Chỉ cần một con voi đã dễ dàng phá hủy một căn cứ.
Có người chết, có người chạy.
Hai cô gái chạy tới, ôm lấy cánh tay An Thần tung hô.
"Chồng à, ngươi giỏi quá, voi của ngươi thật là lợi hại."
An Thần rất hưởng thụ, mạt thế đối với hắn mà nói chẳng khác gì thiên đường.
Hai người phụ nữ này, một người tự mình dâng lên đến miệng, một người phải đe dọa dụ dỗ mới được, nhưng sau khi nếm được chút ngon ngọt, còn rộng rãi dâm đãng hơn cả người tự dâng đến miệng.
Trước khi mạt thế xảy ra, hắn làm gì có đãi ngộ như vậy?
Nhưng mà, lời của những người kia giống như một cây kim cắm vào sâu trong lòng An Thần.
Con voi của ngươi còn không lợi hại bằng một con chó, ngươi dám đi tìm nó để tỷ thí không?
An Thần có tình cảm rất sâu đậm đối với con voi, đặc biệt là trong mạt thế, nó đã trợ giúp hắn vượt qua mọi chông gai, nói là tín ngưỡng của hắn cũng không quá mức.
Nếu có người nói con của ngươi so với con của người ta chỉ là một đống phân thì ai có thể nhịn được?
Đặc biệt là còn so sánh với một con chó, dám lấy chó để so với voi của ta sao?
Đây là làm nhục.
Quá nhục nhã người khác.
Người của An Thần bắt đầu đi lục soát, nhưng không tìm được ra thứ gì tốt, đây chỉ là một đám người nghèo xác xơ, còn mong có thể kiếm được thứ tốt?
Chẳng qua là một căn cứ nhỏ yếu mà thôi.
Sắc trời còn sớm, An Thần định đi tìm con chó kia một lần, không cần biết thế nào, cứ đánh chết tươi là được.
Ta tuyệt đối không cho phép bất kỳ thứ gì dám đánh đồng với voi của ta.
Căn cứ chỉ có hơn hai trăm người?
Không biết có phải có người cố ý chơi xấu hay không, chỉ nói cho An Thần biết nhân số trong căn cứ của Trần Lạc từ mười ngày trước.
An Thần lại leo lên lưng voi lần nữa, hướng về phía căn cứ của Trần Lạc bắt đầu xuất phát.
Hai con sói, một con sói trắng, một con sói xám trốn ở nơi tăm tối nhìn theo bóng con voi và An Thần rời đi, lộ ra ánh mắt thù hận lạnh lẽo.
An Thần đã giết chết đồng bọn của chúng nó, hơn nữa còn ăn thịt luôn, mà sói, là một loài sinh vật có lòng thù hận rất sâu nặng.
...
Trần Lạc ý thức được một vấn đề, hắn đã có một sai lầm rất nghiêm trọng, đó là không thành lập nên đội ngũ tình báo.
Giống như bên phía Triệu Hải, bọn họ gặp phải một con Đột Biến Thể, Triệu Hải phải mất công tự mình chạy nạn đến đây hắn mới biết được.
Nhưng nếu hắn xếp người vào đó thì khác.
Phái một ít thám tử đến các căn cứ khác để thăm dò điều tra, xem gần căn cứ này đã xảy ra chuyện gì, có Đột Biến Thể hay không, có phải đã đạt được tinh thể cao cấp hay không.
Phái người đi chưa chắc sẽ biết được hết mọi chuyện, nhưng nếu không phái đi thì khẳng định không biết gì hết.
Nếu gặp được hạt giống tốt cũng có thể bảo thuộc hạ nằm vùng đào góc tường mang về căn cứ.
Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì cũng không biết, chẳng khác nào tự chọc mù con mắt.
Trần Lạc thầm mắng chính mình, đúng là đồ ngu xuẩn.
Nhưng hắn không có kinh nghiệm làm lão đại, hiện tại ngộ ra cũng chưa muộn.
Trần Lạc nghĩ ngợi, quyết định để Khương Phong phụ trách chuyện này.
Thiên phú của Khương Phong không tồi, là hệ gió, chạy nhanh, rất phù hợp làm công việc liên lạc.
Ngày thường hắn có nỗ lực, cũng coi như một thành viên xuất sắc, tính tình nhanh nhạy.
Nguyên nhân chủ yếu là kiếp trước đã đi theo Trần Lạc mấy ngày, hắn hấp dẫn tang thi, để Trần Lạc và Tô Đại Trụ ăn cắp vật tư.
Quan hệ giữa Khương Phong và Tô Đại Trụ rất tốt, Trần Lạc nguyện ý cho hắn cơ hội này.
Khương Phong kinh ngạc trỏ ngón tay vào chính mình:
"Ta đi làm thủ lĩnh nhóm thám tử? Có nhầm không vậy?"
Ta đường đường là kiếm khách cuồng phong, ngươi bảo ta đi làm thám tử?
Trần Lạc ho khan một tiếng:
"Có trích phần trăm, nếu làm tốt thì có thể dễ dàng trở thành trưởng lão."
Trưởng lão?
Khương Phong giật mình, nếu được làm trưởng lão, vậy xác suất tán đổ Vương Linh sẽ tăng lên rất nhiều.
Khương Phong lập tức gật đầu như Tiểu Hồng mổ thóc.
Trần Lạc cười nói:
"Ngươi có thể tuyển chọn người, cần phải được đối phương đồng ý, lặng lẽ đi tới, đừng gióng trống khua chiêng làm người khác biết, lấy được tin tình báo, khai quật nhân tài sẽ có phần thường rất cao, chắc chắn sẽ có nhiều người tình nguyện đi, tạm thời cứ tuyển bốn mươi người, hai người một tổ để giúp đỡ lẫn nhau.
"Sau khi chọn xong thì mang đến cho ta xem."
Tốt nhất là toàn bộ căn cứ trong Thần Đô đều có tai mắt của hắn, nhưng bốn mươi người đã là một phần mười tổng số người trong căn cứ rồi, không thể phái một nửa thuộc hạ của mình đi làm thám tử được.
Chỉ có thể làm từng bước một, từ từ khuếch trương đội ngũ của mình.
An Thần đến, hắn để con voi của mình trong thùng xe vận tải lớn, chỉ hơn ba tiếng đồng hồ đã đi tới.