Virtus's Reader

Quan sát chúng ta.

Câu này của Diệp Vân Dật, khiến cho nội tâm mọi người không khỏi máy động. Cảm giác cơ bắp trên người như muốn nổ tung.

Vừa rồi bọn hắn cũng nghe nói tên gia chủ kia thấy nói tới hình thể dị thú.

Dựa theo lời miêu tả, đầu dị thú này, sợ rằng đã là dị thú Tinh Thần hậu kỳ trở lên.

Hoặc là.

Có thể đã tới Vương Cấp dị thú.

Vương Cấp dị thú.

Cái danh từ này xuất hiện trong đầu mọi người, khiến cho bọn hắn có cảm giác da đầu như run lên.

Dù sao, nếu để bọn hắn ở trong biển, thu thập hết Vương Cấp dị thú, đây chính là suy nghĩ viển vông.

Không nghĩ tới vừa mới xuất hành lại gặp bất lợi a.

Nửa ngày xuất phát, vậy mà đã gặp phải tình huống như vậy.

"Tốt rồi, nhanh chóng chuẩn bị đi." Diệp Vân Dật thấy bộ dạng nghiêm túc của bọn hắn thì khoát tay nói: "Binh đến tướng ngăn, nước đến đất chặn. Daniel, nếu lát nữa súc sinh kia còn chưa đi ra, ngươi xuống dưới dụ dỗ nó một chút đi."

Daniel: "…"

Trong nháy mắt, Daniel đã trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.

Cái quái gì vậy.

Đại ca vừa mới nói gì?

Con mẹ nó, bảo ta đi xuống dụ dỗ một chút?

Dụ dỗ cái gì?

Như thế nào dụ dỗ?

Sẽ không phải trực tiếp nhảy vào biển dụ dỗ đó chứ?

Đây không phải là muốn chết sao?

Ta đây không thể đi a.

"Đại ca. Ta…ta đi sao?"

Daniel cũng là chột dạ hỏi lại.

"Xem lời này của ngươi kìa, ngươi không chỉ là tiểu đệ của ta, mà còn là người của ta. Ngươi không đi làm gương cho binh sĩ, chẳng lẽ lại kêu hộ vệ hoàng thất hay là Vương Tước phương Tây bọn hắn đi sao?"

"Ngươi không đi, sau này ta biết dẫn đội ngũ này như thế nào."

Daniel: "…"

A, điều này… cũng đúng.

Một bên, đám cao tầng hộ về hoàng thất và hai vị Vương Tước thấy biểu lộ của Daniel, cảm giác khẩn trương đã giảm bớt đi không ít.

Dù sao, nét mặt bây giờ của cái tên này, cũng là có chút khôi hài.

Nhưng mà, ngay khi bọn hắn vừa mới buông lỏng được một chút.

Sau một khắc.

Dưới mặt nước, một đạo hắc ảnh lao thật nhanh về bọn hắn.

Sau đó, đâm vào con thuyền đầu tiên, nơi mà Diệp Vân Dật đang ở.

Khiến cho mũi tàu to lớn bị đẩy lên.

Đông.

Trong nháy mắt, tất cả mọi người không khỏi nhảy dựng lên.

Bọn hắn nhìn về phía trước.

Lập tức trông thấy một đầu Giao Long khổng lồ lao ra từ mặt biển.

Cực lớn Giao Long đầu nhìn xem nhìn bọn hắn chằm chằm, cái kia một đôi dựng thẳng đồng tử bên trong phản chiếu lấy Diệp Vân Dật bộ dáng của bọn hắn.

Này…

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nồi mình đã nhìn thấy gì.

Giao Long?

Hơn nữa.

Hình thể như vậy.

Nhất định là Vương Cấp không thể nghi ngờ.

Điều này thật sự là không may mắn a.

Lúc này mới trôi qua được bao lâu, vậy mà gặp phải dị thú như vậy

Xôn xao.

Sau đó.

Chiếc thuyền rơi xuống.

"Không có chuyện gì chứ?"

Diệp Vân Dật nhìn mọi người phía sau rồi hỏi thăm. Bọn hắn nhìn về phía Diệp Vân Dật, tuy rằng sắc mặt bây giờ vẫn lo lắng nồng đậm, thế nhưng vẫn vội vàng lên tiếng.

"Không có chuyện gì, Đệ Thập Vương Tướng."

"Chúng ta đều không sao. "

"Chỉ có điều, dị thú này, thoạt nhìn là một đầu Thủy Giao. Kích thước khổng lồ như vậy, hẳn là đã đạt tới Vương Cấp."

Một loạt lời nói vang lên, Diệp Vân Dật nghe vậy thì gật đầu.

Vận khí của hắn ngược lại cũng tốt. Trước đây gặp phải một đầu Hỏa Giao vừa mới được thai nghén, bây giờ thì lại được gặp một đầu Thủy Giao.

Chỉ có điều, so với Hỏa Giao, đầu Thủy Giao này khả năng là còn khó đối phó hơn một chút. Dù sao, súc sinh này trong hải dương rộng lớn, nhất định phải cố bắt lấy. Nếu không để nó chạy trốn được, chẳng khác gì giao long chạy vào biển rộng. Lúc đó sẽ khó mà bắt được nó, chứ đừng nói tới tiêu diệt.

"Tình thế bây giờ đối với chúng ta thập phần bất lợi. Súc sinh này luôn tiềm phục trong biển rộng, chúng ta thì ở ngoài sáng, còn nó thì ở trong tối."

