Mấy ngày nay, thỉnh thoảng Pháp Vương lại lấy mười mấy hai mươi cân thịt lợn từ chỗ Trần Lạc, để mang đi cho ngân lang ăn.
Còn nỗ lực đi giết chết tang thi, tìm kiếm tinh thể để nuôi nấng ngân lang.
Giống như một ông chồng chăm chỉ.
Hơn nữa Pháp Vương cũng rất có oai chó, ngân lang đang có dấu hiệu sắp khuất phục.
Thiên phú của con ngân lang này cũng không tệ, khi còn đang bậc hai đã có thể hấp thu tinh thể bậc ba, dưới sự trợ giúp của Pháp Vương, nó rất nhanh đã tăng lên bậc ba.
Còn sói xám thì kém hơn nhiều.
Mễ Lạp là người đầu tiên thăng cấp lên bậc năm, sau đó Mễ Linh, Mễ Phạn, Hạ Hạo Nhiên, Tô Đại Trụ, Thư Vân cũng lần lượt thăng cấp lên bậc năm.
Trần Lạc điều chỉnh nhiệm vụ mỗi ngày của các thành viên thành đánh chết ba con tang thi.
Sau nửa tháng nữa, Trần Lạc sẽ tăng nhiệm vụ gốc này lên thành năm con tang thi.
Thực ra, hiện tại có rất nhiều thành viên ngày nào cũng có thể giết chết từ năm con tang thi trở lên, còn thừa ra bao nhiêu đều quy thành tích phân hết.
Chỉ hoàn thành mỗi nhiệm vụ gốc thì lấy đâu ra tích phân?
Trần Lạc lục lại trí nhớ, hơn một tháng sau tang thi sẽ tiến hóa lên bậc bốn.
Lúc này, những người có thiên phú tốt như Lãnh Thần, từ ban đầu đã có thể hấp thi tinh thể bậc sáu, thì cho dù Trần Lạc không đưa tinh thể tốt cho hắn, hắn cũng có thể dựa vào tinh thể bậc ba để thăng cấp lên bậc bốn.
Nếu tốc độ thăng cấp của những người còn sống không nhang bằng tang thi thì sẽ rất khó chịu đựng được, bởi vì chênh lệch giữa bậc ba và bậc bốn cực kỳ lớn.
Tang thi đến bậc bốn không chỉ tiến bộ về thực lực, ngay cả trí tuệ cũng sẽ trở nên thông minh hơn, sẽ không lang thang du đãng không có mục đích như trước, còn biết bắt đầu tìm kiếm người sống.
Tuy khu biệt thự nằm ở vị trí hẻo lánh, nhưng vẫn ở trong lòng thành phố, có khả năng sẽ phải chịu cuộc tấn công quy mô lớn của đám tang thi.
Cần phải bắt đầu chuẩn bị căn cứ mới, không thể đợi đến lúc nước tới chân mới nhảy.
Trần Lạc đã rà soát trước để chuẩn bị cho căn cứ mới, cách thành phố khoảng ba mươi cây số có một thôn nhỏ, chỗ đó rất thích hợp để làm căn cứ mới.
Trước tiên cần phải dọn dẹp sạch sẽ tang thi ở chỗ đó, tiếp theo là tổ chức người đến đó để xây dựng công trình cần thiết cho căn cứ.
Buổi sáng hôm nay Trần Lạc dẫn theo hơn bốn trăm người, lái trên mười sáu chiếc xe tải đi tới Lý trang.
Đêm qua Trần Lạc đã nói trước cho mọi người biết sáng nay sẽ có nhiệm vụ.
Hơn một giờ sau, mọi người đã tới nơi.
Thôn này có khoảng hơn một nghìn người ở, nhưng phạm vi rất lớn, mật độ tang thi ở đây không dày đặc, đối với người của Trần Lạc mà nói thì quá dễ để tiêu diệt bọn chúng.
Trần Lạc dặn dò:
"Ngoại trừ tang thi thì phải chú ý tới con muỗi hay mấy con côn trùng đại loại như vậy, có thể chúng nó cũng bị biến dị, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng sẽ có độc, nếu bị cắn sẽ rất khó chịu."
Trước khi tới đây, Trần Lạc đã nhắc nhở mọi người không mặc áo cộc tay hay quần đùi.
Hiện tại nông thôn đã không phải loại nhà tranh vách đất, cơ bản thì nhà nào cũng xây thành hai ba tầng.
Đồ ăn trong một nhà ở nông thôn có khi còn nhiều hơn cả một tòa chung cư trong thành phố, ở trong hầm dự trữ còn có thể có khoai lang khoai tây các thứ.
Muốn tìm kiếm vật tư ở đây cũng không khó lắm, không biết đã có người đến đây cướp hết chưa.
Trần Lạc lựa chọn nơi này không chỉ vì vị trí của nó hợp lý, mà còn vì gần đây có một con sông nhỏ, về sau đã có nước sẵn, chỉ cần dùng máy lọc nước lọc qua là được.
Thật ra máy lọc nước cũng không thể lọc được virus trong nước, uống loại nước này sẽ ảnh hưởng đến tốc độ thăng cấp, nhưng mà không phải ngày một ngày hai là có tác dụng ngay, cho nên không dễ phát hiện, có thể coi nó như độc mãn tính.
Uống lâu mới có ảnh hưởng rõ.
Thành viên tinh anh, Trần Lạc sẽ cung cấp nước dự trữ của mình, thành viên bình thường, cứ vậy mà uống nước lọc đi.
Thành viên bình thường có thiên phú kém, uống nước gì cũng thế thôi, cấp bậc không thay đổi.
Chỉ có những người như Trần Lạc Mễ Linh Mễ Lạp mới có ảnh hưởng lớn.
Mễ Phạn bị Trần Lạc ôm, có lẽ là nó không thoải mái, hoặc do đây là lần đầu tiên đến nông thôn, cảm thấy tò mò với những thứ ở nông thôn, cho nên nó bò lên vai Trần Lạc, dùng hai chân trước bám lên đầu Trần Lạc.
Trần Lạc trợn mắt nhìn, cũng chỉ có Mễ Phạn ngươi mới dám bò lên đầu hư không quân vương ta như thế.
Có một con vật màu đen có lấm tấm trắng bay tới, là một con bướm to lớn bàn tay Trần Lạc.
Bộ dáng của nó rất xấu.
Mễ Phạn sợ tới mức gào thét lên.
Nói thật, Trần Lạc cũng phát khiếp mấy con côn trùng con bướm như vậy.