Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 335: CHƯƠNG 334: VẬN CHUYỂN ĐỒ VẬT TRỞ VỀ

Trước đây, hắn thế nhưng đã từng lĩnh giáo qua khí thế của Xích Viêm Hổ. Đơn giản là kinh hãi muốn chết.

Bất quá.

Bọn hắn càng nhìn, càng cảm thấy đúng là cự hổ này hẳn là đã ngủ mê man rồi.

Đi qua sờ sờ đầu nó một chút cũng không tệ.

"Chúng ta cùng qua đó, như thế nào?"

Sau khi một tên quý tộc đề nghị, tất cả mọi người đều đồng ý.

Lập tức, bọn hắn mang tâm trạng hồi hộp, nhích từng chút một lại gần Xích Viêm Hổ.

Nhưng mà sau một khắc.

Két..!

Một âm thanh đột ngột vang lên.

Cả nhóm quý tộc và gia chủ cảm giác cơ thể run lên bần bật. Một cỗ hàn khí từ dưới chân bọn hắn, vọt thẳng lên đỉnh đầu.

Khiến cho bọn hắn cảm giác như rơi vào hầm băng vậy.

Bọn hắn nhìn Xích Viêm Hổ, còn tưởng rằng nó đã tỉnh lại.

Nhưng mà sau đó mới phát hiện, dường như không phải là như vậy.

Quay đầu lại, mọi người mới phát hiện ra là Diệp Vân Dật vừa mới mở cửa.

Biểu lộ trên khuôn mặt như vừa rút được gánh nặng.

"Nguyên lai là Đệ Thập Vương Tướng."

"Làm ta sợ muốn chết, ta còn tưởng rằng..."

"Khá tốt khá tốt."

Tất cả mọi người chậm rãi nói.

Lúc này, Diệp Vân Dật nhìn bộ dạng bọn họ, cũng không biết đám người này lén lút làm cái gì ở đây.

"Đám người các ngươi, lén lén lút lút làm gì ở đây thế? "

Nghe hắn hỏi như vậy, một số người nhìn Diệp Vân Dật, vẻ mặt ngại ngùng, gãi đầu nói: "Chúng ta chỉ là muốn nhìn một chút, đầu cự hổ này có chuyện gì xảy ra, tại sao lại nằm bất động như vậy."

Diệp Vân Dật nhìn qua Xích Viêm Hổ rồi nói: "Lúc trước cho nó ăn vài thứ, bây giờ nó vẫn đang trạng thái hấp thu năng lượng."

Ah?

Đang hấp thu?

Đây là một đầu dị thú nửa bước Vương Cấp, sau khi hấp thu mà còn rơi vào trạng thái ngủ say như vậy, đây là đỗ tốt cỡ nào a.

Trong nháy mắt, bọn hắn nhìn về phía Diệp Vân Dật, khuôn mặt run rẩy.

Đây chẳng phải điển hình cho câu, kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra sao?

Quá xa xỉ a!

"Mới sáng sớm mà các ngươi tới tìm ta để làm gì? "

"Hắc hắc, Đệ Thập Vương Tướng, đây là lợi nhuận bán Hỏa Thạch. Chúng ta đã tạo một danh sách, ngài xem một chút? "

"Ồ?"

Diệp Vân Dật cầm lấy tờ danh sách thống kê, đọc qua một lượt. Thấy lợi nhuận kinh khủng như vậy, vẻ mặt tươi cười, không tệ không tệ.

"Được rồi, các ngươi cứ lưu lại phần ta đã chia cho các ngươi, còn lại thì đưa cho ta. Hôm qua ta cũng đã bắt đầu vận chuyển hàng hóa về Linh Dung thành. Hôm nay cứ tiếp tục như vậy."

Diệp Vân Dật nghĩ tới, ngày hôm qua, hắn đã bắt đầu cho người vận chuyện Vương Cấp dị thú và những thứ bảo bối khác về bên phía Hoa Hạ.

