Virtus's Reader

Trong nháy mắt, hai người phó tướng đôi mắt trừng lớn, gương mặt chấn động!

Thành chủ!

Quả thực quá tàn bạo!

Trực tiếp đánh nổ đầu của tên kia!

Vãi thật!

Đông!

Một thanh âm nặng nềvang lên.

Thi thể nam nhân ngã trên mặt đất!

Hoàn toàn đã không còn sinh cơ!

Cùng lúc đó!

Nữ nhân từ trong phòng khách cũng lao ra, chuẩn bị hỗ trợ

Thế nhưng, trong khi chưa kịp hỗ trợ thì đã thấy được một màn máu tanh vừa rồi!

Lúc này, cô ảđã cứng đơ cả người, không biết nên làm gì bây giờ!

Sau một khắc!

ẢthấyDiệp Vân Dật quay đầu lại.

Nhìn chằm chằm vào mình!

Ánh mắt này,khiến cho toàn thân ả run rẩy!

Chạy!

Ý nghĩ này lập tức hiện lên trong đầu ả!

Lập tức lao lao ra, nhưng chi được vài bước!

Thì một đạo hắc ảnh đã chắn trước mặt ả!

Không phải ai khác, chính là Diệp Vân Dật!

Lúc này Diệp Vân Dật đã đứng ở trước mặt ả.

Ngay lập tức cô ả hai chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ rạp xuống đất!

"Làm ơn tha cho ta, là thủ lĩnh ra lệnh cho chúng ta tới đây đôn thúc mọi người giao nộp tinh hạch."

"Đây không phải chủ ý của ta!"

Nghe những lời cô ả nói, lại nhớ lại bộ dạng ngạo mạn vừa nãy của ả, Diệp Vân Dật hừ lạnh một tiếng.

Một tiếng hừ này, như một đạo băng trùy đâm vào lòng ả ta.

Cô ta vội vàng nhìnDiệp Vân Dật.

Trong nội tâm lập tức đưa ra quyết định.

"Chỉ cần ngài tha cho ta, ta có thể làm bất cứ chuyện gì cho ngài!"

"Ta có thể làm trâu làm ngựa cho ngài!"

"Ta có thể đi theo ngài!"

"Ta có thể…"

Ả còn chưa nói hết lời thì đã bị Diệp Vân Dật túm lấy cái cổ của mình rồi nhấc lên!

Sau một khắc, trong ánh mắt hoảng sợ của a!

Răng rắc!

Một đạo âm thanh xương gãy vang lên!

Diệp Vân Dậttrực tiếp bẻ gãy cái cổ của cô ả!

Sau đó ném thi thể ả qua một bên.

"Nhìn ngươi thật chướng mắt."

Diệp Vân Dậtnhổ ra một câu.

Lớn lên thì xấu xí!

Ngoài ra!

Trước không lồi, sau không vểnh!

Ta giữ ngươi lại thì có làm được gì!

Bên cạnh!

Phó tướng: "…"

Dị nhân: "…"

A... Cái này!

Hiện tại xem như đã biết!

Dưới cái nhìn của Diệp thành chủ!

Nguyên lai!

Xấu xí chính là nguồn gốc của tội lỗi!

"Các ngươi dọn dẹp nơi này thoáng một chút!"

Nghe thấy chỉ thị của Diệp Vân Dật, phó tướng cùng dị nhân dẫn đườngliền gật đầu.

Đợi đến lúc Diệp Vân Dậtđã rời đi.

Hai người bắt đầu dọn dẹp.

Nhìn vào thi thể hai người này, nội tâm của dị nhân dẫn đường rung động.

"Hai người kia, hình như đều là cấp độ Hoàng Kim sơ kỳ."

"Vậy mà trong nháy mắt đã bị Diệp thành chủ tiêu diệt trong nháy mắt!"

"Quá mạnh mẽ!"

Phó tướng cũng gật đầu tán thành.

Bên này, Diệp Vân Dậtđã về tớibiệt thự.

