Có một nhóm người bày dầu diesel trước gian hàng của mình, chiếc xe sau lưng lại còn là một xe chở dầu.
Ánh mắt Trần Lạc sáng lên, mặc dù đã thu thập không ít dầu, dầu chứa trong không gian dị năng cũng không ít, nhưng vật này càng thu thập được nhiều thì càng tốt.
Sau này phát điện chắc chắn không thể thiếu thứ này.
Trần Lạc tiến lên hỏi:
“Cái này bán như thế nào?”
Một chàng trai dẫn đầu nói:
“Một tinh hạch cấp ba được một thùng, hoặc là ba tinh hạch cấp hai, tuyệt đối không trộn nước.”
“Xin miễn trả giá.”
Trần Lạc mỉm cười, tạm được, nguyên căn nhà của ta, một trăm đến hai trăm khối tiền ta còn chưa để vào mắt.”
Trần Lạc nói:
“Có bao nhiêu, ta muốn mua tất cả.”
Chàng trai ngạc nhiên nói:
“Ngươi muốn mua tất cả sao?”
Loại dầu diesel này, hầu hết mọi người đều không cần sử dụng đến, chỉ cần nỗ lực một chút là có thể thu thập được chúng.
Một người đứng cạnh chàng trai nói:
“Ở đây chúng ta có 45 thùng.”
Trần Lạc gật đầu với Trần Quang đứng ở bên cạnh, Trần Quang hiểu ý lấy một cái túi ra, run lên đếm ra 135 viên tinh hạch.
Trần Lạc chia 11 túi tinh hạch, mỗi túi 1000 viên.
Chàng trai và người bên cạnh nhìn thấy một túi đầy tinh hạch, không khỏi hít một hơi.
Người này thật giàu có, tại sao có nhiều tinh hạch được như vậy chứ, e là thực lực thâm sâu không thể lường được.
Trong lòng Trần Lạc cười thầm, đây chỉ là một phần nhỏ mà thôi.
Lúc này, chàng trai giơ ngón tay cái lên nói:
“Đại ca, thật trâu bò, quá bức người rồi, đưa ta một trăm viên tinh hạch là được, coi như kết bạn với ngươi, ta tên là Đặng Tiên Hồng.”
Trần Lạc xua tay:
“Không cần.”
Chỉ 35 viên tinh hạch đã muốn kết bạn với ta? Xem thường ta như vậy sao?
Đặng Tiên Hồng sững sờ, thật là, người giàu có như đối phương làm sao có thể để ý đến 35 viên tinh hạch được chứ, là do bản thân hắn suy nghĩ đơn giản rồi.
Đặng Tiên Hồng tỏ ý nói:
“Đại ca, chúng ta chỉ là đến đây dạo xem một chút, nhân tiện bán dầu mà thôi, xe dầu này đưa cho đại ca để bày tỏ tâm ý của ta, là ta thật lòng muốn kết bạn với ngươi.”
Trần Lạc còn có thể nói gì nữa? Người này có bôi đường lên miệng sao, miệng thật ngọt.
…
Trần Lạc để Đặng Tiên Hồng chạy xe đến trước gian hàng của mình, rồi đổi lại một chiếc xe trống là được.
Sau khi tới nơi, Đặng Tiên Hồng nhìn trên bảng hiệu Trần Lạc viết, tuyển người, chỉ nhận dị năng giả cấp ba.
Nhịn không được dụi dụi mắt, nghiêm trọng hoài nghi mình nhìn lầm rồi. Sau khi xác nhận, mở to hai mắt nhìn lại, là thật giả vậy? Khoa trương như vậy sao?
Cấp ba, trong đội ngũ của hắn cũng chỉ có ba người, còn lại hơn hai mươi người đều là cấp hai, theo Đặng Tiên Hồng quan sát được, cấp ba đã coi như là tinh anh trong tinh anh rồi mà?
Trong lòng Đặng Tiên Hồng vẫn thoáng đắc chí vì thực lực của bản thân, kết quả, khá lắm, ngươi chỉ tuyển người từ cấp ba đổ lên à? Đặng Tiên Hồng chỉ bảng thông báo hỏi:
"Có phải viết sai hay không? Như vậy mà có thể tuyển được người sao?"
Một thành viên trong đội ngũ Trần Lạc, nghe nói như vậy, không nhịn được trong lòng tự hào, nhân số của chúng ta mặc dù không nhiều, nhưng đều là tinh anh cả.
"Không viết sai đâu, cấp ba cực kỳ hiếm thấy sao? Chúng ta đây đều là cấp ba đó."
Đúng vậy, người tới đây đều đã đạt cấp ba.
Đặng Tiên Hồng mấy người kinh ngạc vô cùng, tất cả đều là cấp ba sao?
Sao có thể chứ?
Biết Trần Lạc rất lợi hại, nhưng không nghĩ tới Trần Lạc lại lợi hại đến như vậy.
…
Trần Lạc dạo qua một vòng, lúc sắp đi hết, bỗng nhiên thấy trước một gian hàng có rất nhiều người vây quanh. Nhất định là có đồ tốt, nếu không thì sẽ chẳng có nhiều người vây quanh như vậy.
Trần Lạc đi tới, dùng phương pháp "khách khí" lôi ra mấy người, rồi chen vào.
Chủ gian hàng này, Trần Lạc cũng có quen biết.
Ơ, đây không phải anh Long sao, là người gặp sau khi kết thúc thu thập vật tư ở chợ bán thức ăn quay về.
Hắn có một con gà sống, lúc trước Hạ Hạo Nhiên xin hắn nhưng anh Long không chút do dự từ chối. Lúc này, con gà đó đang bày chính giữa quầy hàng, Giang Long và dưới người tay hắn nghiêm túc phòng thủ, đây là bảo bối đó.
Con gà này, rất ra vẻ, là một con gà mái, lông vũ có vài sợi màu đỏ rực, lớn hơn gà bình thường một chút. Bị Giang Long dùng xích sắt dày buộc lại, dây thừng bình thường không trói được nó.
Giang Long sắc mặt khó coi, lúc đầu hắn cũng không muốn bán con gà này, dù sao hàng ngày nó sẽ đẻ trứng, còn biết phun lửa. Mặc dù chỉ phun được ngọn lửa nhỏ, miễn cưỡng bằng thực lực dị năng giả cấp một.
Nhưng con gà này xấu tính, ha ha, ngày ngày nhốt nó khiến nó tức giận, không chịu đẻ trứng.
Mà Giang Long có thể yên tâm thả rông nó sao? Mất như chơi.
Càng khiến cho Giang Long tức giận hơn là, con gà này còn thỉnh thoảng phóng hỏa chơi. Càng không thể giữ lại, gà mái không đẻ trứng giữ lại mà làm gì?