Giang Long thực lực không mạnh, không nỡ ăn nó, nên nghĩ đến việc đổi một ít vật tư, nếu tốt cũng có thể đổi mấy tấn gạo hoặc là mười mấy viên tinh hạch đúng không?
Giang Long nói khoác con gà này có tiềm năng biến thành Hỏa Phượng Hoàng.
Giang Long báo ra giá trên trời, hai mươi tấn gạo. Rao giá trên trời, trả tiền ngay tại chỗ, nói không chừng có người mua thì sao?
Hai mươi tấn gạo là bốn vạn cân, đủ hai vạn người ăn một ngày.
Con gà này vừa ra, gây động tĩnh không nhỏ, tuy không phải gần như không còn tồn tại, nhưng thật sự hiếm có. Mà con gà sống này hay rồi, vừa xuất hiện, đã tấn công một người vây xem, đốt tóc hắn.
Người tới nơi này, hầu hết là đi theo đội ngũ, bọn họ có lý nên không muốn buông tha đòi Giang Long nói cho ra lẽ.
Giang Long vẻ mặt đau khổ:
"Vậy thì, mười tấn gạo, gà đưa cho ngươi."
Đối diện là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi tên Chu Minh Lượng, nở nụ cười lạnh lùng nói:
"Đốt tóc anh em của ta, còn đòi tiền, ngươi có phải là nghĩ ta dễ ức hiếp hay không hả? Một trăm cân gạo, không thể nhiều hơn nữa, nếu không thì giao dịch kết thúc, chúng ta tìm một chỗ so tài chút đi? Tiểu Tứ, chuẩn bị đi gọi người, hắn không cho chúng ta một lời rõ ràng, thì để chúng ta cho hắn."
Trong lòng Giang Long không hốt hoảng, người bên mình cũng không yếu, hắn cũng biết đối diện chỉ muốn hù dọa bản thân. Nhưng người hai bên vì một con gà mà liều mạng, cũng không đáng.
Trần Lạc nhìn con gà này, ánh mắt sáng lên, có dị năng nhưng lại không bị biến dị, mùi vị rất ngon đấy. Ngon hơn gà bình thường rất nhiều. Nếu là hầm nấm…
Gà sống ta cũng không đâu, bắt về cho nó đẻ trứng cũng không tệ.
Về phần Hỏa Phượng Hoàng, thôi đi, kiếp trước Trần Lạc dù gặp qua không ít chim biết phun lửa, nhưng chưa từng gặp qua Hỏa Phượng Hoàng sinh vật trong truyền thuyết như vậy.
Trần Lạc mở miệng nói:
"Anh Long đúng không, con gà này, ta trả hai mươi viên tinh hạch cấp hai, ta mua."
Giang Long sững sờ, lúc này mới chú ý tới Trần Lạc, là hắn.
Lúc ấy thấy Trần Lạc đi ra từ chợ bán thức ăn, là hắn biết đội ngũ Trần Lạc rất lợi hại, nếu không đã không đối phó được nhiều tang thi trong chợ bán thức ăn như vậy.
Hắn chỉ theo sau nhặt chút rác rưởi.
Giang Long đang khó khăn suy nghĩ, thấy Trần Lạc ra mặt, mặc dù báo giá thấp, nhưng mà vẫn tốt hơn trăm cân gạo nhiều.
Ánh mắt Chu Minh Lượng bất thiện nhìn Trần Lạc:
"Con gà này làm tổn thương anh em của ta, chỉ có thể bán cho ta, ngươi định gây chuyện hả?"
Trần Lạc liếc hắn, không thèm để ý.
Thấy Trần Lạc không để ý mình, lửa giận của Chu Minh Lượng lập tức bùng lên. Chu Minh Lượng tiến lên, định nắm lấy cổ áo Trần Lạc, chất vấn hắn, lại bị Hạ Hạo Nhiên một đấm đánh bay.
Hạ Hạo Nhiên sức lực không nhỏ. “Phịch” một tiếng, cánh tay Chu Minh Lượng đỏ bừng, rất đau đớn. Chu Minh Lượng rốt cục tức giận:
"Mẹ nó, không muốn chết tránh thì ra cho ta. Từ trước tới nay chỉ có Chu Minh Lượng ta ức hiếp người khác, hôm nay lại bị người bắt nạt. Giết chết mấy người bọn họ cho ta."
Trong lòng Hạ Hạo Nhiên thật ra cũng hơi bực bội, ngày đó hắn bị Giang Long từ chối. Mặc dù may mắn vì Giang Long từ chối, hắn mới có thể đi theo Trần Lạc, nhưng hôm nay có cơ hội, nên muốn chứng minh bản thân mình một chút.
Hạ Hạo Nhiên bước ra nói:
"Đại ca, để ta."
Trần Lạc nhếch miệng cười, nếu Giang Long biết thực lực của Hạ Hạo Nhiên rất lợi hại, không biết sẽ như thế nào.
Mười mấy người bao vây đám người Trần Lạc.
Hạ Hạo Nhiên mặt lạnh, bước nhanh về phía trước, vung một quyền hết sức tựa như tia chớp, đánh trúng huyệt thái dương của một người. Bộ phận yếu bị tấn công mạnh, mà hắn lại chỉ là một dị năng giả hệ nguyên tố cấp hai, nên bị Hạ Hạo Nhiên giết chết ngay tại chỗ.
Nếu như là một đám người phòng bị sớm, khoảng cách xa nhất định, Hạ Hạo Nhiên thật sự không có cách tấn công mà không bị thương, nhưng lúc này khoảng cách rất gần.
Hạ Hạo Nhiên vác người vừa bị đánh chết lên chắn trước mình, rồi nhanh chóng xông về phía những người khác.
Mấy người đối diện như trong mộng bừng tỉnh, nhao nhao bắt đầu chuẩn bị dị năng công kích Hạ Hạo Nhiên. Nhưng thân thủ Hạ Hạo Nhiên vô cùng nhạy bén, lại có khiên thịt chắn, nhanh chóng tiếp cận bọn họ, hầu như chỉ một quyền đấm chết một người.
Sau khi năm người chết, Hạ Hạo Nhiên vẫn y nguyên không chút bị thương.
Đám người này bị giết đến sợ hãi, sức lực này thực sự quá đáng sợ, hắn còn toàn đánh vào chỗ hiểm, tốc độ nhìn như không nhanh, nhưng bọn họ cũng rất khó đánh trúng hắn, cho dù đánh trúng cũng chỉ đánh trúng khiên thịt phía trước.
Bị giết đến sợ vỡ mật.
Không ai định ngoan cố chống cự đến cùng, gặp Hạ Hạo Nhiên phảng phất như hổ gặp bầy dê, lập tức nhao nhao quay đầu chạy trốn.
Chu Minh Lượng cũng hoảng sợ, người này thân thủ thật đáng sợ, đàn em của mình hoàn toàn không cùng cấp bậc.