Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 212: Chương 212 - Ăn Tối 1

Tô Đại Trụ tò mò nhìn từ phía sau, hắn đang đuổi theo một con thỏ sao? Lời này của hắn rất kỳ cục, cảm giác y như lúc ta làm còn bảo vệ thấy một ông chú kỳ lạ nói muốn dẫn một cô bé xinh đẹp đi ngắm cá vàng vậy.

Trần Lạc nắm lấy tai thỏ, mỉm cười quay trở lại xe.

Triệu Hải thấy vậy hai mắt sáng lên:

"Ta có hai bình rượu ngon, bữa trưa ăn thịt thỏ thế nào?"

Trần Lạc cười nói:

“Ta phải chăm sóc nó thật tốt, không thể ăn thịt nó được."

Trần Lạc cảm thấy hơi kỳ lạ, vì sao Mộng âm lại không biến trở về?

Ngay khi chiếc xe vừa rời đi, một cô gái khác khoảng mười sáu, mười bảy tuổi quay lại ngôi nhà và tìm kiếm khắp nơi nhưng không tìm thấy Mộng âm.

Nhìn thấy chiếc xe dừng lại rồi lại bắt đầu khởi động, Tiêu Vũ chợt nghĩ đến một khả năng, chẳng lẽ là Mộng âm bị bắt đi?

Tiêu Vũ vô cùng lo lắng, mình phải làm sao bây giờ, mình muốn giải cứu Mộng âm. Nhưng tốc độ xe quá nhanh, Tiêu Vũ hoàn toàn không thể đuổi kịp.

Chia tay Triệu Hải trở về căn cứ, trên mặt Trần Lạc tràn đầy ý cười, hôm nay đi ra ngoài, thu hoạch được không ít. Trần Lạc tay trái là một con gà, tay phải một con thỏ ở. Con gà và con thỏ mở to mắt nhìn nhau.

Thỏ: Ngươi cũng bị bắt à?

Gà: Hắn có dọa nạt ngươi không? Bắt ngươi ăn gạo không?

Mễ Lạp và Pháp Vương tiến tới.

Mễ Lạp ngạc nhiên nói:

“Gà và thỏ ở đâu ra vậy?"

Ngay lsuc này dị năng của Mộng âm cạn kiệt, cô lại biến từ một con thỏ thành một cô bé, Trần Lạc không phản ứng kịp khiến Mộng âm ngã xuống đất kêu một tiếng đau đớn.

Mộng âm trừng mắt nhìn Trần Lạc.

Không chỉ Mễ Phạn, mà cả Pháp Vương cũng trợn tròn mắt, nó có thể biến hoá được sao?

Pháp Vương nhìn trái một cái rồi nhìn phải một cái, thì thấy Mộng âm tội nghiệp sợ chó từ khi còn nhỏ đang run rẩy vì hãi hùng. Mễ Lạp hơi ngạc nhiên chỉ vào Mộng âm hơi thắc mắc.

Trần Lạc cười nói:

"Nhặt được trên đường."

Mộng âm tức giận nói:

"Cái gì mà nhặt được chứ? Ta là thú hoang à? Rõ ràng là ngươi dùng vũ lực bắt ta."

Mễ Lạp không nghĩ Trần Lạc sẽ bắt một cô bé về làm chuyện xấu, bắt cô nhất định có mục đích, có mình ở đây, chỉ cần cô bé không có ác ý, cũng sẽ không để cho Trần Lạc tổn thương cô.

Mễ Lạp lo lắng nói:

“Đã đến giờ ăn rồi, chúng ta cùng ăn nhé?”

Trần Lạc đáp:

“Để Thư Vân dẫn cô đi ăn tối trước đi."

Trần Lạc gọi Thư Vân dặn dò:

“Dẫn cô bé đi ăn, ăn ngon một chút, thái độ cũng dịu dàng một chút.”

Thư Vân gật đầu, tò mò về lai lịch của cô bé này, khi bạn thân nhất của Mễ Lạp là Trương Tinh Tinh đến, Trần Lạc cũng không đối xử đặc biệt với cô.

Bị Trần Lạc cưỡng ép bắt giữ, Mộng âm thực sự tức giận nói:

“Mộng âm ta có chết đói cũng không ăn của ngươi một miếng nào."

Trần Lạc cười ha ha, cô bé à, đừng nói quá tự tin.

Mộng âm nhìn bốn phía tường thành cao lớn, có một đám người canh giữ cửa, cảm thấy không có hy vọng trốn thoát. Còn may mắn là ở đây có một nhóm chị em xinh đẹp, điều này mang lại cho cô cảm giác an toàn, nếu xung quanh đều chỉ toàn đàn ông cô sẽ tuyệt vọng mất.

Trần Lạc đang định vào biệt thự ăn tối thì chợt nhớ tới Tiểu Hồng.

Trứng nó đẻ có mùi vị như thế nào?

Trần Lạc hung hăng nói:

“Đẻ trứng ta thử xem.”

Tiểu Hồng vẻ mặt kinh hãi nằm xuống tại chỗ, quả thực đã đẻ ra một quả trứng, lớn hơn trứng bình thường một chút và có màu hơi đỏ.

Trần Lạc cầm lên, cảm thấy trong tay hơi ấm. Nhưng một quả trứng là không đủ. Trần Lạc có thể đoán ra Tiểu Hồng này rõ ràng là một kẻ thân lừa ưa nặng, chỉ là một kẻ hèn hạ.

Trần Lạc vỗ vào đầu Tiểu Hồng, sau khi bị đánh, Tiểu Hồng lại đẻ ra một quả trứng nữa. Liên tục đẻ ba quả trứng liên tiếp có vẻ hơi làm khó nó, Trần Lạc hài lòng đi lên lầu.

"Pháp Vương, trông nó cẩn thận một chút, nếu không sẽ bị trừ một ngàn điểm tích luỹ."

“Chị Ngọc, làm ít trứng kho tiêu đi."

*Cái này không biết món TQ nên ghi món VN*

*Cái này không biết món TQ nên ghi món VN*

Pháp Vương ở lại, bối rối tính toán, ta có đủ ngàn điểm không nhỉ?

Nhìn Tiểu Hồng, Pháp Vương hiển nhiên rất có hứng thú với Tiểu Hồng.

Để trông coi Tiểu Hồng tốt hơn, Pháp Vương đã ấn Tiểu Hồng xuống dưới người. Tiểu Hồng đáng thương không thể vùng vẫy được. Pháp Vương trước đó nhìn thấy Trần Lạc bảo Tiểu Hồng đẻ trứng, cũng tìm cách làm cho Tiểu Hồng đẻ trứng.

Ta thực sự không thể làm được nữa, khó thế còn muốn ta đẻ nữa à.

Pháp Vương nghĩ theo định luật bảo toàn năng lượng vừa học được, chẳng lẽ do chưa ăn đủ sao? Pháp Vương tìm được một ít gạo và đút cho Tiểu Hồng. Tiểu Hồng không muốn ăn bởi vì Trần Lạc cho nó ăn quá nhiều, nó cũng không thích ăn gạo.

Pháp Vương tức giận nói:

“Ăn đi, ngươi như vậy còn không bằng lòng, ngươi lại không ăn đồ ta cho ngươi? Sao ngươi không ăn?”

Tiểu Hồng bật khóc, sao một người một chó lại ép ta ăn gạo?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!