Diệp Vân Dật nhìn bọn họ, cũng nói ra phương thức chia lợi nhuận.
Mọi người nghe xong thì vui vẻ ra mặt. Dù sao Hỏa Thạch này vừa nhìn, chính là đồ tốt không lo không bán được. Hiện tại Diệp Vân Dật làm như vậy không phải giúp bọn hắn kiếm tiền sao?
Không tệ không tệ.
"Như vậy, chúng ta liền cung kính không bằng tuân mệnh, Đệ Thập Vương Tướng."
"Đa tạ Đệ Thập Vương Tướng đã tín nhiệm chúng ta."
"Về sau chúng ta sẽ giống như thiên lôi, tùy ngài sai đâu đánh đó."
Lập tức, đám gia chủ chiếm được tiện nghi từ Diệp Vân Dật, ai nấy đều vỗ ngực bảo đảm.
Diệp Vân Dật nhìn bọn họ: "Tốt rồi, đây cũng chỉ việc nhỏ, về sau mới là chuyện lớn. Được rồi, hiện tại cần phải làm là đem những dị gốc này, tất cả đều trồng xuống."
Diệp Vân Dật ra lệnh một tiếng, những gia chủ này này như là được tiêm máu gà, bắt đầu điên cuồng trồng xuống những dị gốc này, vẻ mặt ai nấy cũng đều hưng phấn0
Bất quá, thời gian dần qua, có gia chủ cũng đã kịp phản ứng lại, không sai a.
Tại sao bọn hắn lại phải gieo trồng những dị gốc này a.
Những dị gốc này đều đã thành thục rồi mà, sao không trực tiếp hái mang về.
Dị gốc như vậy, bay thẳng tới tòa thành ở Hoa Hạ rồi vận chuyển qua là được rồi, tại sao lại phải trồng một lần nữa?
Nhưng mà hiện tại Diệp Vân Dật đã hạ mệnh lệnh như vậy, bọn hắn cũng không thể nói cái gì. Chỉ có thể dựa theo lời phân phó của đối phương mà trồng xuống.
Dưới sự nỗ lực của tất cả mọi người, sau vài tiếng sau, tất cả dị gốc mang tới đều đã được trồng xống.
"Đệ Thập Vương Tướng, hiện tại đã trồng xong. Không biết những dị gốc này cần phải sinh trưởng tới mức độ nào mới có thể dùng để luyện chế đan dược?"
"Nếu như để luyện chế đan dược bình thường, với mức độ như bây giờ đã đủ rồi." Diệp Vân Dật trả lời.
Nhưng mà nghe lời này, mọi người càng trở nên hoang mang. Như vậy còn kêu bọn hắn trồng xuống làm gì?
"Lần này trồng xuống một lần nữa, chính là để ta tưới dịch dinh dưỡng cho chúng. Như vậy có thể khiến cho dị gốc phát triển tốt hơn, cải thiện tỷ lệ luyện chế thành công cũng như chất lượng của đan dược."
Sau khi giải thích xong, hắn phủi phủi tay. Bên cạnh, Thần Cấp Ám Vệ và Khôi Lỗi Tử Sĩ bắt đầu phun dinh dưỡng dịch cho dị gốc.
Này…
Mọi người thấy cảnh tượng này, khóe miệng liền co lại.
Khá lắm.
Có có cả dinh dưỡng dịch sao?
Dị gốc này còn có thể bồi dưỡng thêm?
Bọn hắn chưa bao giờ nghe thấy điều này.
Hơn nữa, vẫn là bồi dưỡng lần thứ hai như vậy.
Tất cả mọi người đều cảm thấy không quá khả quan.
Bất quá.
Sau một lúc, những dị gốc này đột nhiên xảy ra dị biến, tất cả đều xảy ra quá trình biến dị.
Hương thơm và năng lượng càng thêm cường thịnh.
Cái này.
Mọi người thấy một màn này, nay nấy đều trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
Điều này, thật sự đúng như là những lời mà Diệp Vân Dật nói, vậy mà thật sự có thể bồi dưỡng một lần nữa.
Lão thiên..
Ngày hôm nay, bọn hắn đã bị Diệp Vân Dật làm cho rung động hết lần này tới lần khác.
Được rồi được rồi.
Bọn hắn vẫn là nên mặc kệ đi.
Tranh thủ thời gian giúp đối phương bán Hỏa Thạch đi a.
Một lúc sau, Diệp Vân Dật cũng đã an bài xong.
Sau đó tất cả đều bắt đầu chuẩn bị cho việc buôn bán.
Thời gian dần qua, tin tức cũng đã được truyền bá ra.
Mọi người đều tụ tập tới nhìn Hỏa Thạch.
Một lúc sau.
Bên trong hoàng thất, một vị Hoàng Tử tới tìm Alexander, đem tình huống xảy ra báo cáo cho phụ hoàng mình.
"Hử? Hỏa Thạch, đó là đồ vật gì? Ngươi lấy ra ta xem một chút."
Sau đó, Alexander nhận lấy Hỏa Thạch trong tay nhi tử mình rồi quan sát..
Cái này?
Gương mặt Alexander lúc này tràn đầy rung động. Hắn cũng đã cảm nhận được nhiệt lượng từ bên trong Hỏa Thạch phát ra.
