Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 249: Chương 249 - Con Voi 1

Mễ Linh vẫy tay nói:

"Chúng ta không có hứng thú tiếp nhận lời khiêu chiến của ngươi, ngươi có thể đi được rồi."

An Thần cười thầm trong lòng, gì mà không có hứng thú, chỉ sợ là hèn nhát không dám, có điều ta rất có hứng thú với ngươi đấy.

An Thần cố ý gây sự:

"Ta không cần biết, ta đã phải chạy thật xa để tới đây, ngươi nói không muốn tỷ thí thì không tỷ thí sao? Các ngươi nhất định phải cho ta một lời giải thích."

"Con voi này của ta đã bậc bốn, hơn nữa còn có nhiều người như vậy, phải tiêu hao rất nhiều sức lực để tới đây, ngươi bảo ta đi?"

"Hoặc là ngươi đi theo ta, hoặc là cho ta một bồn thịt."

Mễ Linh híp mắt nhìn, hắn cảm thấy cuộc sống này không còn thú vị đúng không?

Nếu không muốn đi, vậy đừng đi nữa.

Tô Đại Trụ và Hạ Hạo Nhiên lập tức tiến lên, dẫn theo người định xử lý An Thần.

Nhưng Mễ Linh lại ngăn bọn họ lại, nói với An Thần:

"Ngươi muốn tìm người tỷ thí với voi của ngươi đúng không? Vậy để ta."

Mấy ngày hôm trước, Đột Biến Thể xuất hiện, Mễ Linh không thể làm được gì cả, có chuyện gì cũng do Trần Lạc chống đỡ trước, ngay cả em gái cô cũng không thể bảo vệ được.

Mễ Linh không thể chịu được.

Cô cũng biết cách tốt nhất để ép bức ra tiềm năng của bản thân là một trận đấu khắc nghiệt.

Con voi này nhìn qua có vẻ rất mạnh, vừa hay là một đối thủ không tệ.

Lúc nhìn thấy Pháp Vương giết chết Diệp Cao Phi, Mễ Linh gần như đã lĩnh ngộ được điều gì đó, nhưng mà cô không thể dùng được, cho nên mới muốn áp bức bản thân mình một lần.

Đám người Tô Đại Trụ, Hạ Hạo Nhiên kinh ngạc nhìn Mễ Linh.

Nhưng Mễ Linh đã quyết tâm, uyển chuyển từ chối lời ngăn cản của người khác.

Trần Lạc vừa hay xuất hiện, lên tiếng nói:

"Để cho cô ấy đi, Mễ Lạp, không cần thêm buff cho cô ấy, cô ấy đã muốn ra tay thì cứ để cô ấy ra tay."

An Thần nhìn thấy Trần Lạc xuất hiện, người này chắc hẳn là thủ lĩnh, hắn còn chưa kịp nghĩ nhiều, An Thần đã cảm nhận được một ánh mắt chó đang nhìn mình chằm chằm.

Đó là một con chó đen, đang ngây ngốc nhìn mình, trên mặt chó có một nụ cười giống người, còn thiếu mất một cái tai.

Con chó này, bị bệnh dại à?

Điều khiến cho An Thần không thể nào hiểu nổi đó là, con chó này vừa xuất hiện, những người xung quanh sôi nổi chào nó."

"Trưởng lão chó."

"Trưởng lão chó đến rồi à."

Đám người An Thần thấy vậy cười điên lên.

"Ha ha, con chó này là trưởng lão chó?"

"Cười chết mất."

Pháp Vương lập tức không nhịn được, ngươi có thể nói ta xấu, cười ta khờ, nhưng không thể cười nhạo chức vị trưởng lão chó mà ta cực khổ lắm mới có được.

Có điều Trần Lạc đã ôm chặt Pháp Vương, tuy Pháp Vương đã đến bậc năm nhưng vẫn không thể nào tránh thoát khỏi tay Trần Lạc bậc tám được.

Pháp Vương đột nhiên hít hít cái mũi, nó cảm nhận ở gần đó có một mùi hương dụ hoặc nó, nhưng đã bị Trần Lạc ôm chặt, nên không thể đi được.

Trần Lạc còn tưởng Pháp Vương muốn xông lên chiến đấu, cho nên càng ôm chặt hơn, đây cũng là lúc để Mễ Linh rèn luyện.

Trần Lạc nghiêm túc nói:

"Còn dám không nghe lời, ta sẽ cắt chức trưởng lão của ngươi."

Pháp Vương hậm hực nằm im.

Trần Lạc lại đến gần hơn một chút, nếu Mễ Linh không may gặp nguy hiểm thì hắn sẽ cứu cô.

Hai bên lùi lại để lộ ra một khoảng đất trống, để Mễ Linh và voi tỷ thí.

An Thần hừ lạnh một tiếng, đúng là tự mình chuốc khổ.

Ngay khi bắt đầu, trong lòng bàn tay của Mễ Linh đột nhiên toát ra một ngọn lửa, giây tiếp theo, ngọn lửa nhanh chóng tràn lan ra khắp người Mễ Linh.

Mễ Linh bị ngọn lửa bao vây lấy, giống như tinh linh lửa.

Đám người bên phía Trần Lạc thấy vậy đều ngây người ra, có thể làm như vậy được sao, ngọn lửa này không đốt cháy quần áo của cô?

Một khoảng thời gian trước, Pháp Vương dùng lôi điện thần chưởng đã khiến Mễ Linh nảy ra sáng ý, thì ra hệ nguyên tố không phải không thể dùng để cận chiến.

Trong khoảng thời gian này, Mễ Linh đã thử đi thử lại rất nhiều lần, cô có cảm giác có thể dung hợp lực lượng trên toàn thân mình, tập trung vào một điểm, sau đó bộc phát ra lực lượng không gì sánh nổi.

Nếu nói nhiệt độ hiện tại của ngọn lửa trên người cô là một nghìn độ, vậy thì Mễ Linh hy vọng có thể làm tăng nhiệt độ lên ba nghìn độ, thậm chí là năm nghìn độ.

Voi không có suy nghĩ thương hoa tiếc ngọc, trực tiếp đánh về phía Mễ Linh, vòi voi đã dồn sức từ lâu, hung hăng quất về phía Mễ Linh.

Không biết đã có bao nhiêu người chết dưới vòi nó.

Mễ Linh không trốn, cô đứng tại chỗ chờ con voi đến.

Trong lòng Mễ Linh không hề dao động, vì người thân yêu của ta, ta nhất định phải trở nên mạnh hơn.

Mọi người bắt đầu hô to nhỏ, không muốn sống nữa à? Mau lợi dụng khuyết điểm chậm chạp của voi để đánh du kích với nó đi, sao còn đứng ngây ra thế?

Trần Lạc nắm tay Mễ Lạp, làm Mễ Lạp cảm thấy yên ổn hơn rất nhiều.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!