúng túng. Dù sao cũng là cô gái lần đầu tiên lên kiệu hoa a.

Cũng không biết phải làm gì tiếp theo.

Nhưng mà, nàng lại nhớ tới biệt danh của Diệp Vân Dật, hay là cứ nghe theo lời hắn a.

Mặc kệ vậy.

Chương 323 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!