Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 251: Chương 251 - Hai Con Sói

Hai con sói không thể chiếm thế thượng phong.

Pháp Vương đến chiến trường.

Pháp Vương đã sớm ngửi thấy phía bên này có hơi thở khác thường, nhưng nó không giật mình, dù sao tích phân mới là quan trọng nhất.

Chủ nhân không nói muốn bắt sống, sát thủ chó cũng không để người sống.

Pháp Vương cong người nhảy cao lên, quật một cái tát lên đầu An Thần.

An Thần lập tức chết tươi.

Hai con sói kinh ngạc, sợ hãi nhìn Pháp Vương.

Dựa vào lực đạo vừa rồi, có thể xác nhận không chọc chó được.

Pháp Vương sáng rực mắt nhìn chằm chằm vào ngân lang, trên mặt chó còn có chút hưng phấn.

Con nhóc này cũng xinh đẹp phết đấy.

Hai con sói lập tức quay đầu chạy, Pháp Vương không thèm để ý tới sói xám, bổ nhào lên đè ngân lang dưới thân.

Ngân lang quay đầu lại cắn, nhưng chỉ dựa vào bộ răng của nó thì sao có thể cắn được con chó bậc năm như Pháp Vương?

Pháp Vương không để ý, chỉ thấy hơi ngứa.

Sói xám thấy đồng bọn bị bắt, xoay người lại gầm gừ.

Pháp Vương nheo mắt nhìn, lập tức phát hiện ra đây là con sói đực.

Gì, muốn cướp vợ của bản trưởng lão?

Ngân lang giãy giụa kịch liệt, nhưng không thể nào tránh thoát khỏi Pháp Vương, bị nó đè chặt lại.

Ngân lang thấy có một đám người đi tới, càng hoảng loạn hơn, lại không thể làm gì được.

Sói xám còn nhớ thương đồng bọn, nó không chạy trốn, không thể hù dọa Pháp Vương được nên nó định hù dọa những người khác.

"Hai con chó?"

"Hình như là Husky."

Có người cẩn thận quan sát:

"Cái đệch, đây là sói, không phải chó đâu."

"Còn có một con ngân lang hiếm gặp nữa."

Có người vuốt mông ngựa:

"Trưởng lão chó, ngươi bắt được nó đấy à? Thật là đỉnh quá."

Trên mặt chó của Pháp Vương ra vẻ tươi cười, liếc nhìn ngân lang một cái, nghe thấy gì không, ta là trưởng lão chó, dưới một người, trên vạn người đấy.

Nghe nói có hai con sói, Trần Lạc cũng chạy tới chỗ này.

Còn có một con ngân lang?

Sau khi Trần Lạc chạy tới, nhìn thấy Pháp Vương có vẻ thích thú với ngân lang, hắn nheo mắt lại.

Pháp Vương thích con sói này?

Đây là do Pháp Vương bắt được, ta có nên trừ điểm tích phân của nó không?

Ngân lang vẫn cứ giãy giụa không chịu thua.

Pháp Vương nghĩ thầm, vì sao nó không chịu khuất phục ta chứ?

Pháp Vương ở bên cạnh Trần Lạc đã lâu, tận mắt chứng kiến Trần Lạc làm thế nào để chinh phục Mễ Lạp.

Muốn có vợ, trước hết phải chinh phục dạ dày của nó.

Pháp Vương nháy mắt có ý tưởng.

Nó sủa gâu gâu vài tiếng, sau đó đứng dậy, chạy như bay về phía khu biệt thự, để tiết kiệm thời gian, nó thậm chí còn dùng cả điện quang chợt lóe.

Có nhiều người đang ở đó, hai con sói không thể chạy trốn được.

Chưa tới một phút, Pháp Vương ngậm Tiểu Hồng trong miệng rồi đuổi tới đây.

Tiểu Hồng đã sớm không còn sức phản kháng trước mặt Pháp Vương.

Nó cũng từng phản kháng rồi, nhưng mà vẫn thất bại.

Cứ nhìn thấy con chó này là Tiểu Hồng lại muốn chết.

Pháp Vương ngậm Tiểu Hồng đến rồi ném xuống dưới chân ngân lang, vẻ mặt hiền lành.

Ngươi đói bụng rồi đúng không, ta tìm đồ ăn cho ngươi này.

Gà, trời sinh đã có trực giác sợ hãi đối với dã thú, Tiểu Hồng vừa nhìn thấy hai con sói, hai mắt như hột gạo lập tức trợn to lên, sợ tới mức bay hồn lạc phách.

Nó muốn đút ta cho sói ăn?

Pháp Vương, nghe ta nói, đệch mẹ ngươi.

Trần Lạc thấy vậy lập tức hiểu ra, dùng Tiểu Hồng để lấy lòng ngân lang?

Ngươi cũng to gan lớn mật lắm đấy Pháp Vương ạ, đây là gà mái đẻ trứng duy nhất trong căn cứ, tích phân của ngươi đủ trả nợ không?

Điều khiến Trần Lạc không thể ngờ được là, Tiểu Hồng vừa thấy Trần Lạc như thấy cứu tinh.

Tiểu Hồng cục tác ba tiếng ngay tại chỗ, dưới ánh nhìn kinh ngạc của mọi người, liên tục đẻ ra ba quả trứng.

Tiểu Hồng khẩn cầu nhìn Trần Lạc, ta còn có giá trị lợi dụng, ta có thể đẻ trứng này.

Thấy Trần Lạc nhìn về phía mình, Tiểu Hồng lại đẻ thêm một cái trứng.

Đừng đút ta vào miệng sói.

Trần Lạc vuốt cằm, chẳng lẽ dưới sự uy hiếp nguy hiểm tới tính mạng, Tiểu Hồng đã lĩnh ngộ được kỹ năng đẻ trứng?

Trần Lạc lập tức túm lấy Tiểu Hồng, cứu nó ra khỏi miệng sói, đưa nó cho Tô Đại Trụ.

Pháp Vương tỏ vẻ đáng thương nhìn Trần Lạc, rốt cuộc thì ta quan trọng hơn hay là Tiểu Hồng quan trọng hơn?

Ngươi xem con chó này, nó giống như một con chó liếm đít vậy.

Trần Lạc lắc đầu, một tay xách một con sói như là xách chó con, cứ vậy mang về căn cứ.

Hai con sói bị ép buộc, ngân lang dùng năng lượng màu vàng sáng tấn công, sói xám dùng đất tạo thành gai nhọn.

Trần Lạc hơi kinh ngạc, con ngân lang này là hệ quang minh?

Không biết thiên phú của nó thế nào.

Hắn nhốt chúng nó vào trong xe tải chứa móng vuốt sắt.

Pháp Vương lắc đuôi nhìn, ngươi làm vậy là có ý gì?

Trần Lạc tiếc hận nhìn nó, dạy dỗ:

"Nhìn xem vừa nãy ngươi làm vậy giống cái gì? Có khác gì một con chó liếm đít không, đúng là mất hết mặt mũi, dùng dịu dàng tấn công là bắt được nó chắc?"

"Chúng nó tôn trọng lực lượng, nếu không phục thì ngươi cứ đánh, đánh đến khi nào phục mới thôi, hoặc là bá vương ngạnh thượng cung, trực tiếp nấu gạo thành cơm là được."

Pháp Vương khiếp sợ nhìn Trần Lạc, không hổ danh là chủ nhân của ta.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!