Adolf gật gật đầu, nhất định phải giệt trừ Trần Lạc. Kể cả không có Artis thì cũng vẫn sẽ như thế, nếu như Trần Lạc trưởng thành lên thì hai đại đế quốc đều sẽ phải cúi đầu. Mà một thần thời không thì có thể sống bao nhiêu năm? Adolf không dám tưởng tượng, liệu là 100 triệu năm hay là 1 tỉ năm? Nếu Artis thành thần thời gian thì hắn có thể sử dụng sức mạnh thời gian để cải thiện tuổi thọ cira tất cả mọi người. Artis không tạo về quay ngược thời gian, nhưng sau khi hắn thành thần thì không chắc. Tính chất năng lượng giữa thần và bán thần cách nhau cũng đâu phải là chuyện nhỏ đâu, đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Khi đó hiệu quả khi Artis sử dụng quay ngược thời gian chắc chắn sẽ tốt hơn khi hắn làm bán thần rất nhiều. Bây giờ Artis vẫn chưa nắm được quay ngược thời gian, nhưng mà sớm muộn gì thì hắn cũng nắm được thôi. Nếu như quay ngược thời gian của hắn cũng thành thần thì ít nhất cũng có thể giúp cho tuổi thọ mỗi người tăng lên. 10 vạn năm, việc này có lẽ không thành vấn đề đúng không? Artis nghe Adolf nói muốn giệt trừ Trần Lạc, hắn ta há há miệng muốn nói gì đó:
"Làm như thế thì có lẽ không hay đâu.”
Thế nhưng trong lòng Artis lại nảy ra một tia mừng thầm. Bây giờ ta xếp thứ hai, vậy thì chỉ cần giệt trừ tên xếp thứ nhất đi là được đúng không. Tiêu cự trong ánh mắt của Artis lại quay trở về, ánh mắt hắn ta lại trở nên sáng lấp lánh. Có người vội vàng chạy vào hồi báo:
“Đế quốc Volsey tới rồi.”
Lôi Tát Đức tới đây rồi. Lôi Tát Đức là ở bên phía chủ động yêu cầu hợp tác, thế nên hắn ta cũng không thể quá làm giá được, mà hắn ta chủ động tự mình tới chỗ của Adolf. Đồng thời, sau lưng Lôi Tát Đức cũng còn có mấy người đi cùng, Vân Sơ Dương là 1 trong số đó. Vân Sơ Dương trốn được nhất thời chứ không trốn được cả đời. Hắn ta không thể cứ trốn mãi được, nên đã bị Lôi Tát Đức tìm thấy. Vẻ mặt Vân Sơ Dương lạnh nhạt đi theo sau lưng lôi Tát Đức, biểu cảm trên mặt hắn ta bình tĩnh, nhưng trong lòng hắn ta lại là sóng to gió lớn. Tên tiểu tử Trần Lạc đó đúng là chuyện gì cũng có thể làm được. Tính toán ngày tháng thì có lẽ ngay sau khi hắn và ta chia tay thì hắn lập tức tới chỗ của Vưu Kim đi cướp đi cây ngộ đạo. Đúng là chuyện gì ngươi cũng dám làm nha, hơn nữa còn là cái kiểu làm gấp tới mức không đợi nổi nữa ấy. Nếu không phải do ngươi còn bận học pháp tắc từ ta thì chắc có lẽ ngươi còn tới trộm cây ngộ đạo sớm hơn vài ngày ấy chứ. Bây giờ thì hay rồi, hai đại đế quốc đã bắt tay nhau để cùng đánh chết cái tên sâu hại nhà ngươi rồi đấy. Lôi Tát Đức quay đầu lại nói:
"Sơ Dương, ngươi đón những người khác cùng nhau tới đây đi.”
Vân Sơ Dương gật gật đầu, sau đó hắn ta quay người rời đi. Trong lòng Vân Sơ Dương âm thầm cân nhắc, liệu hắn có nên nhắc nhở Trần Lạc một chút hay không. Tốt nhất là dạo gần đây hắn đừng có xuất hiện, trốn được càng xa càng tốt. Nhưng mà việc này quá nguy hiểm, nếu như bị ai đó biết được thì nhất định hắn sẽ bị nghiền chết, tới cục xương cũng không còn. Ngoài ra, bản thân hắn cũng chẳng liên lạc được với Trần Lac. Lôi Tát Đức và Adolf cùng nhau hàn huyên với vẻ cực kì thân thiết. Lôi Tát Đức cảm thán nói:
“Còn nhớ ngày mà chúng ta cùng nhau fdi lịch luyện bên trong vũ trụ không? Vừa chớp mắt cái, vậy mà cả hai chúng ta đều già cả rồi, ngày tháng còn lại cũng không dài nữa.”
Trong lòng Adolf thầm hừ lạnh. Cuối cùng thì ngươi cũng phải chết trước ta mà thôi. Artis mà thành thần thì tới cháu của cháu ngươi cũng sẽ phải chết trước ta. Adolf chỉ vào Lôi Tát Đức rồi cười nói:
“Năm đó, chúng ta gặp phải hiểm cảnh, tên tiểu tử nhà ngươi dám lừa ta, để ta đi dò đường trước.”
Mặt Lôi Tát Đức cũng không hề đỏ lên:
“Lão ca, ngươi cũng vậy mà, không vào tới tuyệt cảnh thì ngươi sẽ không đem lá át chủ bài ra. Nếu không thì ta cũng không biết ngươi vẫn còn giấu 1 chiêu như thế.”
Những người xung quanh nhìn mà trợn mắt há mồm, họ đều không ngờ khi trẻ hai người này là bạn bè. Thật là kỳ diệu, hai đại nhân vật của hai đại đế quốc lớn nhất khi còn trẻ đều là bạn bè, vậy mà bây giờ cả hai còn đều trở thành đại đế. Hai người cười ha ha với sau, cùng đi vào trong phòng. Bọn họ không hề nhắc tới Trần Lạc ngay, Lôi Tát Đức nói:
“Lão ca, nghe nói gần đây ngươi có phát hiện ra một nơi có khí tức của sự hủy diệt pháp tắc?”
Adolf cũng không giấu diếm, hắn ta gật gật đầu nói:
“Đúng vậy, có lẽ ở đó là năng lượng phục hồi. Nó xuất hiện sau đó sức mạnh bộc phát của nó hủy diệt mất không gian ở xung quanh. Tên Hắc Linh đó tiến vào giữa dư sóng của hủy diệt pháp tắc bạo phát, thế nên suýt nữa thì hắn ta không có đường trở ra. Dư sóng ở đó đều đã được ta dọn dẹp sạch sẽ cả rồi. Ở trung tâm của nó có một vực sâu không đáy, nếu như ta đoán không nhầm thì pháp tắc hủy diệt đang ở trong đó. Kể cả có là ta thì cũng cảm nhận được nguy hiểm. Nếu như cứ đi xuống như vậy thì sống chết sẽ rất khó đoán.”