Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 248: Chương 248 - Hưởng Thụ Đãi Ngộ

Chưa đến gần cửa căn cứ, An Thần đã bị người Trần Lạc phái đi canh phòng ở trạm gác gần đó phát hiện ra.

"Chú ý chú ý, có một đội ngũ khoảng năm trăm người đang đến gần."

Các thành viên ở lại trong căn cứ lập tức tập hợp, không biết người tới là ai, nếu như bọn họ không có ý tốt, sợ rằng chỉ có một con đường chết.

Các chị gái cũng dẫn theo con chó vàng Trần Lạc mang về từ căn cứ của Diệp Cao Phi.

"Con chó này nhát quá, không được, phải dẫn nó theo, để nó trải qua vài trận chiến cho to gan lớn mật lên, không cần nó phải giống như Pháp Vương, chỉ cần bằng một phần của Pháp Vương là được."

Con chó vàng này không biết làm gì, nhưng nói về trình độ làm nũng thì không ai bằng, làm cho cái chị gái cực kỳ vui vẻ, mỗi ngày một người cho nó một miếng thịt cũng đủ để nó ăn bóng nhẫy miệng.

So với khi còn ở chỗ Diệp Cao Phi thì sung sướng hơn nhiều.

Một chị gái tận tình khuyên bảo nó:

"Đợi lát nữa ngươi phải thể hiện thật tốt, nói không chừng lão đại thấy ngươi không tồi cũng cho ngươi trở thành thành viên chính thức, được hưởng thụ đãi ngộ của thành viên, như vậy ngươi có thể tay làm hàm nhai."

"Phải dũng cảm lên, biết không, chúng ta sẽ bảo vệ cho ngươi."

Chó vàng gật đầu, thè lưỡi đuổi theo.

"Trời ạ, voi? Chú ý, đám người này dẫn theo một con voi, rất lớn, thoạt nhìn có vẻ rất mạnh."

Trần Lạc vốn dĩ đang nằm ườn trên sô pha, hiện tại hắn đang là người "Bị trọng thương", chuyện này cứ để cho người khác xử lý.

Nghe thấy đối phương mang voi đến, Trần Lạc ngẩn ra.

Chẳng lẽ là ngự tượng sư An Thần?

Kiếp trước người này đúng là có chút danh tiếng, dù sao con voi kia đúng thật là rất trâu bò, hơn nữa lại được An Thần tăng buff, những dị năng giả đồng cấp bậc hoàn toàn không phải đối thủ của nó.

Sau đó, An Thần bị thủ hạ của mình đánh lén mà chết, con voi này không có chủ nhân, nổi điên một thời gian, cứ gặp người là giết hại, chạy đến chỗ Mễ Linh làm loạn, bị Mễ Linh xử lý luôn.

Voi mạnh thì có mạnh thật, nhưng mà An Thần rất yếu, không khác triệu hoán sư là mấy.

Trần Lạc nổi lên hứng thú đi xem con voi này, cứ coi như đến vườn bách thú để xem vậy.

Pháp Vương đã muốn đi ra ngoài kiếm tích phân từ lâu, nhưng đáng tiếc phải ở lại canh chừng Trần Lạc, thấy Trần Lạc đi ra ngoài, nó vui mừng đi theo.

Trần Lạc liếc mắt nhìn nó một cái, tuy hiện tại ta không thể dùng dị năng được, nhưng mà thân thể bậc tám có thực lực không thua kém gì dị năng bậc bảy, còn mạnh hơn cả lúc chưa bị thương, còn cần ngươi bảo vệ chắc?

Nhưng chó chỉ muốn tốt cho hắn, Trần Lạc cũng phải ngăn cản nó trở thành thủ lĩnh chó.

An Thần cưỡi voi, dùng tư thái từ trên cao nhìn xuống xuất hiện trước mặt mọi người.

Hắn nhíu mày, không phải hơn hai trăm người, chỗ này phải có đến hơn bốn trăm người.

An Thần không phải là người ở khu Trần Lạc, hắn đến từ khu khác, cho nên không hiểu biết nhiều về chuyện ở nơi này.

Mễ Linh hỏi:

"Có việc gì sao?"

An Thần thấy Mễ Linh, hai tròng mắt trợn to suýt chút nữa rơi ra ngoài, cười khà khà hỏi:

"Ngươi có muốn đi cùng ta không?"

Chó vàng đứng trong đội ngũ, nghĩ thầm, ta phải ra sức một chút, để đại ca Pháp Vương coi trọng ta.

Chó vàng chui ra phía trước, cố làm ra vẻ hung dữ, sủa gâu gâu.

An Thần đảo mắt qua, là một con chó, đây là con chó rất lợi hại, có thể giết chết voi của ta?

An Thần chỉ tay vào chó vàng, cười lạnh nói:

"Nghe nói ngươi rất trâu bò đúng không?"

Nghe nói ngươi rất trâu bò đúng không?

Chó vàng ngây ra.

Là ai, rốt cuộc là ai, ai đã để lộ chuyện này?

An Thần vỗ tay nói:

"Trước mặt nhiều người như vậy, dám sủa lớn tiếng với ta, chưa nói đến có mạnh hay không, nhưng đúng là rất can đảm, cho nên thực lực chắc chắn không kém cỏi."

"Ta đến quý căn cứ là do nghe tin quý căn cứ có một con chó rất trâu bò, mới cố ý mang voi của ta đến để tỷ thí một chút."

Mễ Linh và Mễ Lạp nhìn nhau, ngươi nói đến con chó nào cơ?

Nhận sai chó rồi đúng không?

An Thần lại chỉ vào chó vàng:

"Ngươi có gan tỉ thí một chút không?"

Voi nghe vậy, dùng chân dẫm lên mặt đất một cái thật mạnh, những người đứng gần có thể cảm nhận rõ mặt đất hơi đong đưa.

Đường xi măng dưới chân con voi bị nó dẫm nứt ra.

Chó vàng nhìn vậy ngây người ra, nếu cái chân này dẫm lên người ta, chẳng phải ta sẽ bị dẫm thành thịt chó xé nát sao?

Bắt ta tỷ thí với nó?

Chuyện này đã không phải là vấn đề có dũng khí hay không.

Vốn dĩ tính tình của chó vàng đã nhút nhát, sợ đến nỗi chạy tọt ra sau lưng một chị gái.

An Thần cúi đầu nhìn, thấy chó vàng có vẻ hoảng sợ, hắn khinh thường cười khẩy một cái, chỉ có như vậy?

Quả nhiên, voi của ta là thiên hạ vô địch, cho dù là con chó rất mạnh trong mắt người khác, đối đầu với vơi của ta cũng sợ đến nỗi không dám lộ diện.

Mễ Linh không biết nên nói gì cả, ngươi đã nhận sai chó rồi, con chó ngươi muốn tìm là Pháp Vương đúng không?

Con chó Pháp Vương kia, cho dù là hai người như ta, không, tự tin quá rồi, cho dù là năm người như ta cũng chưa chắc đã là đối thủ của nó, ngươi dựa vào đâu mà có gan đi tìm nó tỷ thí?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!