Đồ vật này, thế nhưng là thứ tốt a. Nhất là đối với Bắc Cương bọn hắn mà nói, Hỏa Thạch này có thể cứu được tính mạng rất nhiều người.
"Đây là thứ tốt a."
Alexander cũng không khỏi cảm khái. Hoàng Tử bên cạnh nói: "Đúng vậy, đây đúng là thứ tốt. Lần trước, thời điểm Đệ Thập Vương Tướng dẫn theo chúng nhi thần đi vào Bắc Cực Băng Nguyên, lúc đó chính là dựa vào Hỏa Thạch này mới có thể ổn định thân nhiệt."
"Không chỉ có như vậy, căn cứ vào những vị gia chủ và quý tộc kia báo cáo, Đệ Thập Vương Tướng còn có những bí mật khác."
"Ah? Nói nghe một chút."
Alexander thấy bộ dạng thần thần bí bí của nhi tử thì có chút cạn lời. Tiểu tử này, lại có kiểu thừa nước đục thả câu như vậy.
Bất quá, hắn đối với những tin tức này cũng không sốt ruột cho lắm.
Dù sao thông tin về Diệp Vận Dật, hắn đã nắm giữ rất nhiều, cộng với những tình huống mới trong thời gian này của đối phương.
Đối với Diệp Vân Dật, hắn cũng hiểu rõ rất nhiều thứ.
Lúc này, tên Hoàng Tử nhích lại gần, ghé vào lỗ tai Alexander rồi nói nhỏ.
"Cái gì."
Một lúc sau, Alexander trừng to mắt nhìn nhi tử mình, âm thanh cũng đã đề cao thêm vài lần.
Vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.
Vừa rồi hắn đã nghe thấy gì?
Diệp Vân Dật, vẫn còn có một đội ngũ ám vệ?
Hơn nữa, dựa theo những vị gia chủ và quý tộc kia phán đoán, khả năng còn là Vương Cấp cường giả.
Diệp Vân Dật, tại sao lại có lực lượng mạnh mẽ như vậy.
Hắn bồi dưỡng những cường giả đó bằng cách nào?
Alexander sau một lúc cũng đã bình tĩnh trở lại.
Sau khi tỉnh táo, trong đầu cũng đã có ý nghĩ đại khái.
Diệp Vân Dật muốn mời chào cường giả Vương Cấp khác, trở thành ám vệ của bản thân, hẳn là không có khả năng. Mỗi một cường giả Vương Cấp đều có lòng tự tôn rất cao, rất khó có thể đi làm thuê cho người khác.
Hơn nữa, nghe lời bọn họ miêu tả, mấy người ám vệ này tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của Diệp Vân Dật.
Như vậy, khả năng những ám về này chính là được Diệp Vân Dật tự mình bồi dưỡng. Diệp Vân Dật vốn là Luyện Dược Sư cao cấp, những cườn giả đó hẳn là được đối phường dùng đan dược đập ra.
Dùng đan dược đập ra…
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Alexander lại càng hoảng sợ.
Đáng sợ, thật sự là quá đáng sợ.
Như vậy cần phải sử dụng bao nhiêu đan dược mới có thể chế tạo ra một cường giả?
Lại càng không cần phải nói là đối phương còn có nhiều người như vậy.
Diệp Vân Dật này, thật đúng là tài đại khí thô a.
Xem ra, hắn thật cần phải xem xét kỹ thế lực của Diệp Vân Dật mới được.
Một ngày sau đó.
Diệp Vân Dật từ gian phòng của Alissa đi ra. Không thể không nói, mới chỉ hai ngày trôi qua, Alissa lúc này thật trở nên ngoan ngoãn.
Hắn đi ra ngoài bên ngoài trang viên.
Lúc này đã có không ít gia chủ và quý tộc đang chờ.
Bọn hắn đều đang quan sát Xích Viêm Hổ, vẻ mặt tràn ngập nghi hoặc.
"Đầu dị thú này, tại sao lại bất động như vậy?"
"Không biết nữa, thời điểm lần trước tới đây, nó vẫn còn sinh khí dồi dào, đâu có nằm bất động như bao cát bây giờ đâu."
"Dừng dừng, đừng có nói mò nữa." Một tên quý tộc khoát tay: "Các ngươi không thấy sao? Nó vẫn còn có hô hấp, thân thể cũng đang phập phồng. Hơn nữa, trên người nó cũng không có tổn thương gì. Dù sao cũng là tọa kỵ của Đệ Thập Vương Tướng, ai dám động thủ đối với nó chứ?"
"Ta xem ra, hẳn là nó đang ngủ, nhưng không hiểu tại sao lại ngủ mê man như chết vậy."
Mọi người thấy thấy vậy thì nói: "Nếu không, chúng ta gần chút nữa xem thử?"
"Nó sẽ không đột nhiên thức tỉnh chứ?"
"Ta thấy chúng ta ở bên cạnh nó nói chuyện một thời gian dài như vậy, nếu nó có thể tỉnh thì đã sớm tỉnh rồi. Ngươi mau qua đó xem thử đi."
"Con mẹ ngươi, sao ngươi không qua đó mà xem?"
Một tên quý tộc bên cạnh nghe vậy thì lập tức bùng nổ nói.
Tên khốn này, lời như vậy mà cũng dám nói.
Chương 333 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]