Mộng âm đoán Tiêu Vũ chưa ăn cơm, cho nên cầu xin Trần Lạc:
"Đại ca, ngươi có còn gà rán không, có thể cho Tiêu Vũ được không, về sau ta chắc chắn sẽ dốc sức cống hiến cho mọi người."
Trần Lạc liếc mắt nhìn Mộng âm một cái, dùng đồ vật của ta để lấy lòng người khác?
Ta tự đưa không được chắc?
Trần Lạc nghiêm mặt nói:
"Mộng âm, hôm nay ngươi vừa mới tới cho nên mới được ăn đồ ăn ngon, ngày mai ngươi sẽ được hưởng đãi ngộ giống như các thành viên bình thường, đợi đến khi nào ngươi trồng được đồ ăn thì ta sẽ nâng mức đãi ngộ ngươi lên hạng cao cấp."
Dục vọng là cội nguồn tiến bộ của nhân loại, ngày nào cũng cho Mộng âm ăn thịt các thì cô còn nghĩ đến chuyện nỗ lực được chắc?
Chỉ sợ sẽ thành con lười.
Buổi chiều Mộng âm đã nói chuyện với những người khác, cho nên cũng biết chế độ cấp bậc ở nơi này.
Trần Lạc lại cười nói:
"Tiêu Vũ, hôm nay ngươi vừa mới tới, nếu ngươi muốn ăn thì ta có thể cho ngươi một phần, về sau ngươi có cống hiến tốt thì lại tiếp tục có khen thưởng."
Ta cũng có?
Tiêu Vũ giật mình.
Lúc nhìn Mộng âm ăn gà rán, có một ít nước mắt đã chảy ra từ khóe miệng.
Chỗ này có nhiều gà vậy sao?
Hình như, vừa nãy cô còn thấy có con chó lấy con gà làm đồ chơi.
Tiêu Vũ không quen biết gì với Trần Lạc cho nên muốn từ chối, nhưng có làm thế nào cũng không nói nên lời.
Bởi vì không có cách nào từ chối cơn thèm được.
Trần Lạc giả bộ dùng bộ đàm bảo Mã Ngọc làm thêm một phần.
Sau đó hắn dò hỏi cấp bậc của Tiêu Vũ, cô mới đến cấp hai giống như Mộng âm.
Hai người không tham gia đội ngũ nào, nửa năm đổ lại đây Tiêu Vũ mới sử dụng được dị năng tàng hình.
Cũng không phải do tư chất của hai người không tốt, mà là do không có đủ tinh thể.
Hiện tại Tiêu Vũ đã đến đỉnh của cấp hai, có thể duy trì trạng thái tàng hình trong vòng sáu phút.
Trần Lạc nghe vậy giật mình, lâu vậy sao?
Cùng một kỹ năng, nhưng những người khác nhau có cách sử dụng dị năng khác nhau.
Ví dụ như hư không hành tẩu, kiếp trước Tiêu Vũ lên đến cấp chín mới sử dụng được, lúc vừa mới dùng, chỉ một lần hư không hành tẩu là có thể tiêu hao toàn bộ dị năng của Trần Lạc.
Sau đó Trần Lạc đã tiến hành cải tiến rất nhiều lần, mới làm giảm độ tiêu hao dị năng xuống, còn những kỹ năng khác thì hầu như không bị tiêu hao một chút dị năng nào.
Nếu không, sao có thể nói chiêu hư không hành tẩu của Trần Lạc đỉnh phết được?
Cho nên Tiêu Vũ có thiên phú tàng hình?
Tàng hình có tác dụng rất lớn, có thể dùng để điều tra, thăm dò, ví dụ như lẻn vào căn cứ Triệu Hải để thăm dò, thời gian tàng hình kéo dài chẳng phải đồng nghĩa với việc có thể điều tra xem có bao nhiêu người? Cách phân bố canh gác thế nào, vật tư giấu ở đâu?
Ngoài ra còn có thể đi tìm xem Đột Biến Thể đang ở đâu, nếu Đột Biến Thể đã ngỏm rồi, cấp bậc của nó không cao thì có thể đào luôn tinh thể của nó ra.
Trong rất nhiều tình huống, tàng hình còn có ích hơn hành tẩu hư không của Trần Lạc nhiều.
Trần Lạc thầm nhủ, đây đúng là một hạt giống tốt, cần phải bồi dưỡng thật tốt, rất nhiều dị năng hệ hắc ám lên đến cấp mười cũng chưa chắc đã nắm giữ được năng lực tàng hình.
Gà rán đến rồi.
Sau khi Trần Lạc trở về, lấy một cái bát lớn đựng gà rán rồi đưa cho Tiêu Vũ.
Tiêu Vũ nuốt nước miếng theo bản năng.
Trần Lạc cười khẽ một tiếng, tạm thời đi chỗ khác.
Nói nhiều cũng không hay, cứ để Tiêu Vũ và Mộng âm chậm rãi cảm nhận điểm tốt ở chỗ của bọn hắn.
Trần Lạc vừa rời đi, Tiêu Vũ lập tức tỏ vẻ hung dữ nói với Mộng m:
"Tránh ra, đừng ảnh hưởng đến tâm trạng ăn gà rán của ta."
Mộng âm cười mỉa một cái rồi bỏ đi, Tiêu Vũ nhìn xung quanh một vòng, sau đó bắt đầu ăn ngấu nghiến, còn hơn cả Mộng âm, thậm chí còn bị nghẹn.
Lúc Trần Lạc trở về, thấy Tiêu Vũ đang ngồi ôm bụng, trên mồm miệng toàn là vết dầu bóng nhẫy.
Trần Lạc chậc lưỡi, thật đúng là mua một tặng một.
Hắn không nói gì thêm, chỉ đưa một ít tinh thể bậc ba cho hai người, bảo họ nhanh chóng tăng lên cấp ba.
Tiêu Vũ và Mộng âm ngó ngang ngó dọc nhìn nhau một hồi, đại ca thật là tốt, đã cho ăn lại còn đưa tinh thể.
Giống như là nằm mơ vậy.
Tiêu Vũ đột nhiên nổi giận:
"Được lắm, Mộng âm, ta phải lo sốt ruột sốt gan vì ngươi, ngươi lại ngồi trong này hưởng phúc?"
"Tìm được nơi tốt như vậy mà không biết đường gọi ta tới?"
Mộng âm yếu ớt nói:
"Ta làm vậy là để xác nhận xem có nguy hiểm không mà, ta cũng bị người khác nhặt được chứ."
"Hay là, để ta biến thành con thỏ, cho ngươi sờ nhé?"