Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 229: Chương 229 - Lôi Điện Thần Chưởng

Hạ Hạo Nhiên, Tô Đại Trụ đều được Mễ Lạp cấp 4 tiếp thêm sức mạnh, sức phòng thủ của hai người họ lúc này mạnh gần bằng Trần Lạc cấp 5.

Đặc biệt là Tô Đại Trụ, mặc dù sức mạnh có phần thấp hơn một chút, nhưng khả năng phòng ngự có lẽ là có một không hai trên chiến trường.

Nếu như Trần Lạc là cao thủ đi lại trong hư không, Hạ Hạo Nhiên là sức mạnh, thì Tô Đại Trụ chính là cao thủ phòng ngự.

Sức lực kém cũng chỉ là tương đối, Tô Đại Trụ mang theo một cây gậy sắt lớn, mỗi gậy là một người bạn nhỏ.

Hạ Hạo Nhiên chỉ đơn thuần sử dụng nắm đấm của mình.

Khí thế của một vị thần hạ phàm khiến đối thủ phải run lên vì sợ hãi.

Người cấp 3 làm tổn thương hai người đã khó chứ đừng nói đến người cấp 2.

Diệp Cao Phi nhận ra rằng mình không thể bao vây từ cổng chính, phải vượt qua bức tường đất để tiến vào, khi nhìn thấy Tô Đại Trụ và Hạ Hạo Nhiên, miệng há hốc.

Đây là cấp dưới của ai, lại có thể dũng mãnh như vậy.

Hoàn toàn không coi những người sống sót là con người phải không?

Đang ngẩn ngơ liền nghe được có người hét lên:

“Chó, có chó kìa”.

Diệp Cao Phi lúc này không có tâm tình ăn thịt chó, hắn đang rất tức giận, giết chết con chó đó chẳng phải là xong sao?

Chỉ nhìn thấy một con chó nhảy lên không trung, đạt đến độ cao mà những con chó bình thường không thể làm được, hơn nữa còn lao về phía bản thân.

Diệp Cao Phi tại chỗ sửng sốt, phi cẩu chiến thần?

Hàng nghìn người chứng kiến con chó nhảy vọt lên không trung, nhìn thấy một quả cầu điện đáng sợ ngưng tụ trong miệng nó.

“Bùm” một tiếng, quả cầu điện phát nổ, thổi bay vài người xung quanh Diệp Cao Phi.

Lúc đầu người bên cạnh Diệp Cao Phi không nhiều, hiện tại cũng không còn bao nhiêu.

Diệp Cao Phi ngơ ngác nhìn, sức mạnh này dường như còn mạnh hơn dị năng của ta.

Con chó tiếp đất, lại lần nữa nhảy lên, lao thẳng về phía Diệp Cao Phi.

Lần này, chân trước bên phải của Pháp Vương hoàn toàn được điện bao bọc, tỏa ra ánh sáng vô song trong màn đêm đen kịt.

Diệp Cao Phi muốn trốn, nhưng phát hiện ra thế mà đột nhiên có tia chớp lóe lên, con chó xuất hiện trước mặt hắn.

“Lôi điện thần chưởng.”

Diệp Cao Phi phun ra một ngụm máu lớn, bay ra ngoài.

Pháp Vương không hề dừng lại, một tia chớp lóe lên, nó lao tới nơi Diệp Cao Phi sẽ đáp xuống.

“Lôi điện chấm dứt.”

Diệp Cao Phi còn kịp đáp đất đã lại bay lên.

Bay thật là cao.

Sau khi bị Pháp Vương toàn lực tấn công liên tiếp hai lần, Diệp Cao Phi ngã xuống đất, bất động.

Những người xung quanh trong đầu như vang lên hai chữ.

KO.

Pháp Vương ra hai ba chiêu, dễ dàng hạ nốc ao Diệp Cao Phi, hoàn toàn không giống như cùng một cấp bậc.

Diệp Cao Phi chỉ là một cái giàn hoa, đẹp mà không dùng được, có cấp bậc chỉ để làm cảnh.

Pháp Vương đánh chết Diệp Cao Phi, không chút chần chừa bắt đầu thu hoạch tích phân ở bốn phía.

Nó cũng không cần canh chừng Diệp Cao Phi, con mồi của trưởng lão chó ta, ai dám cướp? Không muốn sống đúng không?

Thậm chí còn không cần tè nước tiểu để đánh dấu.

Đám người đi theo Diệp Cao Phi đến đây nhìn thấy cảnh tượng trước mắt đều phát rợn cả người, Diệp Cao Phi và Hàn Nhã đều là bậc bốn, nhưng đối mặt với người khác chưa gì đã bị giết chết rồi.

Bọn họ thường xuyên tỏ ra bậc bốn rất trâu bò, xong kết quả như vậy?

Trong lòng đám người này hoảng hốt, cũng rất khiếp sợ, một nơi nhỏ như thế này không ngờ cũng có ngọa hổ tàng lòng, có thể nháy mắt hạ gục cấp bốn, chẳng lẽ là bậc năm, bậc sáu?

Mọi người bắt đầu chạy trốn, không có một ai muốn đi lên đối đầu.

Thật ra cũng không phải những người này không dám chiến đấu, ngược lại bọn họ rất có gan, chỉ là không cần phải làm như vậy.

Đại đa số mọi người đều biết Diệp Cao Phi là loại người thế nào, biết trong lòng hắn đang suy tính chuyện gì, biết hắn hoàn toàn không phải là chúa cứu thế.

Người hiện đại có mấy ai là kẻ ngu ngốc? Đừng nói là thời cổ đại chuyên dùng biện pháp ngu dân, người thời cổ đại vì miếng cơm còn có thể tạo phản được, phàm là có cơm ăn thì ngươi xem ai muốn tạo phản.

Ngay cả đứa trẻ lên ba cũng nhìn ra kịch bản của Diệp Cao Phi.

Nhưng ngồi dưới đại thụ dễ kiếm ăn, người nhiều mới hay làm biếng được.

Hắn cho ăn cơm, vì sao lại không đi?

Người của Trần Lạc đã xông ra đuổi giết, Trần Lạc lạnh mặt nhìn, không lên tiếng ngăn cản, đừng đùa, chính hắn đã ra lệnh đấy.

Ta muốn nói cho tất cả mọi người biết, ta không phải là kẻ dễ chọc, dám xâm phạm đến ta thì phải trả giá bằng sinh mệnh.

"Đừng giết ta, ta là mục sư, ta có thể trị liệu."

Đột nhiên, có một tiếng thét hoảng sợ vang lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!