Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 232: Chương 232 - Tìm Vợ

Chó vàng đứng gần nhất, lập tức cảm nhận được ác ý tràn đầy phát ra từ trên người Pháp Vương.

Trần Lạc nhìn Pháp Vương có vẻ đang thương tâm sắp chết, cũng luống cuống chân tay, nó bị làm sao vậy?

Trần Lạc cẩn thận hỏi:

"Ta tìm vợ cho ngươi này, không thích sao? Vậy ngươi thích chó lớn hay chó bé, ta tìm cho ngươi hết."

Cho dù phải hao tốn mười tấn thịt heo, cũng quyết phải khiến cho Pháp Vương cười!

Tìm vợ cho ta? Pháp Vương ngây người ra, cũng đúng, con chó này làm gì dũng mãnh được như ta, ta là một con chó sát thủ đấy.

Con chó này hèn nhát như vậy, hoàn toàn không xứng với một chó uy mãnh như ta.

Trần Lạc đã tê rần cả người, có vẻ Pháp Vương chướng mắt con chó vàng này.

Vậy phải làm sao bây giờ? Giết chó ăn thịt?

Trần Lạc âm hiểm nhìn thoáng qua con chó vàng, làm chó vàng run bần bật, người này thay đổi sắc mặt quá nhanh.

Trần Lạc nghĩ ngợi, thôi, không cần phải ép bức quá làm gì, dù sao ta cũng không thích ăn thịt chó, đưa nó đến chỗ mấy người phụ nữ, làm chó cưng cho bọn họ, ngày thường chơi đùa sờ lông nó cũng có thể thả lỏng tinh thần.

Chẳng qua, ngươi đừng có mà kén ăn, nếu không chỉ sợ phải nấu ngươi thành thịt chó thật.

Một con chó mà thôi, Trần Lạc không nuôi nổi chắc?

Hiện tại quá muộn, Trần Lạc còn muốn ôm vợ ngủ, nhưng Pháp Vương không cho, đã nói trước là lúc trở về sẽ tính toán tích phân.

Nó còn gọi phiên dịch viên Mễ Phạn đến.

Trần Lạc không còn cách nào khác, được rồi, hắn ngồi tính toán cho Pháp Vương, đánh chết Diệp Cao Phi, lấy được tinh thể của hắn, hơn nữa còn giết không ít người, tính ra Pháp Vương đạt được tổng cộng năm trăm tích phân.

Tổng tích phân của Pháp Vương đã được 1490 tích phân, chỉ còn thiếu mười tích phân nữa là đủ 1500 tích phân.

Pháp Vương lập tức quay đầu chạy ra khỏi căn cứ, mười tích phân nữa thôi, chỉ cần năm con tang thi nữa là đủ.

Trần Lạc thấy thế không biết nên khóc hay nên cười, chẳng lẽ trưởng lão đầu tiên trong căn cứ không phải là Mễ Linh, cũng không phải là Hạ Hạo Nhiên, mà là một con chó?

Lại thấy Pháp Vương đột nhiên chạy về.

Pháp Vương nhớ ra, lần trước Mễ Phạn nằm bò trên lưng mình, nó nói để nó nằm một hồi, nó sẽ bảo chủ nhân cộng thêm mười tích phân cho mình.

Những chuyện liên quan đến tích phân, chó tuyệt đối không quên.

Pháp Vương sủa gâu gâu nói.

Mễ Phạn nghi ngờ, có chuyện này sao?

Pháp Vương bực mình, sao ngươi có thể chơi xỏ một con chó như thế được?

Mễ Phạn nhớ ra:

"Đúng là có chuyện này."

Trần Lạc gật đầu:

"Được rồi, 1500 tích phân, ngươi muốn đổi chức vị trưởng lão chó đúng không?"

Pháp Vương gật đầu liên tục.

Vị trưởng lão đầu tiên trong căn cứ, trưởng lão chó đã ra đời.

Pháp Vương kêu to:

"Mau đi tuyên bố việc này, phải làm cho tất cả mọi người biết, để tất cả bọn họ phải cung kính gọi ta là trưởng lão chó."

Trần Lạc cười mắng:

"Mọi người đã đi nghỉ hết rồi, ngày mai ta sẽ tuyên bố."

Pháp Vương lại đùa nghịch Tiểu Hồng, đột nhiên tỉnh ngộ ra, vì sao Mễ Phạn có thể tuyên bố nhiệm vụ có tích phân, mà ta chỉ có thể đi kiếm tích phân?

Đáng ghét, ta phải trở thành thủ lĩnh chó, sau đó cướp đi quyền lợi này của Mễ Phạn.

Ngày hôm sau.

Bởi vì tối hôm qua xảy ra chuyện, tất cả mọi người phải bận rộn đến đêm khuya, cho nên hoạt động đi giết chết tang thi buổi sáng được lùi lại hai tiếng.

Căn cứ ở nơi hẻo lánh của Trần Lạc bỗng nhiên trở nên náo nhiệt.

Có không ít người đang tìm hiểu căn cứ của Diệp Cao Phi, định suy xét xem có nên gia nhập hay không.

Thế rồi kết quả là căn cứ này đã bị hủy diệt?

Diệp Cao Phi đang nổi danh mấy ngày nay dễ dàng bị giết chết như vậy?

Hơn nữa còn bị một con chó dễ dàng giết chết?

Có rất nhiều người đã chạy trốn được từ trận chiến tối qua, cho nên chuyện về Pháp Vương lập tức bại lộ.

Trần Lạc muốn âm thầm phát triển, nhưng mà thực lực không thể giấu được.

Theo như lời người chứng kiến kể lại, căn cứ này của Trần Lạc chỉ sợ có đến năm sáu người bậc bốn, con chó kia cũng vô cùng lợi hại.

Mọi người mới giật mình, thì ra ở chỗ chúng ta còn một căn cứ hùng mạnh như vậy.

Diệp Cao Phi đã chết, không còn nhận người được nữa, vậy người này có nhận người không?

Rất nhiều đoàn người có nhân số vượt qua số người trong căn cứ của Trần Lạc, nhưng vẫn nhao nhao muốn gia nhập.

Có điều ngay cả cửa căn cứ cũng chưa đặt chân vào.

Diệp Cao Phi dụ dỗ các ngươi gia nhập? Sao nào, ta cũng phải làm thế chắc?

Không có thực lực thì đừng có mơ!

Trần Lạc muốn thu nạp tinh anh, chứ không phải rác rưởi.

Hắn sai người dán thông báo về điều kiện thu nhận người và đãi ngộ trong căn cứ lên trước cửa căn cứ.

Chỉ cần thỏa mãn đủ điều kiện là có thể gia nhập, sau đó có một khoảng thời gian khảo sát người mới dài mười lăm ngày.

Điều kiện cực kì khắc nghiệt đã khiến đại đa số người chùn bước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!