Nghĩ tới đây, sắc mặt bọn hắn đều tràn đầy ưu thương.
Kỳ thật, lần này, bất kể là hoàng thất, hay là đám người cấp dưới như bọn hắn.
Tất cả đều cảm thấy, cho dù tổn thất một ít người và đội thuyền, cũng đã là thắng lợi rất lớn.
Nghĩ như vậy.
Ai nấy cũng chậm rãi cúi đầu.
Bên cạnh, một người nhìn về phía hải dương mênh mông, sau đó liền đột nhiên sửng sốt.
Sau đó là bắt đầu dụi mắt của mình.
Đây là.
Hắn như nhìn thấy cía gì.
"Các ngươi mau nhìn kìa."
Một câu này, khiến cho mọi người giật mình, sau đó lập tức ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Nhìn thấy cảnh tượng phía trước, ai nấy đều chấn động, hai mắt trừng lớn, vẻ mặt không thể tin nổi mình nhìn thấy cái gì.
Này…
Đội thuyề…
Đội thuyền đã trở về.
Đã trở về.
"Nhanh, nhanh đi báo cáo cho Nữ Hoàng Yibai và các thành viên hoàng thất."
"Đã trở về, Đệ Thập Vương Tướng đã dẫn theo bọn hắn trở về."
"Thật tốt quá!"
"Lão thiên ơi, các ngươi nhìn kìa. Đội thuyền, vậy mà vẫn còn nhiều thuyền như vậy."
"Được rồi, đừng nhìn nữa, chúng ta vẫn là nhanh chóng đi báo cáo a."
Từng đạo âm thanh vang lên, một tên cao tầng có mặt ở đây lập tức đưa ra chỉ thị, người nào đi thông báo, người nào đi tới bến cảng tiếp ứng.
Sau khi sắp xếp xong xuôi.
Mọi người đều chia nhau rời đi.
Còn lại một mình tên cao tầng đứng chỗ này, chăm chú nhìn đội thuyền.
Sau đó.
Hắn liền cảm thấy có chút không thích hợp.
Vãi??
Phía trước đội thuyền, còn có hai bên, dường như đang có thứ gì đó lưu động dưới biển.
Bọt nước khổng lồ, ở khoách cách xa như chỗ này, vậy mà cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.
"Các ngươi xem, phía trước những đội thuyền kia, có phải là có gợn sóng gì không?"
Tên cao tầng nhìn đội thuyền, có chút nghi hoặc hỏi.
Bên cạnh, không ít người khác đều nhìn tới, sau đó đều nhíu mày.
Đúng vậy a.
"Đúng vậy, hình như là có thứ gì đó."
"Không sai."
"Bất quá, thật kỳ quái, đây là cái gì."
Thời điểm bọn hắn còn đang nghi hoặc.
Thủy Giao trực tiếp từ trong mặt biển hiện thân ra.
'Rầm Ào Ào'.
Âm thanh vạch nước vang lên.
Rơi vào tai đám người.
Hình thể khổng lồ kia cũng đập vào trong ánh mắt của bọn hắn.
Khiến cho ai nấy đều co giật khóe miệng.
Đây là cái gì a.
Đệ Thập Vương Tướng, đang dùng thứ gì để mở đường vậy.
Tại sao cầm đầu, lại có một con dị thú khổng lồ như vậy a.
Như vậy mà nói, những gợn sóng quỷ dị bên cạnh mạn thuyền, cũng đều là dị thú sao?
Cái này…
Nghĩ tới đây, bọn hắn đều có cảm giác cả người tê dại.
Thật sự là một cảm giác không quá chân thật.
Một lúc sau.
Đội thuyền cũng đã cập bến
Diệp Vân Dật đứng ngạo nghễ ở đầu thuyền, nhìn mọi người ở trên bên cảng.
Một đám hộ vệ hoàng thất cũng nhìn thấy Diệp Vân Dật. Trong mắt bọn hắn hắn, đối phương trông như một pho tượng chiến thần vậy.
"Đệ Thập Vương Tướng. Chào mừng các vị đã trở về."
Tên cao tầng cũng là khó nén kích động, hướng về phía Diệp Vân Dật hô to một câu, sau đó là vẫy tay.
Những người khác trên bến cảng cũng đều học theo, bắt đầu chào hỏi.
Đầu thuyền, Diệp Vân Dật nhìn bọn họ, sau đó vẫy vẫy tay. Tiếp đó là nhún người một cái, dưới khoảng cách hơn một trăm mét, trực tiếp nhảy từ đầu thuyền lên bờ.
"Các ngươi một mực chờ ở đây sau, vất vả cho các ngươi rồi."
Diệp Vân Dật vừa đáp xuống, nhìn mọi người, nhàn nhạt nói một câu.
Thế nhưng, một câu này, đã khiến bọn hắn có chút cảm động không thôi.
"Không khổ cực, không khổ cực. Đệ Thập Vương Tướng, chuyến đi lần này của ngài, có thuận lợi không?" Tên cao tầng dò hỏi. Ý chính của hắn, chính là muốn biết tổn thất lần này.
Diệp Vân Dật cũng minh bạch ý tứ của đối phương, hắn nói: "Chuyến đi này rất thuận lời, không có ai tử vong, cũng không có đội thuyền nào bị hư hại, hẳn là các ngươi cũng đã thấy rồi chứ."
Diệp Vân Dật chỉ chỉ vào đội tàu.
