Sau khi hạ quyết tâm, Nữ Hoàng Yibai dẫn theo đoàn người đi vào trong hoàng thất. Cứ mặc kệ để cho Thất Thải Lưu Ly Hổ tiếp tục đứng đó, nhìn về nơi xa.
Thất Thải Lưu Ly Hổ thấy Nữ Hoàng Yibai đã đi, nhìn về nơi xa, nhưng đang mong chờ ai đó vậy.
Cùng lúc đó.
Phía trên đội thuyền.
Cao tầng hộ vệ hoàng thất đi tới bên cạnh Diệp Vân Dật: "Đệ Thập Vương Tướng, đây chính là bản đồ lộ tuyến của chúng ta. Chuyến ra khơi này, chúng ta còn phải đi một đoạn hải trình rất dài, mới có thể tới hòn đảo đó."
"Ngoài ra, ở trên biển, khả năng sẽ gặp phải không ít cản trở. Sau khi lên đảo, khả năng cũng là một hồi chém giết."
"Chờ tới lúc quay về, nhân số của chúng ta khả năng sẽ bị hao tổn không ít."
"Ngài xem, có cần phải làm ra điều chỉnh, phân bố tất cả mọi người một chút hay không?"
Diệp Vân Dật nhìn đối phương, cũng minh bạch ý nghĩ của hắn. Không phải là vấn đề trước mắt nên tiêu hao ai trước, tiêu hao ai sau sao?
"Không cần, lần này các ngươi tới đây chỉ là để làm việc, không phải là tới để dốc sức liều mạng."
"Ta sẽ mang tất cả mọi người về mà không thiếu một ai."
Âm thanh mạnh mẽ này của Diệp Vân Dật, khiến cho không ít người đều nghe thấy được.
Bọn hắn nhìn về phía Diệp Vân Dật, vẻ mặt ai nấy cũng đều tràn ngập kính trọng.
Dù sao, điều đầu tiên mà Diệp Vân Dật nói lại là như vậy.
Điều này có nghĩ là, đối phương quả thật xem bọn hắn như người một nhà.
Thật sự là có khí chất của một người lãnh đạo.
Trong nháy mắt, bọn hắn đều có cảm giác cái mũi của mình có chút ê ẩm.
"Không cần phải phân bố làm gì. Nếu có sự tình gì, ta sẽ đi đầu, các ngươi ở phía sau, tùy thời hành động là được. Những thành viên hoàng thất và gia chủ kia, đều sẽ nghe theo an bài của ngươi."
"Còn lại những Vương Tước kia, ta sẽ phụ trách."
"Rõ, Đệ Thập Vương Tướng."
Tên cao tầng hộ vệ hoàng thất nghe vậy thì gật đầu đáp.
Sau đó, Diệp Vân Dật nhìn tình huống xung quanh rồi nói: "Chúng ta nắm chắc việc di chuyển, nhanh chóng tới mục tiêu."
Dù sao cứ ở trên biển mà nói, vẫn là có không ít mạo hiểm. Dựa theo diễn biến tiến hóa trên biển, lúc này hẳn là có không ít dị thú cấp cao.
Bọn chúng đều có ý thức lãnh địa của bản thân rất cao.
Đối với những sinh vật dám xâm phạm lãnh địa của mình, bọn chúng đều sẽ tỏ ra nóng nảy.
Cho nên bọn hắn cần phải nhanh chóng di chuyển mới được.
Lập tức, đội thuyền mở ra tốc độ nhanh nhất lao đi.
Một lúc sau, trông thấy không có nguy hiểm gì nữa. Diệp Vân Dật liền sai người đưa tới một chiếc cần câu.
Những Vương Tước khác thấy vậy thì khuôn mặt nở nụ cười. Đệ Thập Vương Tướng còn có bộ mặt tao nhã như vậy sao.
Diệp Vân Dật nhìn bọn họ: "Thế nào, muốn câu cá không? "
"Dù sao lát nữa cũng phải dùng bữa. Nếu có thể câu lên một ít dị thú, vậy thì không thể tốt hơn."
Diệp Vân Dật nói xong, lật tay, lấy ra thần cấp lương thực. Sau đó trộn lẫn với nước, nhào thành một khối, móc lên lưỡi câu, sau đó quăng xuống dưới biển.
Đông.
Lưỡi câu vào nước.
"Đệ Thập Vương Tướng, ngài như vậy, sợ là sẽ không câu được cá lớn a. Đội thuyền của chúng ta có quy mô như vậy, dị thú bình thường, đều sẽ lập tức rời đi, mà không dám lại gần chỗ này."
"Sau khi tận thế xảy ra, đám sinh vật trên biển này cũng đã sinh ra biến dị. Trong số chúng có không ít sinh vật sinh ra linh trí."
Bên cạnh, Vương Tước John giải thích một câu.
Lúc này, Daniel cũng đã đi tới.
"Đại ca, để ta cùng với ngươi câu một chút. Dù sao cũng không thể khiến ngươi phải mất mặt đi."
Từng câu từng chữ, đều mang theo vẻ không tín nhiệm.
Diệp Vân Dật lườm bọn hắn một cái, cũng không phản ứng gì tiếp.
Dù sao, đám người này, cũng không rõ cái gì gọi là thần cấp lương thực.
Sau một khắc.
Cần câu của Diệp Vân Dật giật giật.
Diệp Vân Dật lập tức kéo cần.
Một con cua khổng lồ đã được kéo lên thật mạnh.
