Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 250: Chương 250 - Con Voi 2

Ngay lúc vòi voi sắp quật tới, tiếng xé gió truyền tới, Mễ Linh di chuyển.

Ngọn lửa toàn thân hình thành một ngọn lửa đỏ rực, hình dạng giống như một đóa hoa sen, to bằng cái bát.

Trần Lạc híp mắt nhìn, đây là một trong những kỹ năng của Mễ Linh, hình dạng ban đầu của hồng liên bùng nổ.

Trần Lạc cũng không biết, chiêu này là do Mễ Linh học lỏm từ Pháp Vương.

Mễ Linh múa may hoa sen, đánh thẳng vào vòi voi sắp quật xuống.

Voi cảm nhận được nguy hiểm, trong mắt toát lên vẻ hoảng sợ, nhưng đã muộn rồi, nó không thể tránh ra được.

Vòi voi vừa mới chạm phải hoa sen đỏ, đã bắt đầu kịch liệt thiêu đốt, chỉ trong nháy mắt, vòi voi phía trước đã bị đốt cháy không còn gì.

Hoa sen đỏ như có linh tính, tiếp tục thiêu đốt.

Vòi voi đã bị thiêu rụi, tiếp tục đốt cháy đầu voi.

Voi đau đớn la hét thảm thiết, lăn lộn trên mặt đất muốn dập tắt ngọn lửa.

Trên trán Mễ Linh đầy mồ hôi, không ngừng thở dốc, ngồi bệt xuống dưới đất, cả người không còn chút sức lực.

An Thần chỉ còn thiếu chút nữa là có thể thăng cấp lên bậc năm, nhưng vẫn chưa đủ dị năng để phóng thích, cho nên rất khó khăn.

Chuyện phát sinh trong nháy mắt, An Thần thấy con voi yêu quý của mình gặp phải chuyện thê thảm như vậy, lập tức nổi giận thét lên một tiếng đau đớn, vội vàng chạy tới.

"Xông lên, giết chết bọn họ."

Trần Lạc bĩu môi, không phải đã nói là đấu một mình sao?

Ngươi tưởng chị vợ ta chỉ có một mình nên muốn bắt nạt?

Đầu voi bị đột cháy hơn một nửa, hoa sen đỏ cũng không còn lực lượng để đốt cháy, tự động tắt đi.

Nhưng đầu chỉ còn lại một nửa, con voi này có sinh mệnh cường đại đến mức nào cũng không thể sống sót tiếp được.

Có thể nói, nó đã bị Mễ Linh hạ gục trong nháy mắt.

Không cần Trần Lạc ra lệnh, đám người Tô Đại Trụ, Hạ Hạo Nhiên đã tự động xông lên.

Nhưng khác với đám người Trần Lạc anh dũng như hổ, bên phía An Thần lại dong dài rụt rè.

Tất cả bọn họ đều biết An Thần làm được vậy là nhờ vào con voi của hắn, voi đã chết, còn làm được gì nữa.

Tên lão đại này đã không còn giá trị lợi dụng rồi.

Đám người của An Thần lập tức chạy tứ tán, An Thần hơi ngây người ra, đau đáu nhìn xác con voi đã chết, sau đó cũng xoay người chạy trốn.

Trần Lạc chậc một tiếng, ngươi có thể chạy thì ta sẽ lộn ngược tên mình lại.

Để đảm bảo chắc chắn, sát thủ chó đã tự mình ra trận.

Pháp Vương đã sớm không thể kìm nén được, tích phân của con voi bị người khác cướp mất, nó lỗ nặng.

Nếu bắt được An Thần thì chó sẽ được một trăm tích phân, đúng không?

Hiện tại Pháp Vương là thành viên bậc năm duy nhất, những người khác không thể so với Pháp Vương được.

Nhưng hiện trường hỗn loạn, An Thần lẩn trốn vào trong đám người, cho nên Pháp Vương không thể bắt hắn ngay được.

Trần Lạc không thèm lo lắng, sát thủ chó đã ra trận, không ai có thể chạy trốn được, Pháp Vương có thể lần theo mùi để đuổi bắt, chạy còn nhanh hơn cả xe.

Bị Pháp Vương theo dõi, có ai từng chạy trốn được?

Trần Lạc ra lệnh:

"Đào tinh thể của voi ra, sau đó chôn nó đi."

Trần Quang kiến nghị:

"Đừng, làm vậy lãng phí thịt quá."

Trần Lạc liếc mắt nhìn hắn một cái:

"Con voi này đã từng ăn thịt rồi."

Trần Quang sửng sốt, sau đó hậm hực im lặng, đến lúc thế này rồi làm gì có thịt để ăn, con voi đã ăn thịt gì không cần nói cũng biết.

Có người dám ăn, nhưng đám người Trần Lạc không ai muốn ăn cả.

Tinh thể của voi bị đào ra, tinh thể này rất cứng, còn cứng hơn gấp mấy lần so với loại tinh thể hệ thân thể đồng cấp bậc, ngay cả Mễ Linh cũng không thể phá hủy được.

Viên tinh thể này to như tinh thể của tang thi, năng lượng ẩn chứa bên trong cũng tương đương nhau.

Pháp Vương đuổi theo ở phía sau, An Thần hoảng hốt, thấy bên cạnh có một con đường nhỏ, vội vàng rẽ vào trong đó.

Ai ngờ, nơi đó có hai tử thần đang đứng chờ hắn.

Lúc nãy An Thần đi tới đây, hai con sói cũng bám sát theo, nhân cơ hội để trả thù, mà xe của An Thần đi không nhanh lắm, lúc đi lúc dừng, cho nên hai con sói cũng có thể đuổi kịp.

Chúng nó không ngờ rằng, An Thần sẽ chạy tới vị trí ẩn núp của chúng.

Con sói lông trắng, giống như một con ngân lang, nó thấy An Thần chạy về phía bên này, lập tức không thể kìm nén thù hận mãnh liệt.

Lúc này con voi không có ở đây, đúng là thời cơ tốt để báo thù, nếu không không biết phải chờ tới bao giờ.

Con voi đã chết, nhưng chúng nó chỉ dám bám đuôi An Thần từ xa, bị rất nhiều người chắn tầm nhìn, cho nên chúng nó không biết cụ thể chuyện vừa xảy ra.

Ngân lang và sói xám tìm đúng thời cơ, đồng thời xông lên cắn xé.

Hai con sói, một con ôm cánh tay An Thần để cắn, một con nhào tới yết hầu của An Thần.

Nhưng đáng tiếc, hai con sói này không hấp thụ được nhiều tinh thể, đến bây giờ mới chỉ là sói bậc hai, tuy An Thần là hệ tự nhiên, nhưng vẫn là bậc ba, nếu so lực lượng thì mạnh hơn hai con sói nhiều.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!