Hắn cũng quay người chạy.
Hạ Hạo Nhiên không thể cùng lúc đuổi kịp tất cả mọi người, nhưng tuyệt đối sẽ không bỏ qua hắn.
Giang Long choáng váng, mặc dù hắn biết Hạ Hạo Nhiên là tán đả quán quân, nhưng không nghĩ tới, tận thế rồi, mọi người đều có dị năng, chênh lệch vẫn còn lớn như vậy.
Tướng mãnh như vậy, lúc ấy chỉ cần một con gà là sẽ bán mạng vì mình, thế mà ta lại từ chối. Trong lòng Giang Long đắng chát, hối hận vô cùng, ai, lúc ấy hắn đầu heo ngu ngốc quá mà.
Sao ta lại ngu xuẩn như vậy chứ.
…
Hạ Hạo Nhiên sau khi đánh chết Lưu Minh Lượng, liền lui về sau lưng Trần Lạc.
Trần Lạc không quan tâm đến sự kinh hãi của những người chứng kiến ở bên cạnh, tự mình kéo dây xích sắt nhốt con gà mái ra khỏi tay Giang Long.
Giang Long rất không nỡ, tay vẫn nắm chặt sợi dây xích, giá cả này vượt xa những gì anh mong đợi. Nhưng bị Trần Lạc cưỡng ép, Giang Long không dám tiếp tục đưa tay ra nữa, sợ bị đánh.
Gà của ta, không còn nữa.
Trần Lạc trên mặt toàn ý cười, he, khi nào rảnh cho Mễ Lạp bồi bổ thân thể cũng không tồi a.
Con gà này thực sự không biết tốt xấu, thấy Trần Lạc đang cố gắng nắm lấy đôi cánh của nó, nó lao tới và mổ lên trên cánh tay của Trần Lạc. Mỏ thì khá sắc nhọn, nhưng trình độ lại quá thấp, chưa kể mổ rách da, làm Trần Lạc cảm thấy đau đớn cũng không làm được.
Trần Lạc sao có thể chiều nó?
Tay vừa dùng sức, đã mạnh mẽ mà nhổ đi một mảng lông của nó..
“Cục tác cục tác.”
Gà mái đau đớn kêu loạn xạ. Trần Lạc giơ ngón tay ra chỉ vào nó cười híp mắt nói:
“Ngươi lại mổ một lần nữa, thử xem ta đây có nhổ sạch toàn bộ lông của ngươi không, buổi tối khiến ngươi xuất hiện ở trên bàn ăn, không tin ngươi thử xem.”
Trần Lạc ngược lại đưa tay đến bên miệng con gà mái, kết quả con gà này sợ rồi. Nó miễn cưỡng vẫn nghe hiểu được tiếng người, thử xong liền tiêu đời. Gà mái rõ ràng sợ hãi mà thụt đầu lại.
Trần Lạc nhìn thấy đối diện có một túi bao bố, ném một viên tinh hạch, đổi lấy nó, sau đó bỏ gà mái vào trong túi bao bố.
“Thành thật một chút cho ta, không thành thật sẽ khiến ngươi thành một con gà trọc, về sau không có con gà trống nào yêu.”
Chỉ vọn vẹn một phút trong tay Trần Lạc, con gà mái này đã trở nên ngoan ngoãn.
Giang Long lại nhìn đến ngốc rồi. Hóa ra con gà này thiếu đòn à, sớm biết đã sẽ đánh nó thật nặng.
Giang Long vẫn luôn xem gà mái xem như báu vật mà cung phụng, để cầu nó đẻ nhiều trứng hơn, cùng lắm dùng xích sắt giam giữ, không nỡ đánh không nỡ mắng, thiếu chút gọi là tổ tông rồi.
Kết quả con gà mái này một chút cũng không coi trọng, hai ngày đầu vẫn đẻ trứng, về sau lại không đẻ nữa, hóa ra hai ngày đầu là sợ không đẻ trứng sẽ bị giết sao?
Giang Long ngã xuống đất, khóc không ra nước mắt, gà mái của ta.
Ta liên tiếp bị cùng một người nhặt được hai lần sơ hở.
Trần Lạc cười ha ha rồi rời đi, lại tìm một con gà trống khác, không biết có thể sinh sản ra một đàn gà được không? Trứng gà mái đẻ thì không có cách nào nở thành gà con. À, nếu như lại có một con chó khác, có phải Pháp Vương có thể sinh ra một đàn chó con không?
Hạ Hạo Nhiên cũng sắp thăng cấp lên cấp bốn, tối nay đưa cho hắn một viên tinh hạch cấp bốn, giúp đỡ thăng lên cấp bốn vậy.
Trần Lạc trên đường cứ mua và mua, chỉ cần giá cả vừa phải, cũng không mặc cả, đều dùng tinh hạch đổi lấy.
Tinh hạch cấp hai về sau sẽ mất giá trị, lạm phát, vật tư sẽ không ngừng tăng giá, càng giữ trong tay càng lâu càng lỗ. Khiến Trần Lạc cảm thấy chán nản là, không có một người nào có tinh hạch cấp cao, hoặc là nghe thấy có ai có.
Người dễ bị lợi dụng như Lãnh Thần e rằng gặp không nhiều. Ngoài ra, muốn tìm một người ưu tú cũng là một người đều không thể tìm thấy.
Tiêu chuẩn của Trần Lạc đối với người ưu tú là ít nhất sau này có thể thăng đến dị năng cấp chín, cấp bảy chỉ có thể nói là mạnh hơn pháo hôi một chút.
Mạt thế về sau, thực sự rất khó khăn, dị năng giả cấp bảy, hậu quả của cuộc chiến đấu giữa dị năng cấp vương đơn giản cũng giết chết bọn họ.
Trần Lạc lắc lắc đầu, cấp chín bình thường, cũng chỉ là nhân vật chó, mèo, bản thân không nhớ được cũng là chuyện bình thường.
Trên đường mua sắm quá nhiều, nên Trần Lạc phải đổi hai chiếc xe, mới đựng được hết đống vật tư mới mua. Hành vi như vậy,rất dễ thấy, nhưng ở đây, miễn cưỡng cũng coi như khá trật tự, không có ai ra tay cướp đoạt. Hoặc có thể nói, ở tình huống không hiểu biết, chỉ có kẻ ngốc mới ra tay.
Dạo qua một vòng, trở về trước quầy hàng của mình, Trần Lạc nhét con gà mái nhét vào trong rương. Trần Lạc nhìn vài chiếc lông vũ màu đỏ của nó, suy nghĩ một lát, quyết định đặt tên cho nó là Tiểu Hồng.
Trần Lạc rải một chút gạo cho nó, nhưng nó lại không ăn.
Trần Lạc hung dữ nói:
“Ăn đi, tại sao không ăn? Không ăn nhổ sạch lông của ngươi.”
Tiểu Hồng hoảng sợ vì bị đe dọa, không nhịn được gật đầu, rất nhanh đã ăn gạo.