"Ừ, đây là dị thú mới của anh, Thanh Linh Đại Bàng!"
Diệp Vân Dật trả lời, sau đó không nói thêm gì nữa.
Trực tiếp mang nàng đi vào trong phòng!
Bên trong lâm viên.
Xích Viêm Hổ đang nhàn nhã đi dạo cùng Tiểu Hắc Tử.
Vẻ mặt mang theo hưởng thụ.
Dù sao nơi này cũng không nhỏ!
So với biệt thự lúc trước thế nhưng tốt hơn nhiều!
Lúc này!
Thời điểm hai đầu dị thú đang tản bộ.
Bỗng nhiên!
Dưới mặt đất phản chiếu một cái bóng trên bầu trời.
Lập tức hai tiểu tử này ngẩng đầu nhìn lên.
Sau đó liền thấy được Thanh Linh Đại Bàng!
Rống!
NGAO!
Tiếng sói tru và tiếng hổ gầm lập tức phát ra!
Lê-eeee-eezz~!!
Không trung!
Sau một tiếng chim hót!
Thanh Linh Đại Bàng liền lao xuống!
Phóng tới chỗ Xích Viêm Hổ cùng Tiểu Hắc Tử đang đứng.
Trong nháy mắt, ba tên dị thú Hoàng Kim đẳng lào vào đánh nhau!
Xích Viêm Hổ không biết đầu dị thú kia từ đâu tới, chỉ cảm thấy nó là kẻ xâm nhập, lập tức đạp mạnh dưới chân!
Bay thẳng đến chỗ đại bàng trên không trung!
Đại bàng lóe lên tránh thoát, hai cánh khẽ vỗ, xoay người một cái, sai đó bộ móng vuốt cùng hổ trảo va chạm với nhau.
Khanh!
Thanh âm giống như kim loại va chạm vào nhau lập tức bắn ra!
Tiểu Hắc Tử cũng lao lên, hướng về phía đầu của Thanh Linh Đại Bàng đánh tới!
Đột nhiên!
Một đạo hư ảnh hiện lên!
Trực tiếp nắm lấy cổ Tiểu Hắc Tử!
Sau đó hạ xuống!
Đem Tiểu Hắc Tử đè xuống đất.
Tiểu Hắc Tử đang chuẩn bị phản kháng, nhưng khi nhìn rõ người xuất hiện, lập tức nằm im tại chỗ.
Đạo hư ảnh không phải ai khác, mà là Diệp Vân Dật!
Tiểu Hắc Tử thấy hắn, liền tỏ ra nịnh nọt, lè lưỡi muốn liếm bàn tay Diệp Vân Dật.
"Dừng!"
Bị Diệp Vân Dật quát lên một tiếng, Tiểu Hắc Tử thành thật thu lưỡi trở về, trung thực nằm im một chỗ.
Diệp Vân Dật đứng lên, nhìn chằm chằm Xích Viêm Hổ cùng Thanh Linh Đại Bàng.
Trong nháy mắt, hai đầu dị thú cũng đi tới bên người Diệp Vân Dật.
"Các ngươi rất biết đánh nhau?"
Một câu nói.
Để cho hai đầu dị thú toàn thân run rẩy.
Cung kính cúi đầu xuống.
Cảm thụ được Diệp Vân Dật nổi giận, không dám có bất kỳ những động tác nào khác.
"Thành thật đứng canh gác chỗ này cho ta, không cho phép bất luận kẻ nào tiến vào. Nếu còn dám nháo sự, khiến ta phải đi ra một lần nữa, ta sẽ đem các ngươi hầm lên làm đồ nhắm đấy!"
Nghe vậy, ba đầu dị thú càng thêm run rẩy.
Sau đó liền thành thật thật canh giữ ở chỗ này.
Hầm lên làm đồ nhắm!
Đây cũng không phải là giỡn a!
Thấy ba tên gia hỏa này đã trở nên trung thực, Diệp Vân Dật mới trở về!
Cùng lúc đó.
Bên ngoài.