"Chúng ta ở chỗ này, căn bản không thể nhìn thấy thân ảnh của nó."

"Tất cả đều bị thân thuyền chặn lại tầm nhìn."

Tên cao tầng hộ vệ hoàng thất lập tức đưa ra phân tích, trước đây hắn cũng đã từng có kinh nghiệm ra khơi. Cho nên có thể đưa ra một số ý kiến.

Chỉ có điều, cũng chỉ có thể đưa ra một số ý kiến mà thôi. Trước đây, lúc bọn hắn ra khơi, cũng chưa từng gặp qua Vương Cấp dị thú.

Nếu lú trước bọn hắn gặp phải Vương Cấp dị thú. E là hiện tại, chỉ sợ là đã táng thân trong miệng chúng rồi, căn bản là không thể tiếp tục đứng ở chỗ này.

"Xem ra chúng ta cần phải có một người đi thăm dò tình hình như thế nào."

A...?

Mọi người nghe lời này của Diệp Vân Dật thì khóe miệng co giật. Câu này có ý là gì?

Xem xét tình hình một chút?

Xem xét như thế nào?

Còn chưa để mọi người kịp phản ứng, Diệp Vân Dật đã bước tới, đi thẳng tới sau lưng Daniel.

Tốc độ cực nhanh, tại chỗ chỉ còn lại một đạo tàn ảnh.

Ngay thời điểm Daniel kịp thời phản ứng thì Diệp Vân Dật đã đá chân ra ngoài.

Ầm!

"Ta ĐCM!"

Daniel trực tiếp văng tục.

Nhưng mà đã không còn tác dụng gì nữa.

Lúc này, hắn đã trực tiếp bị đạp bay ra khỏi thuyền, sau đó rơi xuống biển, cách con thuyền một khoảng.

Đông.

Âm thanh rơi xuống nước vang lên.

Daniel còn đang chuẩn bị lên tiếng, đã nghe được thanh âm của Diệp Vân Dật truyền tới.

"Hảo hảo quan sát, kịp thời báo cáo."

Một câu này, trực tiếp đem lời mà Daniel muốn nói, đều nuốt ngược trở về.

Khuôn mặt Daniel lúc này cũng tràn đầy bất đắc dĩ. Hắn cũng không có biện pháp nào khác, chỉ có thể lặn xuống dưới, xem xét tình hình xung quanh.

Chỉ có điều, dưới làn nước biển bây giờ, có thể nói là một mảnh tĩnh mịch.

Không có cái gì.

"Súc sinh này, chẳng lẽ biết ra thực lực của chúng ta cường đại, cho nên đã trực tiếp rút lui?"

Trong đầu Daniel không khỏi nghĩ đến điều này. Nhưng hai mắt hắn lúc này vẫn mở to để quan sát, cố gắng tìm kiếm Thủy Giao.

Nhưng là, sau một khắc, một đạo hắc ảnh trực tiếp từ dưới làn nước, lao thẳng lên con thuyền chô Diệp Vân Dật,.

"Đã đến. Ở chỗ các ngươi kia."

Daniel trực tiếp ngẩng đầu, hét lên nói với Diệp Vân Dật.

Một giây sau.

Đông.

Trong nháy mắt, con thuyền của Diệp Vân Dật lại một lần nữa bị tốc lên.

Đội ngũ phía sau thấy tình huống này, nguyên một đám gia chủ và cao tầng hộ vệ hoàng thất đều đã phát hiện Thủy Giao bay lên, khóe miệng co giật.

Lập tức, bọn hắn cảm giác như mình lọt vào dòng sông lạnh giá, cả người run rẩy kịch liệt.

Cảm giác này, thực sự là rất đáng sợ. Bọn hắn hiện tại, giống như đang nhảy múa trên lưỡi sao, chỉ cần sơ hở một chút là sẽ trượt chân xuống.

Chết không toàn thây.

Lúc này, trên thuyền Diệp Vân Dật, tất cả mọi người đều nằm thật chặt vào lan can của con thuyền.

Bọn hắn cũng đã nhìn ra, bây giờ, không có bất kỳ biện pháp nào đối phó với đầu Thủy Giao này.

Cho nên bây giờ, cũng chỉ có cách bám chắc ở chỗ này mà thôi.

Bằng không, chẳng lẽ lại trực tiếp lao xuống biển, chiến đấu với nó sao?

Thời điểm bọn hắn còn đang suy nghĩ, Diệp Vân Dật đã hành động.

Thân ảnh hắn lóe lên, trực tiếp đi tới trước mặt Thủy Giao. Tiếp đó là xuất ra một quyền, hướng tới nó đánh tới.

Đông.

Một quyền, giống như là thiết chùy nện lên tấm thép vậy.

Âm thanh kia, quả thực là trầm trọng.

NGAO.

Sau một kích, đầu Thủy Giao kia đã bị Diệp Vân Dật đánh văng ra ngoài, dãy dụa một vòng trên không trung.

Này…

Một kích đắc thủ.

Tất cả mọi người đang chuẩn bị hoan hô.

Nhưng mà, trong ánh mắt bọn hắn.

Diệp Vân Dật dẫm mạnh hai chân, bay thẳng tới đầu Thủy Giao kia.

Sau đó, đạp thẳng lên người nó.

Cả hai cùng rơi xuống mặt biển.

Đông.

'Rầm Ào Ào'.

Trong nháy mắt, Thủy Giao rơi xuống nước, nhấc lên một đợt sóng biển khổng lồ.

Chương 367 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!