Trần Lạc hài lòng mỉm cười, hãy gọi ta là sát thủ diệt động vật.
Sau khi vào trong xe, Trần Lạc mở điều hòa, đợi người đông thêm sẽ lại đi dạo một vòng.
Trần Quang ngại ngùng nói:
“Thủ lĩnh, ta muốn ra ngoài đi dạo.”
Trần Lạc có chút thâm ý nhìn thoáng qua Trần Quang, gật đầu:
“Cẩn thận một chút.”
Trần Quang vẻ mặt vui vẻ, bước nhanh rời đi.
Trần Lạc nhìn lướt qua Tô Đại Trụ, cũng nên cho Tô Đại Trụ tìm một người vợ rồi. Không hiểu tại sao, Trần Lạc cảm thấy Mã Ngọc rất thích hợp, Trần Lạc đối với Mã ngọc không có suy nghĩ gì, Mã Ngọc tuy rằng thực lực thấp, nhưng cũng được xem là người thân cận. Nếu như có thể cùng với Tô Đại Trụ ở bên nhau ngược lại cũng không tồi.
Trần Lạc lấy ra tai nghe nằm trên ghế chợp mắt, đợi những người tham dự đến, cùng với người tổ chức ra hội giao dịch này.
Số lượng người không ngừng tăng lên, khoảng chừng một giờ sau. Một đoàn xe ở giữa lòng đường chạy không nhanh không chậm, âm thanh từ loa lớn truyền đến.
“Mời thủ lĩnh của các đội ngũ tham gia đến phía đông trạm thu phí tập hợp, chỗ ngồi có hạn, mỗi người tốt nhất chỉ dẫn theo hai người đến.”
Trần Lạc mở mắt, đến rồi sao.
Triệu Hải đi sang bên chỗ Trần Lạc.
Triệu Hải cười nói:
“Chúng ta cùng đi qua đó xem xem, rốt cuộc là ai tổ chức hội giao dịch này, ta đoán chừng thực lực không bình thường, nhưng khẳng định không cách nào so được với anh Trần ngươi.”
Trần Lạc chỉ cười cười, dẫn theo Hạ Hạo Nhiên và Tô Đại Trụ cùng nhau đi qua. Lại lần nữa đi lên đường quốc lộ, lượng người so với lúc Trần Lạc mới đến, gần gấp hai lần. Chỉ tính người hai bên đường, Trần Lạc ước chừng có khoảng tầm một vạn năm người.
Ai cũng không đưa toàn bộ người đến, khẳng định sẽ còn không ít người lưu lại ở trong căn cứ.
Phía sau trạm thu phí có một tòa văn phòng, nơi cử hành hội nghị chính là ở ngay mảnh đất trống bên cạnh. Không có cách nào, có quá nhiều người, có lẽ đến bốn năm trăm người.
Có căn cứ, không phải chỉ có một người ra lệnh, thậm chí có thể có mười mấy người làm chủ, ai cũng không phục ai, chỉ vì sinh tồn tốt hơn mà hội tụ bên nhau.
Có không ít người ăn mặc chỉnh tề giữ gìn trật tự, tại điểm hội nghĩ có từng hàng từng hàng ghế nhựa sạch sẽ. Khi có người bước vào hội trường, người phụ trách sẽ phát mỗi người một lon bò húc ướp lạnh.
Quao, mấy trăm lon bò húc, vào thời điểm này, có thể nói là chơi lớn rồi.
Trần Lạc nghĩ đến việc ngồi xuống ở hàng ghế phía sau nơi không làm người khác chú ý, nhưng người không ít, Trần Lạc tới chậm rồi, hàng sau không còn chỗ rồi. Thôi vậy, chúng ta ngồi ở hàng trước, dễ thấy rõ rốt cuộc là ai.
“Hử, là Triệu Hải, không ngờ còn có thể gặp lại ngươi, ha ha, lại đây, ôm một cái.”
Có một người đàn ông trung niên tươi cười chào hỏi cùng với Triệu Hải.
Triệu Hải cũng đầy kinh ngạc bắt tay với hắn.
Trước mạt thế, tài lực của Triệu Hải có thể không bằng Trần Lạc, dù sao Trần Lạc có rất nhiều cổ phần, bề ngoài có giá trị ba tỷ, nhưng xét về thực lực thì không giỏi bằng Triệu Hải.
Triệu Hải cả hai đường hắc bạch đều có quen biết, thích kết giao bạn bè, bạn bè rất nhiều, làm nghề này của hắn, bạn bè không nhiều thì không làm được.
Triệu Hải cười giới thiệu nói:
“Anh Trần, đây là Kỳ Lâm, một người bạn tốt của tôi, làm kinh doanh bất động sản, dưới tay có rất nhiều người.”
“Đây là Trần Lạc, một người anh em của ta.”
…
Lời giới thiệu này, có hàm ý sâu xa. Hé lộ lai lịch của Kỳ Lâm, nhưng ngược lại Trần Lạc chỉ giới thiệu một cái tên. Trần Lạc biết được đại khái về Kỳ Lâm, còn Kỳ Lâm lại đối với Trần Lạc không biết gì cả.
Triệu Hải thiên vị ai không cần phải nói nữa.
Không biết Kỳ Lâm trong lòng nghĩ gì, nhưng cũng rất là nhiệt tình với Trần Lạc.
Chưa có hỏi han gì nhiều, người tổ chức hội giao dịch lần này đã lên sân khấu rồi. Một thanh niên lớn hơn Trần Lạc vài tuổi, mặc áo sơ mi trắng, quần dài. Khuôn mặt treo một nụ cười nhạt, được hơn chục người vây quanh bước đến phía trước cuộc họp.
Triệu Hải híp mắt lại, nhận ra được người này, nhỏ giọng giới thiệu với Trần Lạc:
“Người này là người thừa kế của tập đoàn Diệp Thị, Diệp Cao Phi, làm kinh doanh ngoại thương, có tài sản tầm ba mươi tỷ. Tất nhiên thời điểm bây giờ tiền tài không có ý nghĩa gì, nghe nói tên này rất có thủ đoạn, đạo hạnh không nông.”
Trần Lạc khẽ gật đầu, ánh mắt lại không đặt trên người Cao Phi mà là đặt trên một thanh niên mặc chiếc áo phông màu xám bên cạnh hắn. Trọng sinh lâu như thế, ngoại trừ Mễ Linh Mễ Lạp, lại gặp được một người kiếp trước cấp vương.
Cấp vương không nhiều lắm, toàn bộ nhân loại cũng có tầm khoảng một trăm, đương nhiên, ở đây còn có một số người cấp vương thiên phú, nhưng lại chết giữa chừng. Ví dụ như Hạ Hạo Nhiên.
Người thanh niên này, Trần Lạc nhớ hắn tên Long Vũ, là một dị năng giả hệ kim loại.