"Nhìn đáy thuyền chìm xuống mực nước biển kia đi, một chiếc đều chất đầy hàng hóa. Lần này chính là thắng lợi quay về."
Hô.
Những lời này của Diệp Vân Dật, khiến cho tất cả mọi người đều sững sờ tại chỗ.
Hồi lâu sau, chính là bị sự cuồng hỉ trùng kích.
Không ai tử vong.
Không có chiếc thuyền nào bị hư hại.
Đây là chiến tích kiêu ngạo cỡ nào a.
Khủng bố.
Thật sự là khủng bố đến cực điểm.
Đông.
Thời điểm bọn hắn còn chìm đắm vui sướng, phía trước, đội thuyền cũng đã cập vào bờ.
"Tốt rồi, cũng đừng đứng nhìn nữa, nhanh chóng hỗ trợ những nguyên thạch năng lượng kia xuống đi a."
Diệp Vân Dật nói.
Lúc này, đám hộ vệ hoàng thất trên bờ đều đã tràn ngập vui mừng.
"Rõ, Đệ Thập Vương Tướng. Ngài và các vị ở đây đều đã đi đường mệt nhọc rồi. Các vị hãy nghĩ ngơi trước đi, còn lại thì giao cho chúng ta là được rồi."
Tên hộ vệ lập tức nói.
Sau đó mọi người bắt đầu náo nhiệt làm việc.
Cùng lúc đó.
Bên trong hoàng thất phương Tây.
"Nữ Hoàng Yibai, ta cảm thấy, nếu như lần này Đệ Thập Vương Tướng. Chúng ta ngược lại là nên cùng đối phương giao hảo mới phải đạo."
"Mối quan hệ giữa chúng ta, cũng không giống như mối quan hệ giữa Bắc Cương cùng Đệ Thập Vương Tướng."
Phía dưới, một tên cao tầng nói với Nữ Hoàng Yibai.
Nữ Hoàng Yibai nghe vậy, tên này, lời nói cũng không phải là không có đạo lý.
Nhưng như lần này Diệp Vân Dật trở về, uy vọng của hắn đối với phương Tây nhất định sẽ rất lớn. Nếu như có thể rèn sắt khi còn nóng, tự nhiên là không tệ.
Thế nhưng, nên dùng biện pháp gì mới được?
"Việc này nói thì đơn giản, thế nhưng là, phải làm như thế nào?"
Nữ Hoàng Yibai nghĩ đến đây, không khỏi day day trán.
"Người này, hiện tại dường như là đã phú khả địch quốc."
"Hơn nữa, thực lực của hắn cũng rất siêu nhiên. Theo ta thấy, thực lực của hắn hẳn là đã đạt tới cấp độ của Đệ Nhất Vương Tướng của Hoa Hạ. Thậm chí là còn lớn hơn ."
"Vì vậy ta nên đưa tặng cái gì. Hắn có thể vừa ý cái gì?"
Nữ Hoàng Yibai nói.
Tên cao tầng vừa rồi liền khoát tay nói: "Điều này thì đơn giản. Đệ Thập Vương Tướng ở Hoa Hạ thế nhưng là có một cái mỹ danh, chính là ‘cưới vợ cuồng ma’."
"Hơn nữa những gia tộc kia, không phải đều là dựa vào thủ đoạn nịnh nọt này để dựa hơi Đệ Thập Vương Tướng đo sao?"
"Ngoài ra còn có Alexander ở Bắc Cương, cũng là dựa vào phương pháp này. Như vậy, chúng ta cũng có thể bắt chước làm theo bọn hắn. Căn bản la không có vấn đề gì."
Những lời này, lập tức khiên cho Nữ Hoàng Yibai hiểu ra.
Xác thực.
Nàng đã suy nghĩ rất nhiều, thế nhưng lại quên mất biện pháp này.
Có thể.
Đầu tiên, Nữ Hoàng Yibai liền nghĩ tới Venus.
Có thể nói con bé chính là công chúa xinh đẹp nhất trong hoàng thất phương Tây này.
Thực lực cũng không tệ.
Bất kể là dung mạo, thực lực, hay là tính cách, so với Vi Lạp và Sophia thì chỉ có hơn chứ không kém.
Sự tình tốt như vậy, ngược lại có thể an bài một chút.
"Được rồi, ta đã biết. Bất quá, bây giờ còn không phải là tới điểm để bàn tới. Hiện tại, đám người Diệp Vân Dật vẫn còn đang trên biển, không biết có gặp phải khó khăn gì không."
"Chờ bọn hắn bình yên quay về, lúc đó chúng ta lại cùng hắn nói tới chuyện này."
Nữ Hoàng Yibai nói xong, khuôn mặt cũng hiện lên vẻ lo lắng. Dù sao lần này, phương Tây của nàng đã bỏ hết vốn liếng, không nên gặp phải ngăn trở gì a.
Trong lúc nàng còn đang suy nghĩ thì từ bên ngoài, một tên hộ vệ hoàng thất hớt hải chạy vào.
"Nữ Hoàng. "
"Đã trở về…đội thuyền… đã trở về."
Tên hộ vệ lập tức hô lên.
Oanh.
Một câu này, giống như tiếng sét giữa trời quang, khiến cho nữ hoàng Yibai bật dậy.
Phía dưới, mấy tên cao tầng khác cũng đều đứng lên.
"Thật tốt quá, thật tốt quá!"
"Đã trở về, đây là, an toàn trở về rồi sao."
"Đi thôi, chúng ta nhanh chóng qua đó xem."
Chương 383 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]