Virtus's Reader

Cuối cùng Tử Tinh Ngạc Ngư đâm vào trong thân một cây đại thụ mới dừng lại!

Chỉ có điều, Tử Tinh trên người đều đã bị vỡ nát.

Khí tức sinh mệnh cũng đã biến mất

Chu Hoài Vi: "…"

Hàn gia tỷ muội: "…"

Bạch Chỉ Khê: "…"

Những tỷ muội khác: "..."

A...?!

Lão công mạnh như vậy sao?!

Vừa đi lên, chỉ cần một chiêu, nháy mắt đã xong phim?!

Nói như vậy, đại chiến mỗi đêm lão công vẫn tương đối bảo thủ?!

Lập tức, các nàng Chu Hoài Vi cũng hít một hơi khí lạnh.

Các nàng về sau cũng không dám nói lung tung nữa.

Trong đám mình, khả năng ngoại trừ Bạch muội muội còn có thể gánh vác được, những người còn lại thực sự không chịu nổi a

Sau đó, các nàng liền nhìn về phía Bạch Chỉ Khê.

Bạch Chỉ Khê bắt gặp ánh mắt của các nàng, giống như cũng biết các nàng đang suy nghĩ gì.

Cả người liền cảm thấy tê liệt!

Nàng, cũng gánh không được a...!

Nàng cùng đầu Tử Tinh Ngạc Ngư vừa rồi, thực lực cũng không chênh lệnh a!

Các ngươi còn không thấy kết quả của nó sao.

Một chiêu, đã bị giải quyết!

Nàng, nhiều nhất cũng chỉ thừa nhận được mười tám chiêu Diệp Vân Dật!

Sau đó liền buông vũ khí đầu hàng mà thôi!

Lúc này, một đám dị nhân đi theo cũng hai mắt trừng lớn, vẻ mặt tái nhợt.

Bọn hắn vẫn là lần đầu tiên chứng kiến Diệp Vân Dật chiến đấu!

Hung lệ!

Thật sự là quá tàn nhẫn!

Phó tướng trông thấy tình huống như vậy, liềndẫn theo mấy dị nhân đi tới thi thể Tử Tinh Ngạc Ngư ở nơi xa!

Một lúc sau.

Mọi người tới nơi, nhìn bộ dạng của Tử Tinh Ngạc Ngư, phải tốn rất nhiều sức lực mới có thể đem nó từ trong thân cây đại thụ gỡ ra.

Sau đó vác nó lên.

Chưa vác thì ko sao, sau khi vác lên mới phát hiện cả người nó giống như giống có xương vậy.

Dương như xương cốt toàn thân nó đã bị đánh nát.

Tiếp đó đám dị nhân đã đưa nó quay lại.

Xích Viêm Hổ trông thấy bộ dạng củaTử Tinh Ngạc Ngư bộ dạng, miệng hổ cười toe toét.

Điệu bộ dường như âm mưu đã thực hiện thành công

Chỉ có điều, một ký ức đau đớn liền xuất hiện trong tâm trí nó.

Lúc trước, nó cũng bị Diệp Vân Dật hành hung như vậy!

"Đi thôi! "

"Tiếp tục xuất phát!"

Diệp Vân Dật vỗ vỗ lưng Xích Viêm Hổ.

Sau đó Xích Viêm Hổ tiếp tục đi về phía trước!

Lúc này, trong đầu Xích Viêm Hổdần dần xuất hiện một đám thân ảnh.

Một đối thủ cũ!

Hai đối thủ cũ!

Ba đối thủ cũ!

Xích Viêm Hổ lúc này có chút quan báo tư thù, dẫn Diệp Vân Dật đi tới chỗ đám dị thú từng có xung đột với mình!

Về phía Diệp Vân Dật thì hắn cũng có thu hoạch tương đối khá.

Trong thời gian ngắn ngủi, dị nhân phía sau đã mang rất nhiều thi thể dị thú.

Mà hắn, cũng đã kiếm được rất nhiều thực vật biến dị.

Dù sao thì những đầu dị thú này, phần lớn đều là cấp bậc Hoàng Kim sơ kỳ.

Lúc trước, với thực lực của Uy Vũ thành thì không thể kiếm được những thực vật biến dị này.

Bọn chúng phần lớn thì lực lực tương đối thấp.

So sánh với bây giờ thì không thể nào bằng!

Phía sau.

Một đám dị nhân cũng tương đối vui vẻ

Nguyên lai, theo Diệp thành chủ đi săn, lại thoải mái như vậy

Không chỉ có những đầu dị thú cường đại này.

Mà trên đường đi, bọn họ cũng gặp không ít dị thú cấp Bạch Ngân!

Sau khi Diệp thành chủ thấy được, ngón tay liền búng một cái, một hòn đá phá không mà đi!

Trực tiếp tiêu diệt từng con dị thú một!

Còn bọn hắn, chỉ cần phụ trách đem những thi thể dị thú kia về là được rồi.

Chỉ đơn giản như vậy!

Sau khi có sự phân công cụ thể.

Tốc độ cũng là càng lúc càng nhanh!

Ngắn ngủn chỉ vài giờ, thu hoạch tương đối khá, chỗ chứa đã gần như tràn đầy.

Lúc này, Diệp Vân Dật nhìn đồng hồ, chuẩn bị quay trở về.

Diệp Vân Dật để cho bọn họ nghỉ ngơi và hồi phục thể lực một chút.

Sau một khắc.

Diệp Vân Dậtnhìn về phía trước.

Sau đó liền sững sờ.

Một dấu bàn tay dính máu in trên thân cây cách đó không xa.

Trên mặt đất còn có vết máu xuất hiện!

Ồ?!

Có người bị thương?

Diệp Vân Dậtcất bước, đi về phía bên đó!

