Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 333: CHƯƠNG 332: THẾ LỰC KINH KHỦNG

"Đệ Thập Vương Tướng."

"Đệ Thập Vương Tướng, ngài đã tới."

Từng đạo thanh âm truyền đến, tất cả mọi người đều nhìn về phía Diệp Vân Dật.

Chỉ có điều, sau đó, bọn hắn liền chú ý tới một đám dị nhân mặc đồ đen đi theo phía sau đối phương.

Ước chừng hơi mười người.

Bên hông bọn hắn đều mang theo đường đao.

Một tay lúc này đang đặt cán đao, bộ dạng tùy thời cảnh giới.

Một đội ngũ này, đều đứng ngay ngắn chỉnh tề phía sau lưng Diệp Vân Dật.

Làm cho người ta có cảm giác áp bách cực kỳ lớn.

Những quý tộc và gia chủ cảm nhận được cảm giác áp bách này, nếu không phải nhờ lý trí bảo Diệp Vân Dật sẽ không động thủ với mình. E rằng bây giờ tất cả đều đã bỏ chạy tán loạn về sau rồi.

Đáng sợ, thật sự là đáng sợ.

Một đội hắc y nhân này, là hộ vệ của Đệ Thập Vương Tướng sao?

Ngay lúc này, nội tâm bọn hắn tràn đầy nghi hoặc.

Nhưng cũng không giám mở miệng hỏi.

"Lão công, mảnh đất rộng lớn này, về sau sẽ là của anh. Đây mới chỉ là một mảnh thứ nhất, sau này, em sẽ nói với phụ hoàng, tranh thủ cho anh thêm mấy mảnh khác nữa."

Vi Lạp vừa dứt lời, Diệp Vân Dật liền sờ lên đầu của nàng.

Thật không hổ là lão bà nhà mình a.

Cái cùi chỏ nhỏ này, thật sự là đã đứng về phía hắn.

Rất tốt rất tốt.

Lúc này Diệp Vân Dật quay sang nhìn các vị quý tộc và gia chủ kia, nở nụ cười nói: "Mảnh đất này cũng liên quan tới địa bàn của các vị. Chờ sau này sản nghiệp đan dược của ta tới đây, ngược lại sẽ ưu tiên các vị làm đại lý phân phối."

Những lời này vừa ra, đám người không khỏi sững sở, ai nấy đều trừng mắt, hít một hơi lãnh khí.

Diệp Vân Dật, vậy mà cho bọn hắn lời hứa hẹn như vậy.

Quyền đại phí bán đan dược.

Sự béo bở trong này, thế nhưng là không ít a.

Hơn nữa, còn thể giúp gia tăng địa vị gia tộc của bọn hắn.

Chuyện này, cớ sao lại không làm.

"Đệ Thập Vương Tướng, ngài quá khách khí, có thể vì ngài làm việc, chính là vinh hạnh của chúng ta."

"Đúng vậy, dược điền này mở ra, nếu cần tại hạ giúp, tại hạ nhất định sẽ kêu tộc nhân tới hỗ trợ."

"Đệ Thập Vương Tướng, chúng ta sẽ là thiên lôi, tùy ngài sai đâu đánh đó."

Từng lời hứa hẹn phát ra.

Bên cạnh, Diệp Vân Dật nhìn một lúc, cũng xem như là an bài xong xuôi. Chờ sau khi cai tạo mảnh đất này xong, sẽ đem những dị gốc kia trồng xuống.

Đi!

Theo một câu ra lệnh của Diệp Vận Dật. Khoảnh khắc sau đó, Thần Cấp Ám Vệ và Khôi Lỗi Tử Sĩ sau lưng hắn bắt đầu di động.

Bọn chúng lấy tốc độ cực nhanh, bắt đầu cày xới bùn đất.

Tốc độ này, rơi vào ánh mắt mọi người.

Khiến cho trái tim bọn hắn như lỡ nhịp

Đây là cái gì?

Đây là tốc độ gì vậy?.

A...?

Mấy vị gia chủ và quý tộc thấy tốc độ của đám hắc bào nhân kia, rồi so với chính mình một chút.

Bọn hắn hiện tại, đều đã là cường giả Tinh Thần hậu kỳ.

Có thể nói là nửa bước Vương Cấp cũng không quá lời.

Nhưng mà, bọn hắn cảm giác, mình cũng không có tốc độ nhanh như những hắc bào nhân này.

Không có khả năng.

Điều đó là không có khả năng.

Nhìn qua Diệp Vân Dật, sau đó nhìn những tên hộ vệ này.

Nếu nói như vậy, Diệp Vân Dật này, thậm chí còn có cường giả Vương Cấp tạo thành một nhóm ám vệ sao?

Điều này.

Làm sao có thể.

Cái thế lực kia của Diệp Vân Dật, có thể nói là quá kinh khủng.

Nhưng mà, nếu không phải vậy, thì phải giải thích như thế nào về những tên hắc bào nhân này chứ.

"Chúng ta đi vận chuyển dị gốc thôi."

"Chờ chúng ta vận chuyển tới, lúc đó có lẽ Đệ Thập Vương Tướng đã chuẩn bị xong ở bên này."

Bên cạnh, Vi Lạp thấy đám gia chủ và quý tộc đều đang ngẩn người, cũng không muốn lãng phí thời gian, liên tranh thủ nói với bọn hắn.

Nghe vậy, mọi người liền hồi phục tinh thần lại: "Tốt, trưởng công chúa, chúng ta cùng đi với ngài."

