Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 215: Chương 215 - Gà Rán

Đúng lúc này, Tiếu Vũ đã phát hiện ra Mộng âm. Bấy giờ Mộng âm đang ăn phần gà gia đình mà buổi tối Trần Lạc đưa cho cô, quá ngon.

Trần Lạc suýt nữa thì quên mất thứ này, có đầu bếp thì ai lại ăn món này, mỗi tháng ăn một lần cũng được rồi.

Mộng âm ăn mà miệng dính đầy dầu mỡ, trên mặt nở nụ cười vui vẻ.

Tiểu Vũ ngơ ngác nhìn, hoàn toàn suy sụp tinh thần. Nước mắt không khỏi chảy xuống. Ta lo cho ngươi muốn chết mà ngươi lại ngồi đây ăn ngon lành như vậy à?

Buổi sáng Tiêu Vũ ăn một nửa gói mì ăn liền, uống một ít nước. Ăn vậy cũng như không ăn, chỉ có thể tạm lót bụng.

Đến mười một giờ trưa mới phát hiện không thấy Mộng âm đâu, cô còn có thể ăn cơm được?

Từ mười một giờ trưa đến mãi sáu giờ tối, cô vẫn đang tìm kiếm Tiêu Vũ, thậm chí còn không uống một ngụm nước nào, trong đầu toàn nghĩ đến chuyện Mộng âm phải chịu người khác hành hạ ngược đãi.

Suốt một ngày, cô vừa đói vừa khó chịu, đầu óc quay cuồng sắp ngất đi.

Đến lúc vượt qua trăm cay ngàn đắng mới tìm thấy Mộng âm, vốn tưởng sẽ thấy bộ dạng chồng chất vết thương của cô, không ngờ...

Mộng âm còn chưa phát hiện ra Tiêu Vũ, tay trái cầm một miếng gà rán, tay phải cầm một chai coca cola, khóe miệng còn dính vụn gà rán còn chưa lau đi.

Một suất gà rán gia đình đủ cho ít nhất hai người ăn đã bị một mình Mộng âm xử lý xong hết.

Mộng âm ăn no xong ợ một cái, quá đã.

Tiêu Vũ nhìn Mộng âm được ăn uống thỏa thích, lại nghĩ lại bản thân mình phải lo lắng tìm kiếm Mộng âm, đã không ăn không uống suốt một ngày.

Lúc này miệng đắng lưỡi khô, bụng kêu thầm thì.

Cảm xúc như lũ tràn vỡ đê.

Quá tủi thân.

Tiêu Vũ vẫn còn đang ít tuổi, chỉ lớn hơn Mộng âm nửa năm, cho nên không thể nhẫn nhịn được.

Đầu tiên là nước mắt tràn ra, sau đó há miệng khóc to.

"Hu hu."

Tâm trạng nôn nao làm cho Tiêu Vũ không thể khống chế dị năng của mình, thân thể cô lập tức hiện ra.

Mộng âm ngẩn người ra, nhìn ra phía ngoài cửa sổ, giật mình nói:

"Tiểu Ngư?"

Tiêu Vũ càng khóc to hơn, ngươi còn biết đường mà nhớ đến ta cơ à?

Tiếng khóc của Tiêu Vũ làm cho Pháp Vương giật mình, Pháp Vương nhanh chóng ngậm chặt lấy Tiểu Hồng làm cho nó không thể chạy thoát, sau đó đi tới đè Tiểu Hồng dưới chân, sủa gâu gâu.

Chỉ đáng thương cho Tiểu Hồng bị Pháp Vương dùng chân dẫm chặt, trở thành phông nền, ánh mắt nó vừa đáng thương vừa bất lực.

Ta không chạy trốn, ngươi đừng làm vậy với ta được không?

Tiểu Hồng cũng thử chạy trốn rồi, đáng tiếc nó không biết bay, hơn nữa tốc độ không nhanh bằng Pháp Vương.

Mộng âm sợ hãi nói:

"Đây là bạn của ta."

Pháp Vương mặc kệ không thèm quan tâm, ta biết ngươi là ai chắc?

Đám người Lâm Vân đang ở gần đó nhất, nghe thấy tiếng khóc cũng nhanh chóng đi tới.

Lâm Vân thấy Tiêu Vũ đang đứng ở bên ngoài, sợ toát mồ hôi, rõ ràng có người đứng ngoài cửa trông coi, sao lại có một cô gái đột nhiên xuất hiện như thế?

Người khác có thể không tiếng động đi vào trong nơi ở của họ, nếu có người có ác ý thì hậu quả đúng là không thể tưởng tượng được.

Mộng âm nói đó là bạn của mình, cho nên Lâm Vân không tấn công Tiêu Vũ, chỉ đứng đó nhìn cô.

Trần Lạc cũng nghe thấy tiếng khóc đầy oan ức của Tiêu Vũ, hắn cảm thấy rất khó hiểu, cho nên dù đang ăn cơm cũng buông bát cơm xuống, chạy tới để xem tình hình thế nào.

Tiêu Vũ thấy vậy mới cảm thấy sợ hãi, hoảng hốt trốn sau lưng Mộng âm đang bôi đầy dầu mỡ trên mặt.

Trần Lạc hỏi:

"Ngươi vào đây bằng cách nào?"

Nếu cô nhân lúc người canh gác lơ là mà chuồn vào trong, Trần Lạc nhất quyết sẽ phạt đám người đứng canh hôm nay, ít nhất mỗi người nộp mười túi đồ ăn, để họ chịu đói ba ngày.

Mộng âm giành trả lời trước:

"Cô ấy là bạn của tôi, biết tàng hình, cô ấy tàng hình rồi đi vào đây."

Ánh mắt Trần Lạc sáng lên, tàng hình?"

Đây quả thật là một năng lực hiếm có, trong giai đoạn này còn trâu bò hơn là dị năng hệ triệu hoán.

Bạn của Mộng âm? Mua một tặng một?

Chẳng trách lúc hắn đưa gà rán cho Mộng âm, Mộng âm lại có vẻ muốn nói rồi thôi, chắc là muốn nói cô vẫn còn đồng bọn, nhưng không biết có nên nói cho hắn hay không.

Trần Lạc bảo mọi người tản đi, sau đó làm ra vẻ mặt hiền lành nói:

"Ta thấy Mộng âm đứng một mình ở ven đường, một cô gái nhỏ đi một mình thì nguy hiểm lắm, cho nên mới tốt bụng dẫn về đây."

"Ngươi xem, có phải cô ấy được đối xử rất tốt không? Ở chỗ chúng ta cũng có rất nhiều chị gái, có người làm bạn cùng không phải tốt hơn sao, lại còn có nước có điện, không thiếu đồ ăn nữa."

Tiêu Vũ gật đầu như đã hiểu ra, cô nhìn Trần Lạc đang ôm mèo, thấy hắn có vẻ hiền lành dễ gần, không phải dạng người đáng sợ.

Cô mới cảm thấy yên tâm hơn.

Trần Lạc dẫn Tiêu Vũ vào trong phòng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!