Virtus's Reader

Một lúc sau.

Bên trong hoàng thất Bắc Cương, Alexander đang xem xét văn kiện trong tay.

Tình cảnh bây giờ của Bắc Cương cũng khá là yên ổn.

"May mắn là có Đệ Thập Vương Tướng a."

Hồi lâu sau, Alexander khổng khỏi thở dài một hơi nói. Hắn cũng nghĩ tới, nếu như không có Diệp Vân Dật, tình cảnh của Bắc Cương hiện tại sẽ như thế nào.

Thật sự là không dám tưởng tượng.

Khả năng bây giờ hắn đã chết trong Bắc Cực Băng Nguyên rồi.

"Không biết nhóm Vi Lạp qua đó tìm Đệ Thập Vương Tướng thế nào rồi, có thuận lợi hay là không."

Vừa dứt lời, bên ngoài, một tên hộ vệ hoàng thất bước nhanh vào.

"Hoàng chủ, Võ Thần Daniel đã cho người tới thông báo tin tức về phương Tây."

"Ah?"

Alexander nghe vậy thì lập tức để tên hộ vệ nhanh chóng đưa người vào.

Nhìn như vậy

Xem ra là Daniel đã trở về?

Bất quá, không biết là có phải trở về tay không hay không.

Một lúc sau.

Một đạo thân ảnh bước vào.

Hắn nhìn Alexander, sau đó thuật lại những lời mà Daniel nhắn nhủ.

Alexander nghe xong, khóe miệng co giật.

Hai mắt hắn trừng lớn, không thể tin nổi vào những gì mà mình nghe thấy.

Khá lắm.

Daniel vậy mà kiếm được nhiều chỗ tốt như vậy.

"Khục khục."

Alexander ho khan một tiếng, cắt đứt lời mà tên thám tử đang báo cáo.

"Daniel có nói tới, những nguyên thạch năng lượng đó sẽ xử lý như thế nào hay không?"

Nghe câu hỏi này, tên thám tử cũng đã hiểu tâm tư của Alexander.

Lập tức, hắn liền hồi đáp: "Võ Thần Daniel muốn sử dụng số nguyên thạch năng lượng này để tăng cường sức mạnh của phòng tuyến phía Tây."

Hả?

Cái tên khốn này keo kiệt như vậy?

Không thèm nhả ra dù là một chút.

A?

Alexander nghe vậy thì tức giận không chịu nổi. Tên khốn này, chỉ một thời gian không gặp, vậy mà đã trở nên bủn xỉn như vậy.

Cái này thật sự là vắt cổ chày ra nước a.

Không được, phải nghĩ biện pháp từ chỗ hắn lấy một ít chỗ tốt mới được.

Alexander vừa mới hạ quyết tâm thì tên thám tử lại nói tiếp: "Bất quá, Võ Thần Daniel cũng nói tới."

"Đệ Thập Vương Tướng vẫn còn phân phối nguyên thạch năng lượng ở phương Tây. Ngài ấy cũng lưu lại cho hoàng thất Bắc Cương một phần."

"Hẳn là sau này, sẽ có người vận chuyển trở về."

Ừ?

Cái này.

Alexander lập tức đựng lên.

Khá lắm, Diệp Vân Dật vậy mà cũng lưu lại một phần cho hắn?

Đây quả thực là miếng bánh từ trên trời rơi xuống a.

Hắn cũng không cần phải làm thịt cái tên Daniel kia nữa.

"Lúc Daniel trở về, có nói tới tình hình của Đệ Thập Vương Tướng và nhóm người Vi Lạp như thế nào không?"

"Về vấn đề này thì ngài ấy không nhắc tới. Bất quá, hiện tại lực ảnh hưởng của Đệ Thập Vương Tướng ở phương Tây, có thể nói là cực lớn. Ngay cả nữ hoàng Yibai cũng tuyệt đối phải cho Đệ Thập Vương Tướng mặt mũi. Cho nên, hẳn là nhóm người trưởng công chúa cũng sẽ không xảy ra tình huống gì ngoài ý muốn."

Alexander nghe những lời phân tích này thì gật đầu.

Những lời này, cũng là có đạo lý.

Dù sao thực lực cường hãn của Diệp Vân Dật vẫn đang còn đó.

Hơn nữa, vị nữ hoàng Yibai kia, hẳn cũng không ngu xuẩn tới nỗi đắc tội với một cường giả như vậy.

Lúc này, bên trong hoàng thất phương Tây.

Nữ hoàng Yibai cũng có cùng một ý nghĩ với Alexander. Hiện tại, không thể đắc tội với Diệp Vân Dật được.

Nghĩ xong, nàng liền cho người gọi Venus tới đây.

Một lúc sau.

Venus đi tới.

"Nữ hoàng, có chuyện gì vậy ạ?"

Nàng nhìn nữ hoàng, khuôn mặt nở nụ cười. Từ sau khi biết được tin tức Diệp Vân Dật an toàn quay về, nội tâm không hiểu sao cảm thấy vô cùng vui vẻ.

"Còn nhớ rõ những lời mà trước đây ta nói với con không. Khi đó ta nói rằng con cũng đã lớn, muốn để con gả tới hoàng thất Tây Bắc, thế nhưng lúc đó còn chưa quyết định."

"Ta cảm thấy, bây giờ cũng đã rất phù hợp."

Nữ hoàng Yibai nói.

Đối diện, biểu lộ khuôn mặt của Venus xụ xuống trong nháy mắt.

