Adolf cười ha ha nói:
“Ta vẫn chưa sống đủ lâu mà, nếu như không phải rơi vào bước đường sắp phải đối diện với tử thần thì ta cũng sẽ không mạo hiểm đi xuống đó đâu. Lôi Tát Đức, ngươi sắp tới cực hạn rồi, hay là ngươi thử đi?”
Vẻ mặt Lôi Tát Đức rung động:
“Nghe giống như là cái năm đó chúng ta phát hiện ra vậy.”
Adolf nhàn nhạt cười nói:
“Vừa nghe cái tên thôi là đã biết hai thứ này không phải là thứ dễ đụng rồi. Sau khi lấy được nó thì chắc chắn thần lực sẽ có thay đổi về chất lượng.”
Vẻ mặt Lôi Tát Đức thay đổi:
“Tên Trần Lạc đó tham lam muốn chết đi được, hay là chúng ta thử lừa hắn ta xuống đấy?”
Adolf quyết đoán từ chối:
“Tới ta còn không dám xuống đó, vậy thì hắn ta dám xuống hay sao? Hắn ta có chết thì ta cũng phải tận mắt nhìn thấy hắn ta chết, nếu không thì ta sẽ không cảm thấy yên tâm.”
…
Hệ thống thiên nhãn đã tìm thấy vị trí của Trần Lạc chưa?”
"Có rà thấy vị trí của Trần Lạc 1 lần, nhưng mà Trần Lạc liền nhanh chóng biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa.”
Lôi Tát Đức và Adolf đối mắt nhìn nhau, cả hai cùng lắc lắc đầu.
"Trần Lạc nắm trong tay hành tẩu hư không và truyền tống không gian, hắn ta có thể di chuyển các vị trí ở khoảng cách rất xa. Hắn không giống như những cấp thần khác, định vị của thiên nhãn không có tác dụng gì với hắn ta cả. Mà kể cả có khóa được vị trí của hắn ta đi chăng nữa thì xác suất không thể bắt được hắn ta cũng là rất lớn. Hay là chúng ta nghĩ ra cách gì đó để khiến cho hắn ta chủ động đâm đầu vào rọ đi mới được.”
Lôi Tát Đức trầm ngâm rồi nói:
“Lấy hai món bảo vật quý giá được cất giữ ra để dụ hắn ta tới đây, còn chúng ta thì sẽ mai phục sẵn. Với tính cách của Trần Lạc, có lẽ hắn ta sẽ dễ dàng mắc mưu thôi.”
Vào đúng lúc này, có thông tin từ đại thân vương của đế quốc Volsey truyền tới.
“Đại đế, Caroline nói cô ta đã để lại ấn ký tinh thần của cô ta vào trong cơ thể của Trần Lạc, thế nên bây giờ cô ta có thể tùy ý cảm nhận để biết được vị trí của Trần Lạc bất cứ lúc nào.”
Ánh mắt của Lôi Tái Đức sáng lên, hắn ta lập tức đích thân liên lạc với Caroline. Trong giọng nói của Caroline có chút câu nệ, cũng có chút phẫn nộ. May mà trong nhẫn không gian của cô ta có chuẩn bị sẵn quần áo, nếu không thì bây giờ cô ta cũng không dám đi gặp ai nữa rồi.
“Đại đế, ta bận rộn vất vả ở chỗ của Vưu Kim 2 tháng liền, vậy mà không lấy được bất cứ cái gì hết. Trên đường khi ta quay về còn bị Trần Lạc cướp giật, ta tình nguyện cung cấp vị trí của hắn ta. Tên Trần Lạc đó vừa tham tài vừa háo sắc. Vị trí hiện tại của hắn ta đang ở trên một tinh cầu thuộc hệ hành tinh phủ duẫn. Nhưng mà hắn ta cứ liên tục di chuyển, một lát hắn ta lại đổi vị trí 1 lần.”
Đúng ra Caroline định bán tin tức này với 1 cái giá nhất định, nhưng mà bây giờ cô ta chỉ muốn giết chết Trần Lạc ngay tức khắc. Thế nên sau khi Caroline mặc xong quần áo, cô ta liền liên lạc ngay với Đại thân vương, nhờ Đại thân vương làm trumg gian để có thể liên lạc được với Lôi Tái Đức. Vừa mặc xong quần áo lên liền lật mặt ngay được. Nếu như Trần Lạc ở yên 1 vị trí trong thời gian dài thì mọi việc sẽ trở nên rất dễ dàng. Chỉ cần bảo Vân Sơ Dương đưa 1 đội người qua đó liên thủ đánh 1 trận là được.
Nhưng mà tên Trần Lạc này lại là một kẻ cực kì xảo quyệt, hắn ta không ngừng thay đổi vị trí của bản thân. Nếu sử dụng không gian truyền tống ở khoảng cách xa thì nhiều nhất mỗi lần Vân Sơ Dương cũng chỉ đưa theo khoảng 4 5 người mà thôi. Với số lượng 4 5 người thì không thể chắc chắn rằng có thể tóm được Trần Lạc được. Adolf trầm giọng nói:
"Xem ra, cách tốt nhất chính là để cho Trần Lạc tự mình tới đây. Nếu số lượng người đông mà để cho Trần Lạc phát hiện ra rồi chạy mất thì sẽ làm đánh rắn động cỏ mất.”
Lôi Tát Đức đi qua đi lại, nụ cười trên mặt hắn càng ngày càng sâu. Adolf nhìn không hiểu, hỏi:
"Ngươi đang cười cái gì vậy?”
Lôi Tát Đức nói:
“Khi nãy Caroline nói Trần Lạc là kẻ tham tài háo sắc, chuyện này thì ta tin. Khoảng thời gian trước, có hai thị nữ của Lôi Tái Nhân bị Trần Lạc đem đi mất. Ở đó không hề có dấu vết máu để lại hay là thi thể của hai thị nữ, nhưng vì để không mất mặt nên Lôi Tái Nhân mới nói rằng hai người họ đã bị Trần Lạc bắt đi. Vậy thì rất có khả năng Trần Lạc đã bị mê hoặc bởi sắc đẹp của bọn họ.”
Trên mặt Adolf cũng dần dần xuất hiện nụ cười:
"Rất có khả năng Caroline đã bị Trần Lạc đụng chạm gì đó, thế nên cô ta mới nói luôn vị trí của Trần Lạc cho chúng ta mà không hề ra giá như vậy. Chúng ta chỉ cần dâng lên một sự dụ hoặc chí mạng với Trần Lạc, biết đâu chúng ta chẳng cần ra quân rầm rộ mà đã có thể nhẹ nhàng giết được hắn ta thì sao.”
Lôi Tái Đức cũng cười với vẻ rất hài lòng:
"Vậy người được chọn chính là...”
---
👾TẠI MẠT THẾ, MỌI NGƯỜI THAY PHIÊN NHAU DIỄN KỊCH: Dị giới, khoa huyễn, hài hước, trang bức, tu luyện, xây dựng thế lực…👾