Hai bên đánh nhau, giết kẻ đứng xem trước?
Triệu Hải vừa cầm một chai nước khoáng uống một ngụm, nghe vậy run tay lên.
Có phải ngươi cảm thấy bản thân mình sống sung sướng quá rồi không, ngay cả hắn mà cũng dám trêu vào?
Trần Lạc cũng hơi bất ngờ, kiêu ngạo như vậy à? Còn ép ta phải tham gia?
Nếu không tham gia thì sẽ giết chết ta?
Trước khi tới đây, Triệu Hải đã nói tên Tề Lâm này lòng dạ hiểm độc, to gan lớn mật, quả nhiên hắn to gan thật.
Tề Lâm cười lạnh nói:
"Có phải ngươi đang định để cho chúng ta lưỡng bại câu thương, sau đó ngồi ngoài làm ngư ông đắc lợi không?"
Những người khác cũng hướng ánh mắt chăm chú nhìn về phía Trần Lạc, những kẻ muốn ngồi ngoài xem kịch như hắn, không phải muốn theo sau nhặt của hời thì còn có thể làm gì?
Để cho người khác đánh nhau sống chết, còn mình thì không tốn chút công sức nào?
Mơ đẹp đấy.
Có một tên đàn ông đeo mắt kính, để tóc dài hơi bẩn thỉu hút một hơi thuốc, cười lạnh nói.
"Ta đoán, hắn đang định chờ đến lúc chúng ta đánh nhau, dẫn người đi đánh úp căn cứ của chúng ta để cướp đoạt vật tư của chúng ta."
Triệu Hải cảm thấy lúc này bản thân mình cần phải nói gì đó, nếu cứ im lặng ngồi một bên xem kịch thì chỉ sợ sẽ gặp xui xẻo.
Cho dù Trần Lạc không nói gì nhưng trong lòng chắc chắn sẽ cảm thấy khó chịu, lúc này hắn ra mặt đứng về phía Trần Lạc thì có thể tăng thêm độ ưa thích trong lòng Trần Lạc.
Triệu Hải đứng dậy, sắc mặt nghiêm nghị nói:
"Tề ca, ta có thể đảm bảo Trần Lạc không phải là người có suy nghĩ xấu xa như vậy, hắn chỉ đơn thuần không muốn tham gia vào cuộc chiến này thôi."
Triệu Hải nhớ mấy hôm trước Trần Lạc đã từng nói, trẻ con đánh nhau, hắn không muốn dây vào.
Tuy có chút ngông cuồng, nhưng đó là lời nói thật.
Tề Lâm hừ lạnh một tiếng:
"Ta chưa bao giờ tin vào lời nói, chỉ tin vào hành động, chẳng qua là ta đang nể mặt Triệu Hải ngươi, nến không lúc này hắn chỉ có thể quỳ xuống để nói chuyện chứ làm gì có chuyện được ngồi như vậy."
Triệu Hải từ bỏ cố gắng, được, ngươi trâu bò lắm, ta không nói gì nữa, mà nói gì cũng vô ích, chỉ sợ Trần Lạc đã trực tiếp phán án tử hình cho ngươi rồi.
Trước mặt người ngoài, Trần Lạc sẽ không cười, trừ phi không nhịn được.
Trần Lạc phì cười nói:
"Nói vậy thì ngươi có vẻ rất mạnh, ta đây muốn xem xem ngươi dựa vào cái gì mà bắt ta quỳ xuống, nào nào nào, đến thể hiện bản lĩnh bắt ta quỳ xem nào."
Trần Lạc vừa dứt lời, có mấy người trong đám đàn em của Tề Lâm đang đứng chung quanh bàn tròn lập tức giơ súng chỉ về phía Trần Lạc, trong đó còn có hai người cầm súng săn.
Trần Lạc cười nhạo một tiếng, chỉ có vậy thôi sao?
Tề Lâm âm hiểm nói:
"Xem ra, bản lĩnh của thằng nhãi nhà ngươi cũng không nhỏ, chắc hẳn cũng là bậc bốn giống như Diệp Cao Phi đúng không?"
"Bản lĩnh không nhỏ, lá gan cũng lớn lắm, người trẻ tuổi vô tri không biết sợ, dám lẻ loi một mình đi tới đây, nhưng mà ta không tin, một kẻ bậc bốn có thể đối phó với mấy trăm người?"
"Trên người ngươi cũng có tinh thể đúng không, nếu không sao ngươi có thể tăng cấp nhanh như vậy được, mau giao tinh thể ra đây, sau đó viết một bức thư để tập hợp đàn em của ngươi lại đây, đến lúc đối phó với Diệp Cao Phi thì bắt bọn chúng tiên phong phía trước, như vậy ta có thể thả ngươi đi."
Trần Lạc bừng hiểu ra, chẳng trách Tề Lâm lại đột nhiên giở trò muốn đối phó với hắn, còn xếp gián điệp vào căn cứ của hắn.
Hóa ra hắn ta đã suy đoán cấp bậc của hắn, cảm thấy hắn có tinh thể, mà chuyện hắn không muốn tham gia chiến đấu chỉ là cái cớ cho hắn ta mà thôi.
Đây là đại bản doanh của Tề Lâm, tinh thể của Trần Lạc chỉ có thể rơi vào trong tay Tề Lâm, những người khác không có gan tranh giành với hắn ta.
Tề Lâm lạnh lùng ra lệnh:
"Lục soát người hắn, loại vật phẩm quý giá như vậy chắc chắn nằm trên người hắn, nếu không có thì bắt hắn để làm con tin."
"Trần Lạc, ta khuyên ngươi tốt nhất là nên ngoan ngoãn đừng nhúc nhích, nếu không kết cục của ngươi sẽ rất khó coi."
Tề Lâm đứng lên, cách xa Trần Lạc một chút, để phòng ngừa thằng nhãi Trần Lạc này đột nhiên nổi điên tấn công người khác, đồng thời có người ra tín hiệu, sau đó những người khác chạy tới.
Mấy tên đại hán khí thế hung ác đè Trần Lạc lại, định giở trò.
Buồn cười, Trần Lạc giấu tinh thể có thể bị bọn họ phát hiện?
Phát hiện là không có khả năng, nhưng Trần Lạc cũng không thể để bọn họ lục soát người được, làm vậy thì còn gì là trong sạch của hắn nữa?
Nói thật, Trần Lạc không muốn ra tay giết chết Tề Lâm, Tề Lâm sẽ giết chết Diệp Cao Phi, nếu không có Tề Lâm thì có khi Diệp Cao Phi sẽ không bị giết chết, tình thế tiếp theo sẽ không diễn ra theo đúng kiếp trước.
Tốt nhất là Diệp Cao Phi đứng chết trong tay hắn, người khác có thể động thủ thì cứ để người khác làm.