Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 231: Chương 231 - Chó Vàng

Mạt thế xảy ra, người còn không được ăn ngon, huống chi là chó mèo, có đôi khi còn gặp phải chuyện thảm hơn nữa, người đã đói bụng đến hoa cả mắt nhìn thấy chó mèo sẽ bắt chúng đi để ăn thịt.

Cho dù thiên phú tốt cũng khó mà sống sót được.

Kiếp trước Trần Lạc không phải là không tìm cách kết bạn với Pháp Vương, nhưng mà chỉ tốn công vô ích, khi đó Pháp Vương chỉ cần nhìn thấy người sẽ lao đến cắn, không thể cắn sẽ lập tức bỏ chạy.

Không còn cách nào khác, Pháp Vương đã trả qua vô số lần bị con người bắt giết, hoàn toàn không còn tin vào nhân loại nữa.

Giống như là mèo hoang, một khi đã bị con người tổn thương thì sẽ không bao giờ thân thiết với con người nữa.

Con chó vàng này có thể là do Diệp Cao Phi nuôi dưỡng, bình thường sờ lông trêu đùa gì đó, đến thời khắc mấu chốt có thể coi như lương thực dự trữ.

Chó vàng ở lại canh nhà, Diệp Cao Phi đã chết, một người bình thường có trách nhiệm nuôi dưỡng nó muốn ôm nó chạy trốn cùng.

Bị Trần Lạc phát hiện ra, hắn còn muốn chạy?

Nhìn thấy Trần Lạc đuổi theo, người này vội chạy trốn, để lại chó vàng còn chưa biết chuyện gì xảy ra.

Chó vàng thấy Trần Lạc đến, theo bản năng thè lưỡi làm nũng.

Trước khi mạt thế đến, nó là một con chó cảnh, ngoài trừ làm việc làm nũng thì nó không biết gì khác.

Ngươi cho rằng ngươi là Mễ Phạn chắc, ngươi làm nũng với ta không có ích gì đâu.

Trần Lạc không thèm để ý tới chó vàng, bắt đầu động chân động tay.

Chó vàng hoảng sợ.

Ngươi không thể, ít nhất không nên làm vậy.

Trên mặt Trần Lạc lại lộ ra vẻ cực kỳ vui mừng, là chó cái này, mang về làm vợ cho Pháp Vương nhỉ?

Nếu là chó đực sợ rằng chỉ có thể mang đi nấu thịt chó thôi.

Ầy, Pháp Vương, ta thu của ngươi một ngàn tích phân cũng không quá đáng đúng không?

Con chó vàng này rất ngoan, có tư chất của kẻ phản bội, Trần Lạc dắt nó, nó cũng ngoan ngoãn đi theo Trần Lạc.

Ở chỗ Diệp Cao Phi có rất nhiều vật tư, đủ cho bốn ngàn người ăn trong mười này.

Đồng thời, có không ít đồ ăn vặt đủ các loại, đồ uống cũng rất nhiều, nhiều nhất là rượu hồng ngưu.

Có hơn bảy trăm thùng.

Thấy mọi người đã khuân vác ra gần xong, Trần Lạc sai khiến:

"Mỗi người lấy hai bình ngưu hồng để uống trên đường, về thôi."

Trần Lạc chỉ dẫn hơn hai trăm người, đối đầu với hơn hai ngàn người của Diệp Cao Phi, còn cướp đoạt được căn cứ của hắn.

Hơn nữa không có một ai phải chết, ngươi có tin không?

Người quý ở tinh, không ở nhiều.

Điều duy nhất là Trần Lạc cảm thấy đáng tiếc là không biết 4 đã chạy tới chỗ nào, có điều cứ chậm rãi tìm, thế nào cũng tìm thấy.

Lúc trở lại căn cứ đã là hai giờ sáng.

Nhưng đám người Triệu Hải vẫn còn ở đó.

Trần Lạc cười nói:

"Cảm ơn Hải ca, buổi chiều ngươi dẫn mấy đàn em trung thành đến đây ăn nướng BBQ."

Kho lạnh ở chỗ chợ bán thức ăn còn đang chất đống thịt bò, hương vị đã hơi thay đổi, không ăn nhanh lên thì qua một khoảng thời gian nữa sẽ bốc mùi, ăn vào miệng không còn ngon nữa.

Thịt thà còn rất nhiều, vừa hay trận chiến này làm Trần Lạc rất hài lòng, để các thành viên ăn một lần nướng BBQ cũng không sao cả.

Chuyện có thịt bò dự trữ là một bí mật, nếu bị người khác biết được e rằng sẽ có người muốn cướp, nhưng chỗ của Trần Lạc thì có ai dám đến?

Triệu Hải cũng không nói chuyện lâu lắm, nhanh chóng dẫn người trở về, đã muộn thế này chính hắn cũng cảm thấy mệt mỏi.

Nhưng cũng có người không mệt, không phải, có chó không mệt.

Pháp Vương vẫn đang mong chờ Trần Lạc trở về để tính tích phân cho nó.

Đồ ma quỷ, sao đến bây giờ ngươi mới về vậy?

Trần Lạc kêu to gọi chó vàng xuất hiện, nói thật, con chó vàng này rất hiểu chuyện.

Chó vàng và Pháp Vương đối diện với nhau.

Trần Lạc còn phải cẩn thận mới phân biệt được giới tính của chó vàng, nhưng mà Pháp Vương không cần, giống như con người chỉ nhìn một cái là có thể biết được giới tính của người đối diện.

Hai con chó nhìn chằm chằm nhau.

Chó vàng cảm nhận được uy thế của Pháp Vương, không khỏi cúi đầu xuống, cả người run bần bật.

Pháp Vương lại có vẻ hơi kích động, chỗ khóe mắt có nước mặt chảy xuống.

Trần Lạc ngây người ra, có cần phải kích động thế không?

Cũng đúng, nó đã làm chó độc thân lâu lắm rồi.

Kết quả, Pháp Vương uất ức sủa lên vài tiếng, sau đó thật sự khóc ra.

Không ngờ ngươi không chỉ có Mễ Phạn, mà còn có con chó khác bên ngoài.

Đã có thì thôi, lại còn mang về đây làm gì, ta đây thì sao hả?

Mang về thị uy với ta sao?

Nó chẳng qua chỉ có vẻ xinh đẹp thôi, có nỗ lực được như ta không? Có chó được như ta không?

Hu hu hu.

Bảo ta đào đất ta không khóc, bắt ta suốt đêm làm hết hai mươi đề thi ta không khóc, nhưng sau khi ngươi dẫn con chó khác về đây, ta đã khóc.

Ta đã khăng khăng một mực đi theo ngươi, mà ngươi lại chân trong chân ngoài như vậy, làm ta thua hoàn toàn như vậy.

Đau lòng!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!