"Bọn hắn mời ta dùng cơm, là có chuyện gì?"
Diệp Vân Dật nói xong, trong lòng cũng có chút phỏng đoán.
"Bọn hắn đều muốn lấy lại tinh hạch đã giao nộp."
Đông Phương Nhược Vũ thở dài nói tiếp:
"Ta thừa nhận mình là kẻ hèn nhát, đã không phản kháng mà chấp nhận thất bại, vì vậy ta từ bỏ những tinh hạch mà thành Tân Hải đã giao nộp."
"Thực ra cũng không hẳn như vậy, cũng không phải là ta không muốn, nói chung dù ta cũng là kẻ thất bại.".
"Ta đã cùng bọn hắn nói qua, thế nhưng bọn họ vẫn muốn ta làm trung gian để mời ngươi tới"
Diệp Vân Dật gật nhẹ đầu.
Nguyên lai là như vậy.
Nghe xong, ánh mắt Diệp Vân Dật cũng trở nên sắc lạnh.
Sau đó liền mang theo Bạch Chỉ Khê đi tới chỗ bọn họ.
Trên đường.
Bạch Chỉ Khê cùng Đông Phương Nhược Vũ nói chuyện phiếm.
" Nhược Vũ, cậu biết gì về thị trường giao dịch không?"
Nghe được thị trường giao dịch, Diệp Vân Dật cũng nhìn qua hai nàng.
"Một chút, hơn nữa hôm nay còn có một cuộc đấu giá hội."
Đông Phương Nhược Vũ nói xong, liền đem danh sách đồ vật có trong đấu giá hội đưa tới.
Bên cạnh, Bạch Chỉ Khê nhìn xem.
Khá lắm!
Có không ít thứ tốt!
Dược liệu!
Còn có móng vuốt, lông và răng của dị thú!
Đương nhiên, hàng tốt thì cái giá cũng tương xứng!
Giá tiền những thứ này đều không rẻ!
Diệp Vân Dật vẫy tay về phía Bạch Chỉ Khê.
Bạch Chỉ Khê ngầm hiểu, liền đem danh sách đưa cho Diệp Vân Dật.
Diệp Vân Dật nhìn qua, liền vui mừng!
Những dược liệu mà hắn muốn đều có trong này.
Lần này nếu gom góp đủ, vậy thì có thể luyện được một nồi hảo dược.
Hắn gần đây cũng hấp thu không ít tinh hạch.
Sau khi luyện chế được nồi dược liệu này, không chừng có thể đủ để đột phá cấp bậc!
Đột phá tới Kim Cương trung kỳ!
Diệp Vân Dật nghĩ tới đây, liền đưa ánh mắt tán thưởng nhìn Đông Phương Nhược Vũ.
Một lúc sau.
Đi vào gian phòng VIP.
Lúc này, mấy vị thành chủ trông thấy Diệp Vân Dật, lập tứng đứng dậy.
"Diệp thành chủ! "
"Diệp thành chủ! "
"Diệp thành chủ! "
Từng đạo thanh âm truyền ra.
Đối diện, Diệp Vân Dật được mời ngồi xuống.
Tiếp đó Diệp Vân Dật nhìn những đồ ăn này, trong đầu lại nghĩ tới những dược liệu vừa rồi!
Chờ cơm nước xong xuôi thì qua đó nhìn thử.
Một vị thành chủ liền đi lên mời rượu Diệp Vân Dật.
Rượu qua ba tuần, rau qua ngũ vị.
Bên này, một vị thành chủ nhìn về phía Diệp Vân Dật mở lời:
"Diệp thành chủ, hôm nay mời ngài tới đây, là có chuyện muốn bàn với ngài, chuyện này là sự tình tinh hạch của chúng ta lúc trước đã giao nộp."
Lời nói vừa xong, những vị thành chủ khác đều đồng loạt nhìn về Diệp Vân Dật.
Diệp Vân Dật nhìn bọn họ nhưng không nói lời nào.
Sau đó hắn đứng dậy
"Chư vị nên trở về thành của mình sớm một chú a, trên đường nhớ chú ý an toàn."
