Pháp Vương lại bảo Tiểu Hồng đẻ trứng, đáng tiếc Tiểu Hồng thật sự không đẻ được nữa. Pháp Vương bối rối, chẳng lẽ động tác của mình không đúng sao?
Trước đó hình như chủ nhân đã tát nó. Một tát cũng không đúng, hai tát cũng không đúng. Pháp Vương tiếp tục dùng chân vỗ vào Tiểu Hồng, đầu của Tiểu Hồng phát ra tiếng răng rắc. Đôi mắt của Tiểu Hồng đầy nước, thời gian này ta cũng không thể sống sót nổi, vậy cứ để ta chết luôn đi.
…
Buổi trưa, Trần Lạc ra lệnh cho làm thêm nhiều đồ ăn ngon một chút, cũng không phải bởi vì Mộng âm. Những thành viên cầm theo mười tinh hạch ra ngoài rượu chè be bét, phóng khoáng một phen, trong khi những người ở nhà chẳng nhận được gì.
Ai ở lại thì mỗi người được nhận thêm nửa cân thịt bò
Sau một thời gian, mấy món ăn này đã được cải thiện, như này là muốn thể hiện lòng tốt của người lãnh đạo có phải không?
Thư Vân kéo Mộng âm cùng nhau đi vào một căn phòng. Căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp, sạch sẽ hơn rất nhiều so với căn phòng hơn hai tháng trước vẫn chưa dọn của Mộng âm.
Mộng âm sửng sốt một chút, sau đó cô lại cầu xin Thư Vân:
“Chị à, thả ta ra đi mà.”
Thư Vân sờ sờ đầu Mộng âm, hiền lành nói:
“Ta cũng không dám đâu, hơn nữa ngươi ở lại chỗ bọn ta cũng rất tốt mà, an tâm ở lại đây đi, sẽ không có ai bắt nạt ngươi đâu.”
Thư Vân trong lòng suy nghĩ, tại sao Trần Lạc đưa cô trở về căn cứ làm gì chứ, còn muốn chạy nữa, nhưng hắn đã dặn dò phải đối xử tốt một chút.
Mộng âm cũng khá xinh đẹp đó nhưng so với Mễ Lạp thì vẫn kém xa.
Thư Vân nói:
“Để ta đi lấy đồ ăn cho ngươi.”
Mộng âm bĩu môi:
“Không cần, ta đã nói rồi mà, Mộng âm ta dù cho chết đói cũng sẽ không ăn đồ của hắn.”
Mộng âm nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, xoa bụng, đói quá đi.
Trần Lạc bảo phải cho Mộng âm ăn món gì đó thật ngon, nên Thư Vân đã lấy cho cô một phần thịt bò và khoai tây, một phần xúc xích hấp, một phần cơm, với vài chai đồ uống và khoai tây chiên.
Mũi Mộng âm ngửi ngửi, mùi vị gì thơm như vậy?
Thư Vân bưng thức ăn đặt lên bàn, cười nói:
“Đứng lên ăn đi, cũng không thể đối xử tệ với dạ dày của mình phải không?”
Mộng âm lập tức đứng dậy nhìn các món ăn trên bàn, khoai tây, thịt bò, xúc xích? Chỉ mới nhìn thôi mà Mộng âm đã theo bản năng nuốt một ngụm nước miếng, cô thường ăn trước khi tận thế, muốn ăn bao nhiêu cũng được.
Nhưng đã hai tháng trôi qua kể từ khi tận thế, trong bụng một chút dầu mỡ cũng không có. Mộng âm lắp bắp hỏi:
“Mấy thứ này ở đâu ra vậy, không thể nào?”
Thư Vân cười nói:
“Ngươi đừng qua tâm tới chuyện này, cứ ăn đi.”
Thư Vân sợ rằng mình cứ đứng ở đây thì Mộng âm không ăn được nên đã lui ra ngoài, cô không tin Mộng âm không ăn.
Thư Vân đi rồi, Mộng âm lại nuốt một ngụm nước miếng, theo bản năng đến gần bàn. Mộng âm đột nhiên tỉnh ngộ, Mộng âm ta đây không cần mặt mũi nữa sao? Đã nói là chết đói cũng không ăn, vậy thì không ăn. Người kia đúng là quá xấu xa, đã bịt tai suốt đường đi rồi còn cưỡng ép mang mình tới đây nữa chứ.
Sau khi đấu tranh tư tưởng kịch liệt một hồi, Mộng âm một lần nữa nằm ở trên giường, nói không ăn thì nhất quyết không ăn. Chỉ là miệng Mộng âm nói một đường làm một nẻo, miệng vô thức nhai nuốt thức ăn. Mộng âm lẩm bẩm:
“Không ăn thì chỉ uống một chai nước, uống thôi không tính là ăn.”
Mộng âm chật vật cầm lấy một chai Happy Water, nghiến răng nghiến lợi mở ra, uống một ngụm nhỏ trước, sau đó mới uống một ngụm lớn.
Sao càng uống càng đói thế này?
Trần Lạc nhìn đồ ăn trưa của mình, có thịt kho tàu, nói:
“Đưa cho cô bé hôm nay ta mới mang về một phần đi.”
Đã đồng ý dẫn cô về sẽ cho ăn đồ ngon, ngươi không thể thất hứa đúng không?
Mễ Lạp xung phong đi, Mộng âm trông có vẻ nhỏ hơn cô hai ba tuổi. Nhìn thấy thịt lợn được kho đỏ rực, Mộng âm cuối cùng cũng không nhịn được.
Món thịt kho tàu này không có món ăn kèm nào cả, chỉ là thịt nguyên chất, món này hơi ngọt, béo nhưng không ngấy.
Trước khi tận thế, những người thích ăn thịt nhìn thấy cái này cũng rất muốn ăn, chớ nói chi là Mộng âm thích ăn thịt nhưng đã hơn hai tháng không biết mùi vị thịt.
Mễ Lạp cười khẽ một tiếng, an ủi hai câu rồi đóng cửa phòng lại.
Nước miếng Mộng âm đều chảy hết xuống sàn.
“Thịt kho tàu, món yêu thích của mình.”
Không còn quan trọng nữa, nói đến đồ ăn ngon thì mặt mũi đáng giá bao nhiêu chứ? Mộng âm không chịu nổi sự cám dỗ của thịt kho tàu nên lập tức chộp lấy một miếng thịt.
Chà, mùi thơm quá.
Hương vị thịt kho lan tràn trong miệng, Mộng âm hưng phấn rơi nước mắt, sao có thể ngon như vậy. Không phải là ảo giác, Mộng âm ta đã được ăn thịt rồi. Vô số lần ban đêm cô đều mơ thấy mình được ăn thịt, hôm nay cuối cùng cũng được ăn thịt rồi, đây không phải là ảo giác chứ?