Virtus's Reader

Các cô gái nghe được là đồ của Diệp Vân Dật gửi về thì ai nấy cũng đều kích động cả lên. Sau đó là bước ra trang viên, đi về phía cổng thành, chuẩn bị nhìn xem đó là những món đồ gì.

"Chúng ta có cần phải đi nhiều người như vậy không?"

Vu Nghiên nhìn đội ngũ đông đảo này, vẻ mặt bất đắc dĩ.

Khá lắm.

Các nàng xuất động tập thể như vậy, còn chưa biết lão công gửi về bao nhiêu thứ đâu.

Bất quá, nếu như tất cả mọi đã đi ra, vậy thì cũng không thể làm gì nữa.

Tất cả rời khỏi trang viên.

Sau khi tới nơi.

Nhìn cảnh tượng bên ngoài thành, các nàng đều mở lớn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.

Cái này.

Là cái gì?

Lão thiên a!

Vu Nghiên cũng đang nhìn về hàng hóa trước mặt, ánh mắt toát lên vẻ khiếp sợ, vừa rồi nàng còn nghĩ cái gì?

Có lẽ các nàng không cần phải xuất động nhiều người như vậy?

Nhưng mà, hiện tại xem ra.

Chỉ sợ là thật sự cần a.

Số lượng hàng hóa bên ngoài, thật sự là nhiều lắm.

Ngoài thành, Lý Tiêu dẫn theo mọi người thấy cảnh tượng này, khóe miệng cũng có giật.

Thời điểm vừa rồi hắn dẫn người tới nghênh đón, vốn cũng cho rằng không có nhiều đồ cho lắm.

Nhưng mà.

Sau khi nhìn thấy những thứ này, hắn cũng phải trợn tròn mắt.

Quá nhiều!!

Hơn nữa, vừa rồi hắn cũng đã nhìn qua danh sách vật tư chuyển tới.

Có thể nói là đáng sợ.

Thật sự là quá kinh khủng.

Tinh Hạch Vương Cấp dị thú đã có tới ba viên.

Tinh Thần hậu kỳ, trung kỳ, sơ kỳ thì cũng rất nhiều.

Còn tinh hạch phía dưới cấp độ Tinh Thần thì vô số kể.

Về phần những vật tư khác, càng để cho hắn nhìn hoa cả mắt.

Đệ Thập Vương Tướng, lần này đi Bắc Cương, thật sự là lấy được quá nhiều đồ.

"Mẹ, đây là ba ba gửi đồ về cho chúng ta sao?"

Lúc này, Diệp Tử Hàm và Diệp Tử Uẩn nhìn về phía tỷ muội Hàn gia bên cạnh rồi hỏi.

"Đúng vậy."

Hàn Băng Tuyết bế một tiểu bảo bối lên, sau đó chỉ về bên kia nói: "Lát nữa chúng ta qua đó xem. Đó đều là đồ vật mà ba ba con cho người mang từ phương Bắc về."

Nghe lời này, một tiểu nha đầu khác bên cạnh lập tức chạy về phía trước.

Diệp Tử Uẩn thấy tỷ tỷ mình chạy phía trước thì cũng giãy dụa muốn đứng xuống đất.

Hàn Băng Tuyết thấy vậy thì để nó xuống, sau đó Diệp Tử Uẩn liền chạy theo tỷ tỷ về phía bên kia.

"Ai, hai nha đầu này."

Hàn Băng Tuyết quay sang nhìn Hàn Băng Ngọc bên cạnh, bất đắc dĩ nói.

Những cô gái thấy được một màn này thì cũng không khỏi có chút hâm mộ.

"Hai tiểu nha đầu này đáng yêu quá."

"Ta thật ưa thích chúng."

"Chờ lão công quay về nhìn bọn nó, hiện tại e là lão công còn chưa biết hai nha đầu này và Diệp Sâm đã biết nói chuyện đâu."

"Thời điểm chúng còn chưa biết nói còn khá tốt. Bây giờ thì suốt ngày cãi nhau ầm ĩ." Hàn Băng Tuyết phàn nàn nói.

Một câu này, dẫn tới không ít cô gái đều phải nở nụ cười.

Phía trước, Diệp Tử Di cũng đã chạy đến bên cạnh Lý Tiêu: "Lý thúc thúc, cho cháu xem một chút, ba ba đã gửi đồ tốt gì về."

Lý tiêu thấy tiểu nha đầu này thì bất đắc dĩ, sau đó liền đưa một viên tinh hạch cho nó.

Lá Tử Di ôm viên tinh hạch có kích cỡ bằng cả cơ thể mình, khuôn mặt nở nụ cười.

Sau đó chạy về phía sau.

Bên này, Diệp Tử Uẩn thấy vậy thì cũng dậm chân một cái nói: "Lý thúc thúc, Lý thúc thúc, của con đâu."

Lý Tiêu ngồi xổm xuống sờ sờ vào đầu Diệp Tử Uẩn rồi nói: "Đừng có gấp, đừng có gấp, con cũng có."

Lý Tiêu nói xong, lập tức lấy ra một viên tinh hạch khác rồi đưa cho Diệp Tử Uẩn.

Xa xa, Chu Hoài Vi nhìn qua Diệp Sâm: "Sao con không qua đó đó lấy một viên?"

Diệp Sâm nhìn phía trước, sau đó ngẩng đầu, vẻ mặt tươi cười nói: "Chờ con trưởng thành, cũng phải giống như ba ba. Săn giết dị thú, mang đồ về nhà."