Trong một gian phòng trang nhã.
Mấy vị thành chủ nhìn cái chỗ này, cũng không khỏi cảm khái, Thanh Hoa thành này so với những tòa thành nhỏ của bọn hắn quả thực hoàn toàn khác biệt.
Vẫn còn địa điểm ăn uống ở gian phòng cao cấp như vậy.
Sau đó, bọn hắn chính là nhìn về phía Đông Phương Nhược Vũ:
"Đông Phương thành chủ, một lát nữa phiền toái ngài mời Diệp thành chủ đến."
"Ừ."
Đông Phương Nhược Vũ lạnh nhạt đáp, sau đó liền đứng dậy.
Đi về phía lâm viên.
Sau khi gõ cổng.
Chu Hoài Vi mở cửa cho nàng.
"Nhược Vũ muội muội."
"Chu tỷ tỷ, Diệp thành có ở nhà không?"
Chu Hoài Vi thấy Đông Phương Nhược Vũ tìm Diệp Vân Dật.
Suy nghĩ một chút, rồi chỉ phương hướng cho nàng.
"Muội là dị nhân, tốc độ nhanh, đi tới đó nhìn trước, nhìn xem lão công đã xong việc chưa."
"Tốt. "
Đông Phương Nhược Vũ sau đó dẫm chân một cái.
Đi về phương hướng mà Chu Hoài Vi chỉ.
Một lúc sau.
Đông Phương Nhược Vũ đã tới nơi.
Nàng đang chuẩn bị tìm kiếm một chút.
Bỗng nhiên!
Liền cảm thấy một áp lực kinh khủng cách đó xa truyền tới
Nàng nhìn qua đó.
Lập tức choáng váng.
Khóe miệng co giật!
Mẹ ơi!
Cái gì đây!
Chỉ thấy ở chỗ đó, Xích Viêm Hổ đang chăm chú nhìn nàng
Ngoài ra còn có Tiểu Hắc Tử cùng một con chim đại bàng không lồ ở bên cạnh!
Tất cả bọn chúng đang canh chừng nàng!
Quả thực là đáng sợ!
Phảng phất nếu nàng tới gần thêm bước nữa!
Bọn chúng sẽ xé xác nàng!
Nơi này!
Có vẻ chính là địa phương mà Diệp Vân Dật đang ở!
Khá lắm!
Ba cái môn thần giữ cửa ở chỗ này, ai mà giám tiếp tới a!
Trong nháy mắt, cả không gian trở nên yên tĩnh.
Đông Phương Nhược Vũ dường như có thể nghe tiếng tim đập của mình.
Dù sao, đối mặt với ba cái đại môn thần này, ai mà không khẩn trương?
Sau một khắc!
Trong bầu không khí yên tĩnh này, giống như có âm thanh kỳ lạ đang phát ra.
Bên này, Đông Phương Nhược Vũ cũng nghe thấy, vẻ mặt lền sững sờ!
Nhìn về phía hướng căn phòng.
Sau đó liền liên tưởng tới lời nói vừa rồi của Chu Hoài Vi, tới đây xem Diệp Vân Dật đã xong việc hay chưa.
Lập tức khuôn mặt liền trở nên đỏ bừng.
Cái này!
Nguyên lai công việc, chính là chỉ chuyện này!
A... Cái này!
Trách không được cần ba tên môn thần này canh gác.
Chính là sợ người khác tới quấy rầy!
Hơn nữa, nghe thanh âm này, hình như là tiếng của Bạch Chỉ Khê a.
Sau đó!
Nàng lập tức lui ra ngoài!
Trở lại gian phòng ăn lúc nãy.
Lúc này, mấy vị thành chủ cũng cùng nhau đi tới.
"Thế nào rồi Đông Phương thành chủ?"
" Diệp thành chủ không đến ư?"
Từng câu hỏi để cho Đông Phương Nhược Vũ cảm thấy phiền muộn.
Cái này nàng nên trả lời như thế nào?
Ừ?!