Nói xong, bọn hắn cũng đi theo Vi Lạp tới địa phương cất giữ dị gốc0

Trên đường đi.

Một tên gia chủ sua khi lưỡng lự thật lâu, mới giám mở miệng hỏi: "Trưởng công chúa, vừa rồi những hắc bào nhân mà chúng ta thấy kia, đều là ám vệ của Đệ Thập Vương Tướng sao?"

"Đúng vậy, ám vệ của anh ấy không ít, bên phía Hoa Hạ cũng có không ít."

Một câu này, khiến cho bọn hắn cảm giác có một cỗ hàn khí từ dưới lòng bàn chân bay lên đỉnh đầu.

Còn có rất nhiều?

Hơn nữa đều là thực lực như vậy sao?

Đệ Thập Vương Tướng, cũng quá khủng bố đi.

Hắn từ nơi nào tìm được những mãnh nhân như vậy a.

Bọn hắn càng nghĩ thì càng phát hiện, trong lúc bất giác, Diệp Vân Dật đã đạt tới độ cao mà bọn hắn đã phải ngước lên nhìn.

Tiếp đó, đoàn người tiếp tục đi tới địa phương cất giữ dị gốc.

Sau đó đem tất cả chuyển dời tới địa phương bên kia.

Chờ tới khi quay lại.

Bọn hắn nhìn hiện trường trước mặt.

Thiếu chút nữa là rớt cằm xuống đất.

Con mẹ nó.

Xảy ra chuyện gì vậy.

Trong thời gian ngắn như vậy, đã có chuyện gì xảy ra.

Móa!

Một mảnh dược viên rộng lớn như vậy, vậy mà đã được cày xới xong, hơn nữa còn chia thành các khu vực vuông vức.

Trọng yếu hơn chính là .

Khu vực dược viên này, vậy mà có một cỗ năng lượng tràn ngập khắp nơi.

Bọn hắn cảm nhận thử, độ ấm ở đây, so với xung quanh thì cao hơn rất nhiều.

Tạo sao lại làm được chuyện này?

Lúc trước bọn hắn còn đang lo lắng, mùa đông này ở Bắc Cương, Đệ Thập Vương Tướng sẽ gieo trồng dị gốc như thế nào?

Không sợ dị gốc không chịu nổi thời tiết lạnh giá này rồi chết vì lạnh sao?

Nhưng mà bây giờ, nhìn tình huống này, những dị gốc kia nhất định sẽ không con sợ chết vì lạnh nữa rồi.

"Các ngươi xem, là vật này đang phát ra nhiệt lượng."

Bỗng nhiên, một vị gia chủ nhặt lên một tảng đá, nắm ở trong tay, cảm giác được nguồn năng lượng phát ra từ trong đó.

Tay hắn bất giác run lên, đây là cái gì?

Tảng đá kia, tại sao có thể phát ra nhiệt lượng?

Trước đây hắn chưa từng nhìn thấy tảng đá nào cổ quái như vậy.

Bên cạnh, mấy người khác thấy vậy thì học thì đều học theo, cầm tảng đá kia lên, sau khi cảm nhận được nhiệt lượng bên trong thì đều trở nên bối rối.

Nhiệt lượng phát ra nhiều như vậy sao?

Thứ này, có thể duy trì được bao lâu?

Hơn nữa, đây là vật gì?

"Đệ Thập Vương Tướng. Đây là cái gì vây?"

Một tên quý tộc nhịn không nổi mà hỏi một câu.

"Đây là Hỏa Thạch, trong đó ẩn chứa không ít nhiệt lượng. Vào thời điểm trời rét lạnh, nó sẽ tỏa ra những nhiệt lượng này" Diệp Vân Dật trả lời.

Nghe vậy, mọi người cũng đại khái đã hiểu. Nhưng mà vẫn không rõ vật này được chế tạo như thế nào.

Có mấy vị gia chủ nhìn Hỏa Thạch, thứ này, thế nhưng là thích hợp với thời tiết Bắc Cương của bọn hắn a.

Mùa đông ở Bắc Cương cực kỳ lạnh giá, hôm nay sợ là cũng đã chết không ít người vì nhiệt độ lạnh giá này.

Món đồ này, nếu như có thể phổ cập rộng ra.

Như vậy hẳn là có thể cứu được không ít ngời.

"Đệ Thập Vương Tướng, vật này, ngài còn nhiều không?"

Một vị gia chủ hỏi.

Nghe vậy, Diệp Vân Dật cũng liền nghĩ tới. Hỏa Thạch này, ngược lại có thể bán ở Bắc Cương một ít, khi đó sẽ thu về không ít tài phú.

"Thứ này, ta ngược lại là có không ít. Như vậy đi, ta trở về chở tới đây cho các ngươi một ít. Lần hợp tác này xem như đặt nền móng cho tương lai."

Diệp Vân Dật nói xong, mọi người lập tức cười tươi như hoa.

Đây chính là chuyện tốt a.

Bọn hắn nhìn những viên Hỏa Thạch này, trong đầu bắt đầu nghĩ tới cảnh tượng tranh đoạt của vô số người.

Căn bản không lo lắng chuyện bán không được.

"Chờ sau khi bán xong, chúng ta sẽ bàn tới phương thức chia lợi nhuận." Diệp Vân Dật lại nói.

Mọi người nghe xong cũng gật đầu, tràn đầy kích động.

Bất quá sau đó liền bổ sung: "Mấy người chúng ta bất quá xem như là chạy chân, chỉ cần cầm một ít lợi nhuận là đủ rồi."

Chương 332 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!