Hôm nay ngược lại cũng có thể tiếp tục vận chuyển như vậy. Dựa theo đội ngũ liên tục di chuyển, Diệp Vân Dật tính toán, cũng cần phải tốn không ít thời gian.

"Có lẽ hôm nay các lão bà ở Linh Dung thành có thể nhận được hàng rồi."

Diệp Vân Dật thì thào một tiếng, nội tâm tính toán.

Tiếp đó, hắn nhìn nhóm gia chủ và quý tộc trước mặt: "Các ngươi cũng đã khổ cực rồi, sau này cứ tiếp tục hỗ trợ ta buôn bán là được rồi."

"Xem ngài nói gì kìa, chúng ta làm gì vất vả chứ. Chủ yếu là nhờ đồ vật của ngài tốt, chỉ để ở một chỗ, là có vô số người tới tranh mua rồi."

"Chúng ta cũng chỉ là ngồi đếm tiền mà thôi."

"Cảm tạ Đệ Thập Vương Tướng đã tín nhiệm. Bây giờ chúng ta tiếp tục đi bán những món đồ kia. Chờ lợi nhuận đạt tới mức độ nhất định, sẽ lại báo cáo cho ngài."

Nói xong, mọi người cũng rời đi.

Cùng lúc đó.

Bên trong Linh Dung thành.

Lúc này, Vu Nghiên đang chăm sóc cho đám dị thú, lấy ra không ít Thần Cấp Lương Thực cho chúng ăn. Đám dị thú trông thấy Thần Cấp Lương Thực này, con nào con nấy đều kích động, ăn lấy ăn để.

"Ăn nhiều một chút, ăn nhiều một chút."

Vu Nghiên nhìn đám tiểu tử này ăn, vẻ mặt tràn đầy cưng chiều.

"Không biết lão công lúc nào thì trở về từ Bắc Cương nữa."

Vu Nghiên thì thào nói, sau đó lại nhìn qua Thanh Linh Đại Bàng. Tiểu tử này, gần đầy dường như tinh thần có vẻ sa sút.

Dù sao, thời điểm lão công đi ra ngoài, thường xuyên cưỡi lên lưng nó, ngoài ra còn để cho nó hóng gió trời một chút. Hiện tại mỗi ngày phải ở chỗ này, không uể oải cũng lạ.

Chờ có thời gian, nàng liền kêu mấy tỷ muội khác đi ra ngoài dạo chơi, tiện thể cũng cho bọn nó hóng gió một chút.

Không tới mức phải buồn bực như vậy.

Bất quá, trong đám tiểu tử này, người vui vẻ nhất chính là Tiểu Hắc Tử.

Vu Nghiên nhìn sang bên phía tiểu tử này. Lúc này Tiểu Hắc Tử đang nằm bên cạnh Bạch Lang.

Cái bụng của Bạch Lang bây giờ đã lớn thêm không ít.

Nàng ngược lại có chút chờ mong sói con mà Bạch Lang sinh ra.

Bất quá Bạch Lang này, nói thể nào cũng là tọa kỵ của Đệ Bát Vương Tướng Thượng Quan Vũ Lam. Nếu sói con này sinh ra, có cần phải trao cho Đệ Bát Vương Tướng một ít không nữa.

"Nếu lão công cũng đem Đệ Bát Vương Tướng bỏ vào trong túi thì tốt rồi. Lúc đó, nước phù sa không chảy ruộng ngoài nữa."

Nghĩ tới đây, Vu Nghiên liền đi ra bên ngoài gặp mọi người.

Ánh mắt rơi lên bụng của Bạch Chỉ Khê.

Bạch Chỉ Khê lúc này cũng đã sắp sinh. Không biết trước lúc cô ấy sinh, lão công có kịp trở về hay không.

"Bây giờ không có tin tức gì về lão công. Không biết lão công ở bên Bắc Cương trôi qua thế nào rồi, cũng không biết đường truyền tin tức về cho chúng ta đỡ lo nữa."