Trong nháy mắt, nàng chính liền trả lời:
"Diệp thành chủ đang bận chính sự! Chờ một chút đi!"
Mọi người gật nhẹ đầu.
Một chút này.
Rất nhanh đã đến giữa trưa.
Đông Phương Nhược Vũ đứng dậy: "Ta lại đi xem thử."
Một lần nữa đi tới chỗ hỗi nãy.
Ba tên môn thần trong nháy mắt trở nên cảnh giác.
Lúc này, Đông Phương Nhược Vũ nghe tiếng la hét bên trong, cũng trở nên tê dại!
CMN!
Bây giờ đã tới giữa trưa rồi!
Nhiều giờ trôi qua như vậy!
Cái chính sự này, có thể lâu như vậy ư!
Hắn mạnh mẽ như vậy sao!
A...?!
Nàng nghe thấy, âm thanh của Bạch Chỉ Khê đã nhỏ hơn không ít.
Sợ là bị giết tới quăng cả mũ giáp rồi.
Lập tức, nàng một lần nữa quay về.
Qua một lúc, nàng xem chừng thời gian đã không sai biệt lắm.
Liển để bọn hắn gọi đồ ăn mang lên trước.
Sau đó Đông Phương Nhược Vũ một lần nữa đi qua.
Nhưng là!
Âm thanh sóng lớn vẫn còn đó!
Lúc này, Đông Phương Nhược Vũ trực tiếp ngồi lại chỗ này.
Chờ tới lúc hắn ra thì thôi.
Nhưng là!
Khuôn mặt cũng đã trở nên đỏ bừng!
Đợi một hồi lâu.
Một bên khác, mấy vị thành chủ nhìn đồ ăn trên bàn, đều đã nguội lạnh.
Làm sao vẫn chưa tới?
Nhưng cũng không có biện pháp.
Chỉ có thể gọi là người đem đồ ăn hấm nóng lên.
Bên này.
Đông Phương Nhược Vũ đã không còn nghe thấy âm thanh nữa.
Lập tức đứng bật dậy!
Động tác này!
Để cho ba đầu dị thú giật mình hoảng sợ!
Lập tức hung dữ nhìn chằm chằm vào nàng.
Đông Phương Nhược Vũ vội vàng dơ tay, ra hiệu cho bọn chúng thả lỏng.
Sau đó nàng liền qua bên cạnh né tránh.
Một lúc sau, Diệp Vân Dật tinh thần sảng khoái đi ra.
Phía sau.
Bạch Chỉ Khê cũng đi theo ra ngoài.
Chỉ có điều bước chân đã trở nên phù phiếm.
Giống như vừa trải qua chiến đấu với một đầu dị thú.
Đông Phương Nhược Vũ thấy vậy.
Khóe miệng co quắp lại!
Đây là, thái âm bổ dương sao!
Hai bên tương phản như thế nào lớn như vậy?
Hay là, Kim Cương dị nhân, khủng bố như vậy!
Diệp Vân Dật cũng phát hiện Đông Phương Nhược Vũ.
"Có chuyện gì vậy?"
"Diệp thành chủ, mấy vị thành chủ kia tới cùng với ta, muốn mời ngài dùng một bữa cơm."
Đông Phương Nhược Vũ vừa nói xong, từ phía sau, Bạch Chỉ Khê đã đi lên.
"Nhược Vũ, cậu một mực chờ ở đây à?"
"Mình…" Vấn đề này, để cho Đông Phương Nhược Vũ không biết trả lời thế nào.
Câu hỏi này nàng nên trả lời thế nào?
Bạch Chỉ Khê thấy bộ dàng cùng khuôn mặt phiếm hồng của đối phương, lập tức minh bạch!
Trong nháy mắt, cả khuôn mặt đều đỏ bừng!
Thanh âm bị tra tấn vừa rồi của nàng, chẳng phải là…
A... A... A...!
Trong nháy mắt, Bạch Chỉ Khê tan vỡ.
Nàng nhìn Đông Phương Nhược Vũ, trong ánh mắt có chút cảm giác khác thường.
Chương 60 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]