"Lão công, anh đã về rồi, tình hình sao rồi?"

"Đều giải quyết xong!"

ThấyBạch Chỉ Khê hỏi thăm, Diệp Vân Dậttrả lời qua loa.

"Giải quyết xong là tốt rồi."

Bạch Chỉ Khê nhẹ gật đầu.

Nhưng là!

Khả năng là nàng thật không nghĩ tới!

Diệp Vân Dật nói đã giải quyết xong, không phải là đem sự tình giải quyết xong!

Mà là đem người ta giải quyết xong!

Một lúc sau, Diệp Vân Dật nhìn Xích Viêm Hổ.

Sau đó nhìn mấy gốc thực vật biến dị còn sót lại.

Bây giờ có lẽ nên vào rừng nhìn xem, coi chỗ nào có thực vật biến dị không.

"Hổ Tử, ngươi biết trong rừng những cây thực vật biến dị này có ở đâu không?"

Nghetớithực vật biến dị, Xích Viêm Hổ trong mắt lập tức hiện lên vẻ đau lòng.

Dù sao lúc trước biến dị Hỏa Long Quả đã khiến nó phải thủ hộ rất lâu a.

Lập tức, nó gật đầu.

"Vậy thì đi thôi! "

Lúc này, Diệp Vân Dật đã quyết định rõ kế hoạch.

Bên cạnh, Hàn Băng Ngọc cùng Hàn Băng Ttuyết nghe được nội dung câu chuyện, đều nhìn vềDiệp Vân Dật hỏi:

"Lão công, chúng em có thể cùng anh đi vào rừng được không?"

"Ok! "

Diệp Vân Dật cũng không cự tuyệt, dù sao hiện tại hắn cũng không sợ gì.

Nghe vậy, hai người cười tươi như hòa, trên mặt đều là mang theo sự cao hứng!

Hàn Băng Tuyết lao thẳng đến Diệp Vân Dật nói:

"Lão công, em ngồi phía trước anh!"

Nhưng là sau một khắc!

Đã bị người khác kéo tay lại.

Hàn Băng Tuyết quay đầu, chỉ thấy Hàn Băng Ngọc trên khuôn mặt ở nụ người vô hại nói:

"Lão tỷ, muội cũng muốn ngồi phía trước lão công, tỷ nhường cho muội nhé!"

Hàn Băng Tuyết: "..."

Cái này mà cũng bị người khác tranh cướp?

Bất quá nàng cũng muốn ngồi trước a, lúc đó sẽ được Diệp Vân Dật vòng quanh eo, cảm giác rất thoải mái!

Hàn Băng Ngọc nhìn bộ dạng của tỷ tỷ, cười đùa nói:

"Lão tỷ, như vậy, chúng ta thi đấu một trận, thế nào? "

"Người nào thắng sẽ được ngồi phía trước!"

Nói xong, Hàn Băng Ngọc cũng là hào phóng được bàn tay nhỏ bé vung lên nói tiếp: " Thi đấu cái gì, do tỷ quyết định!"

"Được! "

Sau một khắc!

Hàn Băng Tuyết liền đi tới bên cạnh Hàn Băng Ngọc, ngửa đầu ưỡn ngực!

Sau đó nói: "Thế nào?!"

Hàn Băng ngọc: "…" ? ? ?

Ngươi làm cái gì vậy?

Ngươi đang ở đây so cái gì?

Diệp Vân Dật nhìn thấy vậy, lúc đầu còn mơ hồ, sau đó liền minh bạch!

"Hảo gia hỏa! Quả nhiên là lớn như vậy! Đến, em cùng anh ngồi cùng một chỗ!"

Hô!

Trong nháy mắt, Hàn Băng Ngọc cũng đãgiác ngộ!

Nguyên lai, là so cái này ư?!

Nhìn thấy lão tỷ quả là sóng to gió lớn!

Nàng cũng đành bất đắc dĩ!

Của nàng tuy không nhỏ.

Nhưng của lão tỷ có thể nói là đồi nối chập chùng!