Tiếp đó là rơi xuống boong thuyền.
Mọi người: "…"
A...?
Cái quái gì vậy.
Như vậy mà cũng được sao?
Lập tức, Daniel đi qua bắt lấy.
Sau đó nhìn về phía Diệp Vân Dật, tài câu cá này của đối phương, thật sự là tuyệt vời.
Khá lắm.
Diệp Vân Dật lần nữa quăng lưỡi câu xuống biển.
Một lúc sau, một loạt cá và sinh vật khác đều được hắn câu lên.
"Thế nào? Tài câu cá của ta coi như cũng được phải không?"
Nghe Diệp Vân Dật nói vậy, mọi người không một ai phản đối.
Bọn hắn có thể nói được gì chứ?
"Được rồi được rồi, vừa vặn đã đến thời gian, mau ăn cơm thôi."
Daniel khoát tay nói.
Mọi người đều gật đầu, vừa vặn có đám hải sản này, có thể ăn một bữa.
Một lúc sau, mọi người bắt đầu dùng bữa.
Món ăn tuy là mỹ vị, nhưng hiện trường tất cả mọi người đều rất nghiêm túc.
Dù sao hoàn cảnh bây giờ vẫn rất nguy hiểm.
Hơn nữa, đã trôi qua nửa ngày.
Nửa ngày này, mặc dù là không phát sinh là chuyện gì kỳ quái.
Nhưng đây cũng là điều khác thường.
Trong lúc bọn hắn đang dùng bữa.
Xa xa.
Dưới làn nước biển.
Một đạo hắc ảnh đang cấp tốc lướt đi về phía đội thuyền bọn hắn mà tới.
Một lúc sau, một tên gia chủ sau khi dùng bữa xong xuôi thì đừng dậy, nhìn về phía xa. Đây là lần đầu tiên hắn ra khơi trong tận thế này.
Dù sao, hải dương thật sự là quá mức nguy hiểm. Ngay cả Vương Tước ra khơi, đều có thể một đi không trở lại. Càng không cần phải nói với cấp độ dị nhân này của hắn.
Đang suy nghĩ, bỗng nhiên hắn nhìn thấy ở phía xa, một đạo hắc ảnh xuất hiện.
Tiếp đó, đạo hắc ảnh đó lặn xuống.
Cơ hồ là trong nháy mắt, như chưa có gi xuất hiện.
"Cái gì vậy."
Trong tích tắc, tên gia chủ này hét lên một tiếng.
Bên cạnh, các gia chủ khác và hộ vệ hoàng thất nghe thấy âm thanh của hắn, lập tức nhanh chóng xúm lại.
Đi tới bên cạnh: "Có chuyện gì vậy?"
Mọi người nhanh chóng hỏi thăm. Tên gia chủ nọ nhìn về phía xa, trông thấy mặt biển tĩnh lặng, cũng không biết là vừa rồi thật sự có vật gì đó, hay là do bản thân mình hoa mắt nữa.
Nhưng mà hắn cũng không dám qua loa mà báo lại: "Vừa rồi, ta nhìn thấy đạo hắc ảnh khổng lồ ở dưới nước."
"Nhưng mà sau đó lại lập tức biến mất không thấy nữa."
"Cho nên, ta cũng không biết là mình có phải bị hoa mắt hay không?"
Hắc ảnh cực lớn?
Trong nháy mắt liền biến mất không thấy?
Không tốt.
Thứ này, bất kể là có phải hoa mắt hay là không, cũng không thể bỏ qua được.
Phải nhanh chóng báo cáo.
Một lúc sau.
Trên con thuyền đầu tiên.
Đám người Diệp Vân Dật đã dùng bữa xong xuôi, chuẩn bị đứng dậy tản bộ một chút thì bỗng nhiên nhận được tin tức từ đội thuyền phía sau truyền tới.
"Đệ Thập Vương Tướng, các vị Vương Tước."
"Làm sao vậy? Sao lại hớt hải như vậy."
Vương Tước Caesar thấy bộ dạng của người tới báo cáo thì nhiu máy lại.
Bộ dạng này, sao khó coi như vậy.
"Vừa rồi, trên đội thuyền phía sau, thời điểm một vị gia chủ đang ngắm biển thì phát hiện một đạo hắc ảnh. Nhưng mà đạo hắc ảnh này lại cơ hồ biến mất trong nháy mắt, không còn nhìn thấy."
Oanh.
Một câu này, giống như tiếng sấm nổ vang.
Khiến cho Daniel và các Vương Tước khác khóe miệng co giật.
Điều này thật không tốt.
E là bọn hắn đã gặp phải dị thú cấp cao rồi.
"Thứ này, sợ là chúng ta đã gặp phải dị thú cấp cao a."
"Hẳn là vậy, không thể nào có chuyện hoa mắt được. Hơn nữa, dọc tuyến đường này, chúng ta cũng không gặp phải dị thú cấp thấp nào tấn công. E là một mảnh hải vực này, đã bị mấy con dị thú cấp cao khác chiếm đóng."
"Chúng ta phải cẩn thận một chút. Một lát nữa, sợ là sẽ có một cuộc đại chiến."
Từng lời bàn luận từ trong miệng Daniel và một vị Vương Tước khác truyền ra.
"Ừm, con dị thú này vừa xuất hiện, lại biến mất sau đó. Chắc là đang quan sát chúng ta." Diệp Vân Dật bổ sung một câu.
Chương 366 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]