"Cho muội muội, cho các mẹ nhỏ thật nhiều đồ tốt."

Nghe tiểu gia hỏa này nói vậy, đám người Đông Phương Nhược Vũ bên cạnh cũng bật cười. Tiểu tử này tuổi còn nhỏ, thế nhưng lời nói lại hùng hồn như nam tử hán vậy.

Cũng không tệ.

"Diệp Sâm thật lợi hại."

"Vậy các mẹ nhỏ chờ con mang đồ về cho chúng ta."

….

Từng lời nói truyền đến, Diệp Sâm nhìn các mẹ nhỏ, mạnh mẽ gật đầu.

Nhìn bộ dạng Diệp Sâm như vậy, các nàng lại cảm thấy buồn cười.

"Các vị phu nhân."

Lúc này, Lý Tiêu cũng đã đi tới, nhìn các nàng, sau đó đưa danh sách cầm trong tay cho Chu Hoài Vi.

"Đây là danh sách những đồ vật được gửi về."

"Thuộc hạ nghe bọn hắn nói, những hàng hóa này là được đưa tới từng nhóm. Phía sau, có lẽ vẫn còn những hàng hóa khác được chuyển về tiếp."

"Vừa rồi thuộc hạ cùng huynh đệ đã kiểm tra lại một lần. Cùng với danh sách, toàn bộ đều trùng khớp."

Lý Tiêu báo cáo xong.

Đối diện, Chu Hoài Vi cùng vài cô gái bên cạnh nhìn xem.

Thấy tên những thứ trong danh sách, khóe miệng các nàng đều co giật.

Nhiều đồ tốt như vậy sao?

Lão công đây là đang làm gì ở Bắc Cương vậy.

Thật sự là lợi hại.

"Như vậy, làm phiền mọi người giúp chúng ta vận chuyện tới trang viên."

Chu Hoài Vi nhìn Lý Tiêu rồi nói.

"Không phiền toái, không phiền toái, đây là việc mà chúng thuộc hạ phải làm."

Lý Tiêu nhìn những món đồ này: "Bất quán nhiều đồ như vậy, e là trong trang viên hẳn là không chứa nổi. Như vậy đi, chúng ta sẽ đặt nó ở khu vực đất trống quanh trang viên."

"Dù sao, những vật này cho dù đặt ở nơi nào đi nữa, mọi người một khi đã biết là đồ của Đệ Thập Vương Tướng, cho bọn hắn một vạn cái lá gan, thì bọn hắn cũng không dám chạm vào."

Lý Tiêu nói xong, sau đó hướng đám thuộc hạ phía sau vẫy tay.

"Đi thôi, các ngươi mang những hàng hóa đó vận chuyển vào thành, sau đó đưa tới những mảnh đất trống xung quanh trang viên."

Dứt lời, Lý Tiêu cũng dẫn đầu đội ngũ, rầm rộ đi vào trong thành.

Tiến vào trong thành.

Lúc này, không ít gia chủ và dị nhân khác đều dừng chân nhìn đội ngũ này.

Nhìn xem những hàng hóa kia.

Ai nấy đều trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.

Nhiều đồ tốt như vậy?

Đây cũng quá dọa người rồi a.

"Lão thiên a, những món đồ này, đều là gì vậy a."

"Ta nghe nói, hình như đều là đồ của Đệ Thập Vương Tướng vận chuyển từ Bắc Cương trở về."

"Nhiều đồ tốt như vậy? Đệ Thập Vương Tướng đây là đem bảo khố của Bắc Cương, tất cả đều dọn về sao?"

"Không biết, bất quá kệ đi, điều này cũng nói rõ Đệ Thập Vương Tướng ở Bắc Cương bên kia, vẫn là như cá gặp nước."

"Nếu không, nhiều đồ tốt như vậy, Bắc Cương tuyệt đối không có khả năng để cho ngài ấy mang về a."

Bên cạnh, mấy tên gia chủ nhao nhao thảo luận.

Vốn bọn hắn còn đang lo lắng, lần này Diệp Vân Dật tới Bắc Cương, e là sẽ cùng với bên đó trở mặt với nhau. Như vậy, đối với Linh Dung thành là cực kỳ bất lợi.

Dù sao Linh Dung thành có địa thế ở rất gần với Bắc Cương.

Nhưng mà hiện tại xem ra.

Đệ Thập Vương Tướng hẳn là đang giao hảo rất tốt với Bắc Cương.

Nói như vậy, đối với Linh Dung thành, sẽ đạt rất nhiều chỗ tốt.

Tối thiểu nhất, uy hiếp tới phương Bắc, tạm thời đã được giải trừ.

Bọn hắn cũng có thể càng thêm an tâm phát triển.

"Vẫn là đứng dưới đại thụ thì được mát mẻ a."

Một tên gia nhủ cất lời, sau đó quay sang người bên cạnh: "Chúng ta xem như là đang dựa vào cây đại thụ Đệ Thập Vương Tướng rồi a."

"Xác thực."

"Không sai."

Sau câu nói này, không ít gia chủ đều gật đầu tán thành.

Một bên khác.

Lý Tiêu đang dẫn theo đội ngũ đi tới xung quanh trang viên.

Tiếp đó là đưa tay lên.

Đoàn người lập tức dừng lại.

"Tốt rồi, mọi người bắt đầu gỡ đồ xuống thôi."

Chương 335 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!