Như thế nào có thể so?

Hàn Băng Tuyết: "...."

A...?

Cái gì lớn?!

Lúc đầu nàng đang còn chưa hiểu gì, sau đó cũng đã minh bạch!

Không phải a...!

Ta không phải là muốn so cái kia!

Ta là đang muốn so xem ai cao hơn mới đúng!

Là chiều cao a…!

Sau đó, nàng nhìn đám ngườiChu Hoài Vi.

Chỉ thấy các nàngChu Hoài Vi trên mặt mang theo ý cười, sau đó hướng về phía nàng giơ ngón tay cái lên!

Hàn Băng tuyếtL:"..."

Được rồi được rồi, kệ đi!

Dù sao, có thể ngồi phía trước lão công là được!

Sau đó, mọi người đều leo lên Xích Viêm Hổ!

Tiếp theo, Diệp Vân Dậtan bài cho phó tướng!

Hắn đưa ra thông báo là mình sẽ dẫn theo dị nhân trong nội thành xâm nhập sâu vào trong rừng rậm!

Trong nháy mắt, toàn bộ Tinh Vân thành lập trức sôi trào!

Một lúc sau.

Tất cả dị nhân đều đã chuẩn bị sẵn sàng

Xếp hàng ngay ngắn trước cổng thành!

Trên mặt đều mang theo vẻ kích động!

Dù sao, đây chính là lần đầu Diệp thành chủ mang theo bọn hắn đi ra ngoài!

Sau đó, Diệp Vân Dật cưỡi trênXích Viêm Hổđi tới.

Nhìn tới bọn họ!

Hắn vung tay lên!

Xuất phát!

Ra khỏi thành!

Xích Viêm Hổ nhưlà cá vào biển lớn!

Bay nhảy thoả thích!

Căn cứ vào trí nhớ lúc trước, một lúc sau.

Nó liền dẫn mọi người tới lãnh địa của đối thủ cũ của mình, đó là một đầu Tử Tinh Ngạc Ngư.

Phía sau, đám dị nhân cũng đã nhận ra nơi này!

"Ta nhớ ra rồi, nơi này có một con Tử Tinh Ngạc Ngư sinh sống!"

"Nó chính là dị thúHoàng Kim sơ kỳ!"

"Hơn nữa cực kỳ giỏi về ngụy trang và ẩn núp!"

Từng đạo âm thanh bàn tán truyền ra.

Diệp Vân Dậtnhìn về phía trước.

Sau đó liền thấy một cây thực vật biến dị!

Chính là một chùm Bồ Đào biến dị!

Cây bồ nào này, so với trước tận thế cũng không khác mấy!

Chỉ khác ở chỗ là nó đang được bao phủ bởi những tinh thể màu tím mà thôi!

Quả thực là rất chói mắt!

Diệp Vân Dật dẫm chân một cái, bay về phía chùm Bồ Đào kia!

Sau đó ngay lập thức hái xuống!

NGAO!

Bỗng nhiên, một đạo âm thanh gào thét của động vật vang lên!

Từ đám lá cây rụng dày đặc bên dưới, một con cá sấu khổng lồ đột nhiên lao ra.

Trên người nó cũng được bao phủ một ít tinh thể màu tím giống như chùm Bồ Đào kia.

Nó từ phía dưới lao lên, tốc độ rất nhanh!

Cái miệng to lớn mở ra, hướng về phía Diệp Vân Dật mà tới!

Mọi người thấy vậy, nội tâm cả kinh!

Không tốt!

Nhưng là!

Khoảnh khắp tiếp theo!

Diệp Vân Dậtxoay người, tung ra một cước!

Đông!

Một cước!

Trực tiếp đá vào hàm của Tử Tinh Ngạc Ngư!

Hô!

Rầm rầm rầm!

Nương theo âm thanh xé gió vang lên, Tử Tinh Ngạc Ngư bay văng ra ngoài!

Trên đường bay, không biết bao nhiêu đại thụ đã bị đụng nát

Chương 47 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!