Hắn quay sang Bạch Chỉ Khê cùng Đông Phương Nhược Vũ rồi nói tiếp:
"Đi thôi, chúng ta đi tới đấu giá hội nhìn xem."
Nói xong, liền bước tới cửa.
Một đám thành chủ nghe Diệp Vân Dật nói vậy.
Lập tức trong ánh mắt liền mang theo lửa giận.
Diệp Vân Dật nói lời kia, ý tứ chính là không muốn trả lại tinh hạch cho bọn họ!
Này!
Lập tức, một thành chủ nội tâm phẫn uất!
Đứng dậy, nhìn về phía Diệp Vân Dật rồi nói:
"Diệp thành chủ! Ngươi phản kháng Triệu Khanh, chính là bất mãn việc hắn thu tinh hạch của mọi người, bây giờ ngươi như vậy, chẳng phải là cùng Triệu Khanh giống nhau hay sao?!"
"Kẻ đồ ong, không thể trở thành ác long a!"
"Đúng vậy Diệp thành chủ! "
"Những tinh hạch kia là do chúng ta cực khố chém giết dị thú rồi đào ra a!"
Mỗi người một câu.
Để cho Diệp Vân Dật bước chân dừng lại.
Hắn cầm lấy hai đôi đũa để trên bàn, gần cửa ra vào.
Sau đó phóng về phía sau.
Phốc!
Phốc
Phốc!
Khanh!
Ba đạo âm thanh huyết nhục bị đâm thủng vang lên!
Máu tươi lập tức bắn lên khuôn mặt mấy vị thành chủ đang im lặng ở bên cạnh.
Bọn hắn nhìn về phía âm thanh phát ra, hai con ngươi trừng lớn, vẻ mặt khó tin!
Giết!
Diệp Vân Dật tiện tay ném chiếc đũa ra!
Trực tiếp chọc thủng đầu ba vị thành chủ vừa rồi lên tiếng!
Còn dư lại một cây!
Thì cắm sâu vào vách tường!
Không thể rút ra!
Lực lượng này!
Trong nháy mắt, liền để cho tất cả mọi người khiếp sợ.
Bịch!
Âm thanh thi thể trầm trọng rơi xuống đất vang lên.
"Ta đã nói, mọi người về nên sớm một chút, bất quá, đã có người không muốn quay về, thì đừng về nữa."
Quăng xuống một câu.
Diệp Vân Dật mang theo hai nữ nhân đi ra ngoài.
Còn dư lại mấy vịthành chủ hai mặt nhìn nhau.
Sau đó cả người xụi lơ ngồi xuống tại chỗ.
Bên ngoài.
Bạch Chỉ Khê trong lòng cũng là hừ nhẹ một tiếng!
Chơi trò đạo đức đúng không!
Lấy danh nghĩa đứng trên đạo đức rồi muốn tiểu tiện ở đâu thì tiểu tiện?
Sao lúc trước các ngươi không nói chuyện như vậy với Triệu Khanh đi.
Hừ!
Bên cạnh, Đông Phương Nhược Vũ sắc mặt bình tĩnh.
Những người này, chính là gieo gió gặt bão!
Tiếp theo, ba người cùng nhau đi tới trung tâm giao dịch (*)
(*) Lúc thì tác viết thị trường giao dịch, lúc thì trung tâm giao dịch, coi như một nhé.
Diệp Vân Dật nhìn xung quanh, chỗ này so với trung tâm giao dịch của Tinh Vân thành thì lớn hơn nhiều!
Một cái trên trời, một cái dưới đất!
Sau đó, hắn nhìn các loại dược liệu được bày bán, nhưng mà không có thứ hắn muốn.
Hay là đi đấu giá hội a.
"Đấu giá hội ở bên trong."
Đông Phương Nhược Vũ nói, sau đó dẫn hai người đi vào bên trong.
Đến đấu giá hội.
Diệp Vân Dật nhìn nơi đây, khá lắm, hội trường lớn như vậy.
Sau đó, bọn hắn tiến vào một gian phòng.
