Mọi người đều là ngươi một câu, ta một câu nói.
Ai nấy cũng đều hiện vẻ hưng phấn trên khuôn mặt.
Dù sao, đội thuyền lúc này đã an toàn trở về.
Đối với bọn hắn mà nói, cũng chính là một cái đại hảo sự.
"Chờ một chút!"
Nữ hoàng Yibai lập tức hô mọi người dừng lại, sau đó nhìn sang tên hộ vệ nói: "Tình huống đội thuyền như thế nào?"
"Có phải có tổn thất rất nhiều hay không?"
"Không có thưa nữ hoàng. Chúng ta mặc dù chưa có số liệu chi tiết, thế nhưng có thể thấy được, đội thuyền quay về vẫn là tương đối nguyên vẹn. Ngoài ra, nhìn độ sâu của đáy thuyền chìm vào mặt nước, hẳn là đã đạt được thu hoạch rất lớn."
Điều này…
Lập tức, nữ hoàng Yibai trợn tròn mắt, khóe miệng không tự giác mà run rẩy.
Thật tốt quá.
"Cũng đừng đứng chỗ này nữa, đi thôi, qua bến cảnh nhìn xem."
Cùng lúc đó.
Lúc này, bên trong gia tộc.
Nhóm người Vi Lạp còn đang ôn chuyện.
Bỗng nhiên.
Bên ngoài, một tên hộ vệ vội vã chạy vào thông báo.
"Đệ Thập Vương Tướng cùng với các vị gia chủ đã quay về, hiện tại đều đang ở bến cảng."
Nghe thấy tin tức này, tất cả các nàng đều đứng bật dậy, ai nấy đều nhìn ra bên ngoài.
Nét mặt khó nén khỏi sự kích động.
"Đi đi đi, lão công đã trở về. Chúng ta nhanh chóng đi qua đó nhìn xem."
"Đi thôi."
Lập tức.
Mọi người bắt đầu đi ra bên ngoài.
Ra bên ngoài.
Vi Lạp nhìn các tỷ muội rồi nói: "Mọi người ai muốn cùng ta đi thì dơ tay lên. Chúng ta cùng ngồi tọa kỵ qua đó."
Ngồi tọa kỵ?
Một câu này.
Khiến cho tất cả mọi người sửng sốt.
Tiếp đó, bọn họ nghĩ tới Xích Viêm Hổ và Thất Thải Lưu Ly Hổ kia.
Nội tâm không khỏi kích động.
Cái này.
Bọn họ vậy mà có thể cưỡi lên Vương Cấp hoặc là Tinh Thần hậu kỳ dị thú sao?
Các nàng lập tức háo hức báo danh.
"Ta ta ta!"
"Còn có ta!"
"Còn có ta!"
Từng lời nói vang lên, không ít người báo danh/
Sau đó.
Vi Lạp dẫn theo mọi người đi tới chỗ Xích Viêm Hổ
Tiếp đó là nhảy lên lưng.
Sau khi đã thu thếp xong.
Vi Lạp vỗ vỗ lưng Xích Viêm Hổ.
"Đám người lão công đã quay về, hiện tại dẫn ngươi đi tìm anh ấy. Nhanh chóng chạy thôi, dùng tốc độ nhanh nhất tới bến cảng."
Xích Viêm Hổ nghe vậy, liền hứng phấn gầm lên một tiếng
Sau một khắc.
Bốn chân đạp mạnh, mặt đất lập tức nứt vỡ.
Sau đó, hình thể khổng lồ của nó trực tiếp lao ra ngoài.
Chỉ để lại tại chỗ một cái hố to lớn.
Bên cạnh, Thất Thải Lưu Ly Hổ cũng giống như vậy, chạy ngay theo ngay phía sau Xích Viêm Hổ.
Trên lưng Xích Viêm Hổ.
Mọi người cảm nhận được sự yên tĩnh hai bên, nét mặt cực kỳ rung động.
Theo lý thuyết, với tốc độ này, sẽ phải có âm thanh xé gió và tiếng nổ âm thanh mới với.
Thế nhưng bây giờ lại không có gì.
Điều này nói rõ cái gì.
Nói rõ, chính là tốc độ bây giờ của Xích Viêm Hổ đã vượt qua tốc độ âm thanh.
Cho nên âm thanh sinh ra, căn bản không rơi vào tai của bọn họ.
Khủng bố.
Thật sự là khủng bố đến cực điểm.
Trong lòng mọi người, cũng đều mang theo rung động tới cực hạn.
Lập tức, bàn tay cũng nắm chặt bộ lông của Xích Viêm Hổ.
Một lúc sau.
Các nàng đã đi tới phụ cận bến cảng.
Từ rất xa, các nàng đã nhìn thấy đội thuyền, còn có hộ vệ đang dỡ hàng đi xuống.
Lúc này, Xích Viêm Hổ cũng đã thả chậm bước chân.
Venus nhìn thấy tình huống này, cũng là sững sờ.
Hử?
Nữ hoàng còn chưa tới đây sao?
Điều này là không nên a.
Sau đó, nàng cũng đã minh bạch.
Tuy các nàng nhận được tin tức muộn hơn một chút.
Thế nhưng đầu Xích Viêm Hổ này, tốc độ quá nhanh.
Không cần bao lâu thời gian, các nàng đã chạy tới.
Còn các thành viên hoàng thất kia muốn tới, hẳn là cần phải một lúc nữa.
Sau đó.
Xích Viêm Hổ cảnh giác nhìn về phía mặt biển.
Tiếp đó là chậm rãi bước tới.
Trong nháy mắt, ngay cả Vi Lạp cũng cảm thấy có chút không thích hợp.
Đây là có chuyện gì?