Bạch Chỉ Khê bĩu môi nói. Bên cạnh, không ít người phụ họa theo.

"Bất quá cũng trách chúng ta không có đội ngũ thảm tử. Mặt khác, mấy vị Vương Tướng kia hẳn là cũng có thảm tử ở bên Bắc Cương tìm hiểu tình huống và báo về cho bọn họ."

"Ta cũng nghĩ như vậy."

"Bất quá, dựa theo thực lực của lão công, ta cảm giác anh ấy ở Bắc Cương nhất định như là cá gặp nước, sẽ không gặp phải khó khăn gì."

Mọi người nói chuyện vui vẻ và cười đùa.

Cùng lúc đó, trên tường thành của Linh Dung thành.

Lý Tiêu đang dẫn theo đội ngũ làm nhiệm vụ.

Đoạn thời gian này cũng khá là yên ổn, không có bất kỳ dị thú nào xâm phạm.

Không chỉ vậy, Bội Mộc thành cũng đã chỉnh đốn không sai biệt lắm. Bây giờ đã trở thành thành phụ thuộc vào Linh Dung thành. Hiện tại Linh Dung thành có thể nói là binh cường mã tráng!

Tài nguyên phong phú!

Thời điểm hắn còn suy nghĩ, phía dưới, một đội nhân mã bắt đầu đi ra từ trong khu rừng.

Đang tại hắn nghĩ đến thời điểm, phía dưới, một đội nhân mã bắt đầu từ trong rừng đi ra, sau đó nhanh chóng phất tay đối với đám người Lý Tiêu trên tường thành.

"Đây là? Có biến?"

Lý Tiêu thấy cảnh tượng như vậy thì không khỏi trở nên khẩn trương. Quay sang nhìn thuộc hạ bên cạnh rồi nói: "Đi thôi, nhanh chóng xuống dưới xem thử."

Dứt lời, đoàn người đều nắm chắc vũ khí làm từ thi thể của Kim Giác Bàng Giải rồi đi xuống.

"Có chuyện gì vậy?"

Sau khi xuống dưới, Lý Tiêu vẻ mặt nghiêm túc hỏi.

"Lý phó tướng, vừa rồi chúng thuộc hạ phát hiện một đội ngũ vận chuyển. Chính là được Đệ Thập Vương Tướng phái tới đây từ bắc cương. Chúng ta nhanh chóng qua đó hỗ trợ một chút, thuộc hạ thấy có rất nhiều đồ vật được đưa tới."

"Còn có, thuộc hạ cảm thấy cần phải thông báo cho các vị phu nhân trong viên một chút. Dù sao đây cũng là đồ vật mà Đệ Thập Vương Tướng gửi về."

Một tên thủ quân giải thích qua, Lý Tiêu lập tức minh bạch, nguyên lai là như vậy.

Lập tức, hắn ra sau nói với thuộc hạ: "Ngươi, mau tới trang viên thông báo cho các vị phu nhân."

"Những người còn lại, cùng ta tới đó hỗ trợ!"

"Rõ!"

Mọi người bắt đầu hành động, còn tên thủ vệ quân kia thì quay đầu vào vào thành, đi tới trang viên.

Một lúc sau.

Cổng trang viên vang lên tiếng gõ cửa.

Đông Phương Nhược Vũ đi ra mở, thấy tên thủ vệ quân trước mặt thì hỏi: "Có chuyện gì vậy? "

"Phu nhân, Đệ Thập Vương Tướng đã gửi rất nhiều đồ vật từ Bắc Cương về đây. Các vị có muốn tới cổng thành nhìn một chút không? Xem xem có những gì."

Ah?

Sau một câu này, phía sau, không ít cô gái nghe được thanh âm vừa rồi của thủ vệ quân. Tất cả đều nhanh chóng xúm lại.

"Lão công gửi đồ về sao?"

"Đồ gì vậy?"

"Chúng ta nhanh chóng qua đó xem xem."

Chương 334 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!