Nhưng hiện tại hắn không muốn ra tay cũng không được.
Trần Lạc xốc cái bàn lật mặt về phía mấy tay súng, đồng thời nhanh chóng lao về phía Tề Lâm.
Tề Lâm là người đã từng trải qua sóng to gió lớn, mặt không đổi sắc, rút lui vào trong đám người.
Nhưng hắn đã quá coi thường tốc độ của Trần Lạc, cũng quá coi thường lão làng bậc năm như Trần Lạc.
Ta không phải bậc bốn đâu!
Khoảng cách giữa Trần Lạc và Triệu Hải không đến hai mươi mét, tuy có nhiều người chắn đường, nhưng Trần Lạc đang sử dụng vận tốc nhanh chóng tạo ra động năng đâm bay những người khác.
Có tiếng súng vang lên, Trần Lạc coi như không nghe thấy, có viên đạn cắm vào người mình cũng không hề có cảm giác.
Tề Lâm còn chưa đi sâu vào đám người, đã bị Trần Lạc chộp vào trong tay.
Giữa hàng trăm người, vẫn có thể nhẹ nhàng lấy đi tính mạng kẻ địch.
Tề Lâm thầm kinh hãi trong lòng, sao lại có chênh lệch lớn như vậy?
Nhưng dù đang kinh hãi thì Tề Lâm vẫn không hoảng loạn, hắn có hơn bốn trăm thuộc hạ, hơn nữa các lão đại ở đây cũng dẫn người đến, bọn họ có khoảng chừng một ngàn ngươi.
Cho dù ngươi có trâu bò đến cỡ nào, có thể địch lại một ngàn người chắc?
Tề Lâm bình tĩnh lại, cực kỳ có phong thái lão đại, nói:
"Ngươi dám giết..."
Lời nói còn chưa hết, đã bị Trần Lạc tát một cái thật mạnh lên trên mặt, Trần Lạc khống chế lực đạo vừa phải, dù sao hắn vẫn còn cần Tề Lâm trả lời vấn đề của mình.
Trần Lạc cười khẽ:
"Ta hỏi ngươi, ngươi định dùng phương pháp nào để giết chết Diệp Cao Phi?"
Cái bạt tai vừa rồi không mạnh, nhưng tính vũ nhục quá cao.
Tề Lâm cũng không nhớ nổi đã bao nhiêu lâu không bị người khác cho ăn bạt tai, đối với loại người cao ngạo như hắn mà nói, chuyện này quá nhục nhã.
Tề Lâm mắt đỏ au:
"Nói cái đệch mẹ mày, có giỏi thì giết ta đi, giết ta ngươi cũng đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi căn cứ này."
Mấy trăm người đã kéo tới, vây quanh Trần Lạc, nếu không phải bọn họ dè chừng Tề Lâm đang nằm trong tay Trần Lạc thì đã sớm tấn công hắn rồi.
Có một tên đàn em của Tề Lâm hô to:
"Thả đại ca ta ra, chúng ta thả ngươi đi."
Trần Lạc híp mắt, tát mấy cái liên tiếp lên mặt Tề Lâm, rất nhanh khuôn mặt của Tề Lâm đã bị đánh sưng thành đầu heo, miệng mũi đổ máu tươi.
Trần Lạc lạnh lùng:
"Có nói hay không."
Lúc này Tề Lâm còn cười dữ tợn hơn:
"Từ năm mười ba tuổi ta đã bước chân vào xã hội, có trận đòn hiểm nào chưa từng trải qua, ngươi chưa ăn cơm à? Đánh chết ta đi xem nào, có giỏi chúng ta cùng chết."
Đôi mắt ngoan độc của Tề Lâm nhìn chằm chằm vào Trần Lạc, giống như một con dã thú.
Trần Lạc nhíu mày, đúng là một con người rắn rỏi, gan góc.
Đáng tiếc, tại sao lại không biết sống chết mà chọc phải ta chứ.
Trần Lạc muốn biết Tề Lâm có phương pháp gì để đối phó với Diệp Cao Phi, nhưng cũng không phải là nhất định phải biết được.
Thực lực của Tề Lâm không phải quá mạnh, nhưng mức độ nguy hiểm của hắn cao hơn bất kỳ ai Trần Lạc đã gặp.
Trần Lạc lập tức bóp đứt cổ hắn, một con người kiêu hùng như Tề Lâm chậm rãi mềm nhũn thân thể, vô lực mà chết đi.
"Đại ca."
Một tên đàn em của Tề Lâm thét to, không chút chần chừ lao tới.
Trần Lạc lạnh lùng ngưng tụ ra kiếm hư không, bắt đầu tàn sát, những người này chỉ có mấy người là bậc ba, còn lại toàn là bậc hai, sao có thể là đối thủ của Trần Lạc được?
Hắn chỉ giết chết một phần, đám người đã kinh hoảng, chạy tán loạn.
Trần Lạc đuổi theo tên đàn em trung thành của Tề Lâm mà chạy.
Hắn không thích để lại tai họa ngầm, nhưng trong trường hợp này chỉ dựa vào sức một mình Trần Lạc thì không giết hết được đám người đang chạy loạn lên.
Chờ đến lúc trở lại chỗ Triệu Hải, cả đám gọi là đại ca đã sợ xanh mặt.
Hắn còn là người không? Một người đuổi theo giết mấy trăm người?
Triệu Hải cũng khiếp sợ không thôi, hiện trường lúc này còn chấn động hơn cả lần Trần Lạc ra tay lúc trước.
Tên đại ca để tóc dài đeo kính lúc nãy đã sợ tới mức xơ lụi trên mặt đất, Trần Lạc lười phải nhắc nhở lại, chỉ một kiếm kết liễu hắn.
Trần Lạc cười ha ha nói:
"Các vị đại ca đừng sợ, ta ngược lại, không giết kẻ đứng xem."
Trong lòng hắn có chút bực bội, chẳng lẽ hắn còn phải tự tay giết chết Diệp Cao Phi?
…
Căn cứ của Diệp Cao Phi.
Diệp Cao Phi đang tươi cười nghênh đón một đoàn người, hắn không chê ít người, cũng không chê năng lực của người đến đây, chỉ cần là người thì nhận hết.
Hắn cười nói:
"Đến đây thì là anh em hết."
Long Vũ chạy tới nói:
"Cao Phi, để ta dẫn một nửa số người đi giết tang thi, tang thi không ngừng tiến hóa, cần nhanh chóng tiêu diệt bọn chúng."
Suy nghĩ của Long Vũ cũng giống như Mễ Lạp, cho rằng không thể để tang thi tiếp tục tiến hóa như vậy được, cần phải mau chóng tiêu diệt hết.
Bình quân mỗi người giết mấy chục con tang thi là có thể giết chết hết tang thi trong khu vực.