Vì để đảm bảo riêng tư.
"Ta đi lấy nước trà."
Đông Phương Nhược Vũ nói xong, liền đi ra ngoài.
Một lúc sau.
Mang theo một bình nước trà trở về.
Cùng lúc đó.
Xa xa!
Một đạo ánh mắt, nhìn chằm chằm vào nàng.
"Người này! Sao lại tới nơi này!"
Xa xa, một nữ sinh đang quan sát Đông Phương Nhược Vũ, sau đó hừ nhẹ một tiếng!
Sau đó, nàng nhớ lại lúc trước, nàng cùng Đông Phương Nhược Vũ tại dã ngoại đồng thời phát hiện một cây hoa lan biến dị!
Sau một hồi dằng co, hoa lan đã rơi vào tay Đông Phương Nhược Vũ
"Hừ! Lúc đó ngươi dựa vào lực lượng đông đảo của Bách Hoa Liên Minh, không nghĩ tới hôm nay oan gia ngõ hẹp gặp lại a!"
Nữ sinh nói thầm một tiếng.
Nghĩ đến Đông Phương Nhược Vũ, cô ta không chỉ là đứng đầu một tòa thành, mà còn là phó mình chủ của Bách Hoa Liên Minh.
Lúc trước nàng ở trên địa bàn của Đông Phương Nhược Vũ, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Nhưng hiện tại, hừ hừ, chỗ này coi như là sân nhà của nàng!
Lúc này! Ngươi dẫn người theo sao?! Các tiểu tỷ muội trong Bách Hoa Liên Minh có ở đây sao?!
Không có a?! Để xem hôm nay ta thu thập ngươi như thế nào!
Bên cạnh, một nam nhân nhìn nàng hỏi: "Tiểu Anh, làm sao vậy?"
Lưu Anh quay đầu lại nói: "Ba, con trông thấy kẻ thù!"
"Kẻ thù?!"
Nam nhân sững sờ nói: "Oan gia nên giải không nên kết, ngươi thì lấy đâu ra cừu nhân, hồ đồ."
Nhìn ba mình, Lưu Anh cũng biết rõ tính tình của ông, luôn nhiệt tình giúp đỡ người khác.
Nên nàng cũng lười phản bác.
Oan gia nên giải không nên kết?
Cái rắm!
Nàng hiện tại cũng là Hoàng Kim sơ kỳ, không kém hơn Đông Phương Nhược Vũ là bao.
Không có người ngoài trợ giúp, cho dù nàng đánh không lại Đông Phương Nhược Vũ, thì hôm nay, sau khi đấu giá hội hấm dứt, nàng cũng muốn cho cô ta một cái giáo huấn!
Nghĩ đến đây, liền bắt đầu chuẩn bị.
Trong gian phòng.
Đông Phương Nhược Vũ châm trà.
Sau đó đưa cho Diệp Vân Dật và Bạch Chỉ Khê.
"Cảm ơn Nhược vũ."
Bạch Chỉ Khê cảm ơn đối phương.
Một lúc sau, đấu giá hội bắt đầu.
Đấu giá sư lên đài.
Bắt đầu cuộc đấu giá!
Những món đồ phía trước, Diệp Vân Dật không có hứng thú gì.
Một lúc sau, một gốc dược liệu đưa lên.
Đông Phương Nhược Vũ hai mắt sáng lên.
Sau đó là ra giá!
Một bên khác, Lưu Anh thấy Đông Phương Nhược Vũ ra giá.
Ngay lập tức liền nâng giá!
Sau vài lần!
Hiện trường, chỉ còn lại hai người tranh đoạt!
Đông Phương Nhược Vũ vừa mới chuẩn bị ra giá.
Phía sau.
Vang lên tiếng gõ cửa
Bạch Chỉ Khê đi qua mở cửa.
Sau đó, liền trông thấy một nam nhân trung niên, vẻ mặt tươi cười.
Trong tay đang bê một cái hộp, xuất hiện ở cửa ra vào!
Cái gì vậy?!
Chương 61 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]