Thất Thải Lưu Ly Hổ cũng bước theo sau Xích Viêm Hổ, cơ thể hạ thấp, hướng về phía bờ biển đi tới.
Rống.
Xích Viêm Hổ hướng xuống mặt biển gầm lên giận dữ.
Sóng âm của nó, trực tiếp đẩy ra, khiến cho mặt biển nổi lên rung động.
Đây là có chuyện gì?
Đám người Vi Lạp không khỏi nghi hoặc.
Nhưng là, khoảnh khắc sau đó.
Phía dưới làn nước biển, một đầu Thủy Giao khổng lồ ngoi lên. Nhìn chằm chằm vào Xích Viêm Hổ, cũng đồng dạng gào lên một tiếng.
Ngân Giáp Bàng Giải cùng những dị thú Tinh Thần hậu kỳ khác dưới biển, cũng lần lượt ngoi lên, nhìn chằm chằm vào hai đầu dị thú trên bờ.
Này…
Đây là cái gì.
Catherine cũng là lập tức sững sờ.
Tiếp đó cũng liền kịp phản ứng.
Đây chính là Thủy Giao, là Vương Cấp dị thú.
Không sai.
Còn phía sau nó, toàn bộ cũng đều là dị thú cấp Tinh Thần.
Từng con, đều là thực lực không kém.
Thế nhưng, đám dị thú này, tại sao lại xuất hiện ở chỗ này.
Trong nháy mắt, hai bên bắt đầu lâm vào tình thế giằng có.
Bỗng nhiên, một bên khác, một đạo âm thanh thong dong vang lên.
"Đám tiểu tử các ngươi, không thể thể thành thật, để cho ta yên tĩnh một chút hay sao?"
Mọi người nhìn theo hướng mà âm thanh vừa rồi phát ra.
Chính là nhìn thấy Diệp Vân Dật, hai tay để sau gáy, thong dong bước ra từ căn phòng nghỉ ngơi.
Lúc này hắn nhìn về phía Xích Viêm Hổ.
Thấy nó, trong nháy mắt, khuôn mặt Diệp Vân Dật liền nở nụ cười.
Tiểu tử này.
Hình thể và khí thế kia…
Tốt! Tốt!
Đây là đã trở thành Vương Cấp dị thú .
Xích Viêm Hổ nhìn thấy Diệp Vân Dật, cũng rất kích động. Nhanh chóng chạy tới chỗ đối phương.
Đi tới trước mặt Diệp Vân Dật, Xích Viêm Hổ đưa đầu hạ thấp xuống, cọ cọ vào người của hắn/
"Tốt rồi tốt rồi, hiện tại ngươi cũng đã đạt tới Vương Cấp, vậy mà vẫn còn bộ dạng như vậy sao."
"Không sai, làm vô cùng tốt!"
Diệp Vân Dật cũng không keo kiệt mà mở lời khen ngợi.
Xích Viêm Hổ nghe vậy thì gầm nhẹ vài tiếng, phảng phất như muốn làm nũng vậy.
Lúc này, đám người Vi Lạp cũng đã đi tới.
"Các em cũng tới đây rồi sao."
"Sau khi bọn em nhận được tin tức là anh đã ra khơi, cho nên rất lo lắng. Vì vậy đã cưỡi Xích Viêm Hổ tới đây." Alissa giải thích nói.
"Không có việc gì. Lần này cũng xem như thuận lợi, cũng không có gì quá nguy hiểm."
Diệp Vân Dật nói xong.
Một bên khác, Vương Tước John vừa đi ra, nghe lời vừa rồi thì không khỏi ngây người.
Không có gì quá nguy hiểm?
Vậy đầu Thủy Giao cùng những dị thúm, còn có đám dị nhân trên hòn đảo kia.
Đều không tính là nguy hiểm sao?
Nguyên lai, những việc đó trong mắt Đệ Thập Vương Tướng, cũng không tính là nguy hiểm gì a.
Vãi thật.
Hắn còn cảm thấy chuyến đi vận chuyển lần này còn rất mạo hiểm đâu.
Catherine bước tới hỏi: "Lão công, Thủy Giao và những dị thú dưới biển kia, là chuyện gì xảy ra?"
Nghe nàng hỏi vậy, Diệp Vân Dật cũng liền hướng phía Thủy Giao vẫy tay.
Khoảnh khắc sau đó.
Đầu Thủy Giao khổng lồ kia trực tiếp nhảy lên trên bờ, sau đó trườn tới phía bên này.
Đi tới phụ cận, quan sát Xích Viêm Hổ.
Hai đầu Vương Cấp dị thú nhìn nhau chằm chằm, phát ra tiếng gầm nhẹ.
"Được rồi, hai tiểu tử các ngươi!"
Diệp Vân Dật híp mắt, quát lên một tiếng.
Lập tức, hai đầu dị thú đều ngoan ngoãn trở lại
Thủy Giao lúc này cũng đã bước tới đứng bên cạnh Diệp Vân Dật.
Hắn sờ lên người Thủy Giao rồi nói:
"Tiểu tử này, chính là dị thú ta thu phục được. Trong chuyến hải trình này, dựa vào nó và đám dị thú kia hộ tống, chúng ta cũng đã giảm đi không ít chuyện phiền toái."
Mọi người: "…."
Khá lắm, còn có thể như vậy sao?
Điều này cũng quá kinh khủng đi.
Lúc này, Diệp Vân Dật vuốt vuốt một mảnh lân phiến to lớn.
Cũng lập tức sững sờ.
Đúng rồi, trong không gian của hệ thống còn có hai mảnh lân phiến cực lớn a.
So với mảnh lân phiến của Thủy Giao này, thế nhưng là lớn hơn rất nhiều.
Chương 384 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]