Những dấu vết này không ngừng đi về phía xa xa, Diệp Vân Dật cũng đi theo những dấu vết này!

Một lúc sau!

Xa xa.

Một đạo thân ảnh dựa đang vào cây đại thụ để nghỉ ngơi!

Người này trên đang mặc một bộ hắc y và khoác trên người một cái áo choàng!

Trên cánh tay phải, vẫn còn cắm một chiếc răng dị thú khổng lồ!

So với hàm răng củaXích Viêm Hổ còn lớn hơn!

Hơn nữa!

Trên hàm răng còn hiện ra một chút hắc quang!

Nhìn qua có vẻ như là có độc!

Người này dựa vào đại thụ, tiếng hít thở suy yếu.

Ánh mắt cũng bắt đầu mờ đi.

Bên kia, thời điểm hắc y nhân đang chuẩn bị nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút.

Thì trông thấy một khuôn mặt xuất hiện ở trước mặt

Đang chăm chú nhìn mình.

Hắc y nhân lập tức tinh thần chấn động!

Bị dọa cho giật mình!

Đối diện, Diệp Vân Dật trông thây phản ứng của người này thì sửng sốt một chút, sau đó nhìn răng thú còn cắm trên cánh tay của đối phương, liền giật mình.

Khá lắm.

Ngươi đây là bị dị thú cắn a...!

"Ngươi làm gì thế!"

Một đạo âm thanh nữ tính truyền tới.

Là một nữ nhân?!

Diệp Vân Dật nhìn nàng, cũng hiếu kỳ khuôn mặt dưới lớp mặt nạ trông như thế nào.

Bất quá sau đó, Diệp Vân Dật nhếch miệng, khả năng là không được đẹp cho lắm

Dù sao nếu là mỹ nữ, ai lại suốt ngày che mặt làm gì.

Nữ nhân thấy Diệp Vân Dật không có đáp lời liền hỏi tiếp:

"Ngươi có thuốc không?"

"Ta có thể trả tiền mua nó."

Nói xong.

Nữ nhân lấy ra một cái cái túi nhỏ, từ trong đó lấy ra một viên tinh hạch.

Diệp Vân Dật nhìn viên tinh hạch, liền giật mình!

Khá lắm!

Là tinh hạch màu vàng kim!

Đây chính là tinh hạch cấp bậc Hoàng Kim!

Vừa ra tay đã là tinh hạch phẩm chất cao như vậy!

Người này thật có tiền a...!

"Thuốc, ta có!"

Nói xong, Diệp Vân Dật lấy viên tinh hạch từ trong tay nàng.

Sau đó hắn nhìn chằm chằm vào túi của nàng.

Cái túi này, xem ra vẫn còn có tinh hạch bên trong.

"Vậy ngươi nhanh bán cho ta!"

"A...! "

Nữ nhân còn chưa nói xong, liền trực tiếp quát to một tiếng!

Cả người đau đớn đến run rẩy!

Nằm lăn lộn trên mặt đất.

"Ngươi làm gì thế!"

Nữ sinh trừng mắt nhìn Diệp Vân Dật, sau đó nhìn tới chiếc răng dị thú mà đối phương vừa rút ra!

Biểu cảm nói không nên lời!

Ngươi muốn nhổ, thì nên nói sớm chứ!

Đừng kiểu không nói một tiếng liền rút ra a...!

Một lúc sau, cơ thể nàng mới bình ổn lại sau cơn đau.

Tiếp đó lại nhìn về phía Diệp Vân Dật, nghĩ tới hiện tại mình vẫn còn đang suy yếu, lập tức nhượng bộ nói: "Ngươi, ngươi tới giúp ta một chút."

Diệp Vân Dật lật tay một cái, từ trong không gian hệ thống lấy ra một bình rượu thuốc.

Sau đó chuẩn bị đổ lên cánh tay bị thương của nàng.

"Đợi đã! Cái này thực sự không sao chứ?"

Nữ nhân rụt rè hỏi.

"Yên tâm đi, ta lừa ngươi làm gì? Không có tác dụng, không lấy tiền!"

Diệp Vân Dậtchân thành nói.

"Được rồi!"

Diệp Vân Dật mởchai rượu thuốc ra.

Trong nháy mắt, hương vị của rượu thuốc lan ra xung quanh.

Nghe thấy mùi rượu nồng nặc trong không khí.

Nữ nhân cũng phải tê dại một lúc.

Nàng nhìn chai rượu thuốc này, nghĩ đến cơn đau vừa nãy nói:

"Cái này sợ là sẽ rất đau a."

Diệp Vân Dật khoát tay, nhịn khôngđược nói: "Cái này không đau đâu!"

Không đau đâu!

Nghe lời Diệp Vân Dật nói, nữ sinh cũng đành gật nhẹ đầu, hi vọng là như vậy.

Hơn nữa, hiện tại nàng coi như đã tới bước đường cũng.

Coi như còn nước còn tát đi!

Tới đây đi!

Nàng ra hiệu bằng ánh mắt chođối phương.

Diệp Vân Dật gật đầu.

Sau đó đem rượu thuốc đổ xuống miệng vết thương!

A...!

Trong nháy mắt!

Nàng cảm nhận được sự đau đớn tới từ da thịt, sau đó thâm nhập vào tận linh hồn!

Nàng thiếu chút nữa đã văng lời chửi tục!

Đây là cái gì!

A...?!

Diệp Vân Dật thấy nàng cau mày, còn có ánh mắt kia!

Trong nháy mắt liền thấy chột dạ!

Hắn nhìn chai rượu thuốc.

Sau đó quyết định!

Đồ chơi này sẽ được xếp vào hàng cấm!

Về sau tuyệt đối không cần xài đến!

Chương 48 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!