Cùng lúc đó.
Bên trong hoàng thất.
Nữ hoàng Yibai cũng đã nhận được tin tức Diệp Vân Dật trực tiếp phân chia tất cả nguyên thạch năng lượng.
Lập tức, ngay cả nàng cũng phải mang biểu tình không thể tưởng tượng nổi trên khuôn mặt.
Diệp Vân Dật điên rồi sao?
Những thứ này, đều được hắn từ ngàn dặm xa xôi, mang trở về thử hải đảo kia.
Hơn nữa còn là đồ vật quý báu.
Thế nhưng, thời điểm lúc ở bên cảng, nữ hoàng Yibai cảm thấy, tên này dường như căn bản không coi trọng những nguyên thạch năng lượng kia.
Cho nên liền trực tiếp phân chia.
Bây giờ, hắn lại càng là phân chia toàn bộ số nguyên thạch năng lượng đó.
Đây là thủ bút gì vậy?
Đây là phải hào phòng tới mức nào chứ.
Nữ hoàng Yibai ngoài sự rung động, càng là nghĩ tới, sự tình không thích hợp, tất có điều gì đó kỳ quặc.
Lập tức, nữ hoàng Yibai liền cho gọi đám người Vương Tước Caesar, Vương Tước John, còn có cao tầng hộ vệ hoàng thất đi qua.
Một lúc sau, tất cả mọi người đều đã tới đông đủ.
Nữ hoàng Yibai nhìn bọn họ.
Đem sự tình nói ra một lượt.
Sau đó là dò hỏi: "Diệp Vân Dật này, ta cảm giác hắn hình như rất xem thường nguyên thạch năng lượng này. Có phải lúc đó hắn đã chiếm được đồ vật nào tốt hơn hay không?"
Nữ hoàng Yibai trực tiếp đi thẳng vào vấn đề. Dù sao, nếu như không phải chiếm được món đồ nào tốt hơn, nàng thật sự là không nghĩ ra, tại sao đối phương lại có thể hào phóng như vậy?
Sau khi nghe nữ hoàng hỏi vậy.
Vương Tước Caesar cùng những người khác đều lắc đầu.
"Không có khả năng."
"Lúc ấy, Đệ Thập Vương Tướng chính là người đầu tiên lên đảo không sai."
"Thế nhưng sau đó, tất cả nguyên thạch năng lượng này đều là do chúng ta vận chuyển. Đệ Thập Vương Tướng hầu như căn bản là không động tới."
"Hơn nữa, từ đầu đến cuối, trang phục của hắn đều là tung bay trong gió. Nói cách khách, đối phương chắc chắn là không mang theo đồ vật gì."
"Cho nên, không thể nào có chuyện Đệ Thập Vương Tướng lấy được cái gì khác."
"Đúng vậy, thuộc hạ cũng thường xuyên quan sát Đệ Thập Vương Tướng. Ngài ấy không có khả năng có thể lấy đồ vật nào đó."
Bất kể Vương Tước Caesar Vương, Vương Tước John, hay là cả cao tầng hộ vệ hoàng thất đều khẳng định nói.
Này…
Lần này, ngược lại là khiến cho nữ hoàng Yibai có chút hoang mang.
Vừa rồi nàng còn tỏ vẻ cảm giác của mình không hề sai. Thế nhưng cứ như vậy mà bị thuộc hạ của mình bác bỏ.
"Vậy tại sao hắn lại tỏ ra hào phóng như vậy?"
Vương Tước Caesa suy nghĩ rồi trả lời: "Ta cảm thấy chính là vì Đệ Thập Vương Tướng căn bản không thiếu một chút đồ vật ấy."
"Ta nghe nói, Đệ Thập Vương Tướng có một tòa thành luyện chế đan dược với quy mô rất lớn. Bất kể là hiệu suất, hay là chất lượng đều là cực cao."
"Phải biết rằng, năng lượng bên trong đan dược so với nguyên thạch năng lượng. Nếu như là đan dược trung đẳng trở lên, hoàn toàn ăn đứt nguyên thạch năng lượng."
"Khả năng cũng vì nguyên nhân này mà Đệ Thập Vương Tướng có thể hào phóng phân chia cho người khác như vậy."
"Dưới ánh mắt của hắn, món đồ này, khả năng là không đáng tiền. Nếu như phải vất vả ngàn dặm bôn ba đưa về Hoa Hạ, còn không bằng trực tiếp tiêu thụ hết ở chỗ này."
"Hẳn là như vậy."
"Thuộc hạ cũng nghĩ như vậy!"
Mọi người cũng đều đồng loạt cho ý kiến.
Nữ hoàng Yibai nghe vậy thì đứng lên. Sau đó hít ra thở vào vài hơi.
Phảng phất như muốn cho mình tỉnh táo một chút.
Khá lắm.
Vậy mà trực tiếp điên cuồng tặng nguyên thạch năng lượng cho người khác như vậy. Đây là gia tộc giàu có tới mức nào a.
Như vậy xem ra, nàng thật đúng là đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử .
Xem ra sau này thật sự là cần phải giao hảo với Diệp Vân Dật.
Dù sao, đây cũng là một cái đùi cực kỳ ghê gớm a.
Cần phải suy nghĩ kỹ chuyện để Venus gả cho Diệp Vân Dật mới được.
"Được rồi, các ngươi lui ra trước đi, ta muốn tự mình suy nghĩ một chút."
Ah?
Mọi người nghe nữ hoàng Yibai nói vậy thì không khỏi sửng sốt.