Nàng vốn đang mang theo vui vẻ tới đây, thế nhưng bây giờ nội tâm chỉ toàn là u sầu.

Ý của nữ hoàng, có phải mà muốn gả nàng tới hoàng thất Tây Bắc không?

Nàng sẽ không đi.

"Nữ hoàng, con cảm thấy bây giờ mình còn chưa tới tuổi kết hôn, cho nên con còn muốn ở lại hoàng thất phương Tây."

"Con nghĩ mình nên cống hiến toàn bộ cho hoàng thất, không cần phải lập gia đình."

"Hiện tại, với sức mạnh của con, ở phương Tây này, cũng xem như là một cường giả."

Trong nháy mắt, Venus cố gắng lý luận.

Bộ dạng cùng với khí thế này, cũng khiến cho nữ hoàng Yibai nhìn vào không khỏi ngây người.

Trong ấn tượng của nàng, tính cách của Venus là tương đối hiền lành. Nếu là bình thường sẽ không có làm ra phản ứng kịch liệt như vậy. Thế nhưng bây giờ nhìn ngữ khí này.

Giống như là đã đưa ra quyết tâm vậy.

Nàng biết rõ, nha đầu này tuy là có tính cách nhu nhược. Thế nhưng đối vợ sự tình mà bản thân đã quyết định thì sẽ không chịu khuất phục.

"Haiza!"

Một lúc sau, nữ hoàng Yibai cũng chỉ đành thở ra một hơi nặng nề.

"Được rồi, được rồi. Vốn ý định của ta là gả con tới hoàng thất Tây Bắc. Thế nhưng bây giờ ta cảm thấy có người tốt hơn để con gả vào."

"Ta thấy vị Đệ Thập Vương Tướng kia, về sau hẳn sẽ là tiền đồ vô lượng. Nếu con gả cho hắn, chắc chắn là sẽ có tương lai tốt hơn. Vì vậy ta đã thay đổi ý định, muốn gả con cho Đệ Thập Vương Tướng."

"Thế nhưng bây giờ nếu con đã không thích như vậy, thế thì quên đi. Dù sao ta cũng chưa nói chuyện này cho Đệ Thập Vương Tướng."

Nữ hoàng Yibai chậm rãi nói.

Đối diện, Venus nghe những lời này của nữ hoàng thì ngây người tại chỗ.

Cái gì?

Vừa rồi nàng nghe được cái gì?

Gả nàng cho Đệ Thập Vương Tướng?

Không phải là gả tới hoàng thất Tây Bắc sao?

Cái này.

Khá lắm.

Tại sao ngài lại không nói sớm a.

Ta phải làm sao bây giờ?

Phải biết rằng, vừa rồi mình đã cực kỳ tỏ ra cứng rắn, không muốn nhượng bộ.

Vậy mà hiện tại…

"Nữ hoàng, con nguyện ý gả cho Đệ Thập Vương Tướng."

"A...?"

Nữ hoàng Yibai nghe vậy thì đột nhiên quay đầu lại nhìn Venus, ánh mắt hiện lên vẻ khiếp sợ.

"Con nguyện ý?"

"Không phải vừa rồi con còn bảo là mình chưa tới tuổi kết hôn, cho nên không muốn lập gia đình sao?

Tại sao bây giờ lại đồng ý rồi?"

Venus: "..."

Ngài hỏi như vậy thì ta biết trả lời như thế nào a.

Sau đó, nàng đành phải trả lời: "Vừa rồi con cũng nghĩ ngài nói rất đúng. Đệ Thập Vương Tướng sau này hẳn sẽ là tiền đồ vô lượng. Nếu như con gả cho ngài ấy, đối với hoàng thất phương Tây chúng ta sẽ có lợi ích rất lớn."

"Nhưng là, con cũng không biết, Đệ Thập Vương Tướng có thể để ý tới con hay không."

Thời điểm Venus nói ra những lời này, trong ánh mắt cũng toát lên vẻ cô đơn.

Dù sao, Diệp Vân Dật thật sự là quá ưu tú.

Cho dù là với thực lực hay là thân phận của nàng, cũng chỉ có thể ngẩng đầu nhìn đối phương mà thôi.

"Con dù gì cũng là công chúa của hoàng thất phương Tây. Những nữ nhân trong các gia tộc kia đều có thể gả cho Diệp Vân Dật, tại sao con lại không thể cơ chứ." Nữ hoàng Yibai thấy Venus đã đáp ứng, cũng tương đối cao hứng.

"Như vậy đi, sự tình phía sau con cũng không cần phải quản. Lát nữa ta sẽ cho gọi Đệ Thập Vương Tướng tới đây, cùng hắn bàn bạc vấn đề này."

"Vậy thì con xin nhờ nữ hoàng."

Venus đáp lại, khuôn mặt lúc này cũng đã đỏ ửng.

Sau đó, nữ hoàng Yibai cho gọi cao tầng tới, thuật lại tình huống một lần.

"Rõ, thuộc hạ sẽ tìm Đệ Thập Vương Tướng ngay bây giờ."

"Thế nhưng thưa nữ hoàng, trước đây ngài cũng đã từng nói tới vấn đề thông gia cùng với hoàng thất Tây Bắc bên kia. Tuy cả hai bên còn chưa đưa ra quyết định, nhưng bây giờ chúng ta làm như vậy, có cần phải thông báo với hoàng thất Tây Bắc một tiếng không?"

Chương 389 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!