Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 230: Chương 230 - Đi Theo Trần Lạc

Hạ Hạo Nhiên quả nhiên đã dừng tay lại, ngươi nói ngươi là nữ nhân chưa chắc đã có tác dụng, nhưng ngươi nói ngươi là mục sư, quả thật đúng là tác dụng.

Trần Lạc nói:

"Dẫn đến đây."

Người đàn ông này đúng là người lúc trước đã tăng buff cho Hàn Nhã, tên là Lư Văn, là một dị năng hệ quang minh.

Lư Văn cũng biết chính mình là người có giá trị, cho dù đến nơi nào cũng sẽ được coi trọng, hắn trốn trong đám người định chạy trốn, đáng tiếc là không chạy thoát được.

Diệp Cao Phi đã chết, hắn đi tìm cái đùi khác để ôm.

Trần Lạc thầm cười khẽ trong lòng, lại có một công cụ người, thêm một mục sư, thuộc hạ của hắn sẽ được đảm bảo hơn, nhỡ đâu có nhiều người bị thương thì cũng có nhiều người được trị liệu hơn.

Ngoài miệng Trần Lạc lại hỏi:

"Long Vũ đâu, sao Long Vũ lại không đến, hắn ở lại căn cứ để canh chừng sao?"

Diệp Cao Phi đã dội nước bẩn lên người Long Vũ, quy chụp cho hắn tội danh khinh nam bá nữ, cho nên tất cả mọi người trong căn cứ của Diệp Cao Phi đều biết chuyện Long Vũ rời đi.

Lư Văn run rẩy kể lại chuyện của Long Vũ.

Trần Lạc hơi sửng sốt, chắc Long Vũ không phải là người như vậy đâu nhỉ.

Lư Văn rũ mắt nói:

"Là do Diệp Cao Phi vu oan cho hắn."

Trần Lạc bừng hiểu ra, mỉm cười, đúng là tự làm bậy thì không thể sống được.

Trần Lạc dẫn đến hơn hai ngàn người, để lại một phần năm, còn lại toàn bộ kéo quân đến căn cứ của Diệp Cao Phi, dù sao đại đa số bọn họ đều lái xe đi.

Mùi máu tươi đầy đất.

Trần Lạc tìm Triệu Hải nói:

"Lão Triệu, nhờ một chút, ngươi đi gọi đám người của ngươi đến, giúp ta dọn dẹp nơi này, sau đó canh chừng căn cứ, trở về ta mời ngươi ăn một bữa."

Triệu Hải gật đầu nói được.

Trần Lạc dẫn theo người lập tức xuất phát đi đến căn cứ của Diệp Cao Phi để thu thập vật tư, nghe nói người này đã tồn trữ rất nhiều rượu ngon thì phải?

Thu xong tinh thể của Hàn Nhã, Pháp Vương lại liếm láp nhặt tinh thể của Diệp Cao Phi đến, trên mặt đầy vẻ khoe khoang.

Lần này nó đã đạt được rất nhiều tích phân, không biết có đạt được mức mà trưởng lão chó yêu cầu không.

Nó đã đạt được công lớn, xông vào giữa quân địch lấy được đầu của tướng địch đấy.

Trần Lạc liếc mắt nhìn một cái:

"Ở lại để giữ nhà, trở về ta sẽ tính toán với ngươi."

Trên mặt chó của Pháp Vương đầy vẻ vui mừng mong chờ, vậy ngươi phải nhanh lên đấy.

Trần Lạc để lại hơn năm mươi người và Pháp Vương, cộng thêm người của Triệu Hải, như vậy là đủ rồi.

Tống Lăng nhìn bóng dáng Trần Lạc rời đi, cảm thán nói:

"Hải ca, hay là chúng ta cũng đi theo Trần Lạc đi, đi theo hắn sẽ có cuộc sống rất tốt."

"Thời thế thay đổi, chỉ biết nói đạo lý và đối nhân xử thế thì không làm được gì cả."

Không có thực lực, cho dù có chỉ số thông minh cao mà gặp phải chuyện nguy hiểm thì cũng vô dụng.

Một tên tiểu đệ khác của Triệu Hải là Vương Quân nói:

"Ta không đi, ở chỗ Hải ca ít nhất ta còn có vai trò quan trọng, có thứ tốt gì thì anh em chúng ta còn được hưởng, đến chỗ Trần Lạc chỉ sợ sẽ thành tiểu đệ."

"Đến chỗ đó, không có kinh nghiệm, được trở thành tiểu đệ đã tốt, chỉ sợ sẽ bị coi thành người mới, ngươi cảm thấy Trần Lạc có thể nể mặt chúng ta, trực tiếp tăng chúng ta lên hàng tinh anh?"

"Cùng lắm chỉ có một mình Hải ca là tinh anh mà thôi."

Trong lòng Triệu Hải rất hụt hẫng, thờ dài một hơi:

"Cứ xem trước mắt thế nào đã, nếu chúng ta có thể đạt được một viên tinh thể cao cấp, chưa chắc không có cơ hội vùng lên."

...

Có kẻ phản bội Lư Văn dẫn đường, Trần Lạc nhanh chóng đi tới căn cứ của Diệp Cao Phi.

Bọn họ ném Diệp Cao Phi và Hàn Nhã nằm oạch ra đất, người canh gác nhìn thấy suýt chút nữa sợ đến ngất đi.

Đại ca, không phải ngươi đi xử lý người khác sao? Sao lại nằm trở về thế này?

Đại ca ngươi nói một câu xem nào, đừng làm ta sợ.

Não đã bị đục thành cái động, có cái đếch mà nói được.

Trần Quang hô lớn:

"Mau đầu hàng, người nào dám phản kháng thì giết chết không tha."

Cho dù Trần Lạc chỉ mang đến hơn một trăm năm mươi người, nhưng quả thật không gặp phải người nào dám phản kháng.

Lư Văn biết bọn họ để vật tư ở đâu, đây không phải là chuyện bí mật gì.

Những người khác đang khuân vác vật tư, Trần Lạc nhàm chán tuần tra bên ngoài.

Bỗng nhiên, hai mắt Trần Lạc sáng lên có con chó.

Là một con chó vàng.

Giống như con người, có rất nhiều chó mèo may mắn sống sót, không bị biến thành tang thi, nhưng mà cũng giống như con người, không phải chó mèo cứ không biến thành tang thi thì sẽ rất trâu bò.

Đa phần chó mèo không có thiên phú mạnh như con người, thực lực cũng không cao cường.

Cũng có con vật có thiên phú ưu tú, chỉ là số lượng rất ít, Pháp Vương là con chó có thiên phú mạnh nhất mà Trần Lạc biết, thậm chí con người còn không thể sánh bằng Pháp Vương.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!