Khá lắm.
Đây là ý gì?
Suy nghĩ một chút?
Nghĩ cái gì?
Chẳng lẽ là…
Lập tức, bọn hắn đều trở nên kích động. Chẳng lẽ, nữ hoàng Yibai đã nghĩ thông suốt rồi sao?
Có phải cũng giống như Đệ Thập Vương Tướng, phân phát nguyên thạch năng lượng cho tất cả mọi người hay không?
Nếu vậy thì thật sự là quá tốt.
"Rõ thưa nữ hoàng, chúng ta xin lui trước."
"Chúng ta xin phép lui trước, chờ tin tức của ngài."
"Mong ngài hảo hảo cân nhắc một chút."
Lập tức, bọn hắn có chút hào hứng nói.
Thời gian dần qua, nữ hoàng Yibai cũng ngây ngẩn cả người.
Vừa rồi, những lời kia của bọn hắn là có ý gì?
Vừa rồi nàng nói suy nghĩ, chính là suy nghĩ về sự tình gả Venus cho Diệp Vân Dật.
Cũng không phải là nghĩ tới sự tình phân chia nguyên thạch.
Các ngươi…
Các ngươi…
Ai.
Cái tên Diệp Vân Dật đáng chết này!
Lúc này.
Phòng tuyến phía Tây.
Không ít hộ vệ đang nhìn về phương Tây.
"Không biết lần này Võ Thần Daniel đi phương Tây như thế nào rồi. Cũng đã qua thời gian dài như vậy, ngài ấy có thể đưa nguyên thạch năng lượng quay về hay không a."
"Lần này, Võ Thần qua đó thế nhưng là cực kỳ nguy hiểm, chúng ta cũng chỉ có cách chờ đợi mà thôi. Nếu như còn không có tin tức gì, chúng ta một là phải thông báo cho hoàng chủ Alexander, còn không thì trực tiếp đi tới phương Tây."
"Võ Thần Daniel mà có chuyện gì, cuộc sống sau này của phòng tuyến phía Tây chúng ta, sẽ không hề dễ chịu."
Trong lúc bọn hắn còn đang nói chuyện.
Một tên hộ vệ khác vội vàng chạy đến, điên cuồng vẫy tay về phía bọn hắn.
"Hử? Cái tên này sao lại vội vã như vậy?"
"Đây là muốn làm gì?"
"Không cần phải lo lắng!"
Tên hộ vệ vừa rồi chạy tới trước mặt bọn hắn, vẻ mặt mang theo sự kích động nói: "Đến…đến, nhanh chóng tìm người tới đây. Võ Thần Daniel đã trở về từ phương Tây rồi. Hơn nữa ngài ấy còn mang theo rất nhiều nguyên thạch năng lượng quay về."
Oanh.
Trong nháy mắt, ánh mắt tất cả mọi người trừng lớn, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.
Đã trở về?
Hơn nữa, còn mang theo rất nhiều nguyên thạch năng lượng đi cùng?
Đây cũng là quá trâu rồi a.
"Này! Đám người các ngươi đừng có đứng đực ra đó nữa, nhanh đi theo ta tới chuyển đồ."
"Còn có, mau thông tri xuống dưới nữa, tất cả đều theo ta."
Một lúc sau, một đội nhân mã đã được tập kết xong.
"Đi thôi, xuất phát."
Sau khi gặp mặt Daniel, mọi người trông thấy nhiều nguyên thạch năng lượng như vậy.
Tất cả đều ngây ngẩn cả người.
Khá lắm.
Võ Thần Daniel cũng quá mãnh liệt đi.
Tại sao lại kiếm được nhiều nguyên thạch năng lượng như vậy.
Trâu bò!
"Võ Thần Daniel, cực khổ cho ngài rồi, những việc còn lại cứ giao cho bọn thuộc hạ là được."
"Ngài cũng quá lợi hại, vậy mà có thể mang về nhiều như vậy."
Lập tức, những lời tâng bốc được tuôn ra.
Daniel nghe những lời này thì thập phần hưởng thụ.
Bất quá, ngay sau đó hắn liền ỉu xìu lại. Dù sao, chuyến đi này, hắn cũng không ra sức được bao nhiêu, vậy mà còn cầm nhiều nguyên thạch năng lượng quay về như vậy.
"Dù sao bọn hắn cũng không biết a."
Daniel nghĩ đến đây, cũng liền ngẩng đầu ưỡn ngực.
"Chuyến đi lần này, là ta cùng Đệ Thập Vương Tướng cùng nhau hành động, cho nên mới có thể mang về nhiều như vậy."
"Đúng rồi, người đâu mau tới, nhanh đi báo cho bên hoàng thất tình huống lần này."
"Đến, để ta nói, sau khi tới nơi, ngươi cứ nói với hoàng thất bên kia và hoàng chủ như vậy..."
Lập tức, Daniel nói rõ cho tên thám tử.
"Được rồi, đi đi, nhanh chóng báo tin tức cho bên đó."
Daniel vỗ vỗ bờ vai của đối phương.
Tên thám tử cũng gật đầu, sau đó vội vàng xuất phát.
"Tốt rồi, chúng ta quay về thôi. Chờ sau khi quay về, ta sẽ phần phát những nguyên thạch năng lượng này cho các ngươi."
Daniel ra lệnh một tiếng.
Dù sao, Diệp Vân Dật hào phóng như vậy, hắn cũng nên học theo một chút, có phải hay không.
Sao hắn có thể keo kiệt được.
Chương 388 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]