Thủ lĩnh của căn cứ là dị năng giả bậc năm Phong Chính Thanh, sắc mắt của hắn rất khó coi, vật tư bị mất hơn một nửa, người cũng bị nước cuốn trôi.
Sinh vật biển bị biến dị?
Có đàn em lo lắng hỏi:
"Đại ca, chúng ta làm sao bây giờ? Chẳng lẽ phải đi về phía thành phố sao? Chúng ta không thể tiếp tục ở lại chỗ này được nữa."
Đi tới thành phố?
Phong Chính Thanh nghĩ ngợi, nếu lại xảy ra thủy triều thì phải làm sao bây giờ? Nếu nước biển có thể bao phủ toàn bộ thành phố thì sao đây?
Nếu có sinh vật biển biến dị lên bờ thì làm sao?
Bọn họ không thể ở lại trong thành thị gần ven biển này được.
Thần Đô cách đây không xa, chẳng bằng đi tới Thần Đô.
Phong Chính Thanh nhanh chóng đưa ra quyết định.
Chung quy là do Vân Thành này quá nhỏ.
Bọn họ thu dọn một ngày, tìm một cái xe, Phong Chính Thanh dẫn theo một nghìn người của mình bắt đầu xuất phát đi về phía Thần Đô.
Đây cũng là nhóm người còn sống đầu tiên tiến vào Thần Đô.
Vật tư của bọn họ còn lại rất ít, chỉ đủ để ăn trong mấy ngày, nhưng Phong Chính Thanh không hề lo lắng, chỉ có những kẻ không có thực lực mới lo vật tư, nếu không đủ thì đi đoạt về là được.
Thần Đô đã gần ngay trước mắt, Phong Chính Thanh đột nhiên cảm thấy hào khí tận trời.
"Không đến trường thành không phải anh hùng, không qua sông dài không phải rồng lớn."
…
Tại căn cứ mới bên kia, Trần Lạc để Trần Quang và Phương Vũ phụ trách giám sát, Hạ Hạo Nhiên phụ trách trấn thủ.
Trần Lạc đến đó kiểm tra hai ngày một lần là được.
Không cần gấp, đợi tang thi tiến hóa đến cấp 4 rồi di chuyển cùng ngày cũng không quá muộn.
Ước chừng khoảng nửa tháng, tang thi sẽ tiến hóa tới cấp 4.
Đã một tháng kể từ khi tinh thể bị phá vỡ, miễn cưỡng cũng có thể hấp thụ được tinh thể. (Tháng đã được thay đổi từ tháng 3 sang tháng 1 nhưng thật ra không ảnh hưởng)
Cũng có thể sử dụng lại dị năng của mình và sử dụng hư không để đi lại.
Sau khi Trần Lạc hấp thu hơn sáu mươi tinh thể cấp ba, thở dài một cái.
Tinh thể cấp 3 đối với bản thân chỉ có một ít tác dụng, muốn dựa vào tinh thể cấp 3 để thăng cấp lên cấp 7 thì hơi khó, không biết khi nào mới có thể.
Tinh thể cấp 4 và 5 đối với những người khác là đồ tốt, nhưng cũng không giúp ích được gì nhiều cho bản thân.
Trần Lạc tự nhủ:
“Tăng tốc thời gian.”
Sau khi sử dụng tăng tốc thời gian, Trần Lạc muốn thử lại lần nữa, nhưng căn bản không dám, nó tiêu tốn quá lớn, dùng lần nào là tinh thể bị vỡ vụn lần đấy.
Nếu muốn cải thiện, giảm bớt tiêu hao thì cũng không có cách nào làm được, ít nhất phải đợi đến khi đạt cấp 7 rồi mới thử lại được.
Trần Lạc đang định tiếp tục luyện tập đem theo mèo đi lại trong hư không thì Pháp Vương ở ngoài cửa kêu lớn.
“Gâu gâu.”
Trần Lạc tò mò, đã xảy ra chuyện gì?
Pháp Vương nếu như không có việc gì ban đêm sẽ không quấy rầy bản thân, dù thế nào cũng sẽ không phải là muốn ôm ta?
Pháp Vương liếm láp mặt, vẻ mặt nịnh nọt, hướng về phía Mễ Phạn sủa mấy tiếng.
Mễ Phạn phụ trách phiên dịch, nói:
“Nó lại tìm ngươi muốn thịt đây, cho nó năm cân.”
Thứ Pháp Vương muốn là thịt sống, thế nhưng Pháp Vương không ăn thịt sống.
Không cần phải nói, Trần Lạc cũng biết là để cho Ngân Lang kia.
Hiện tại, Ngân Lang thế mà lại là người tình của Pháp Vương, đã khuất phục trước uy nghiêm của Pháp Vương.
Trần Lạc nói:
“Không phải buổi tối vừa mới cho nó năm cân rồi sao, giờ nó lại đói bụng à?”
Nghĩ đến chuyện gì đó, Trần Lạc giật mình nói:
“Ồ, ta hiểu rồi, nó ăn no rồi lại tìm ngươi muốn tiếp, chẳng lẽ là cho cho sói xám ăn sao?”
“Ngươi giúp người khác nuôi tiểu tam à?”
Ngân Lang là nửa kia của Pháp Vương, Trần Lạc đương nhiên nguyện ý chu cấp, muốn ăn bao nhiêu cũng đều được.
Thế nhưng còn con chó sói xám kia, hừ, Trần Lạc không ăn thịt nó đã là tốt rồi, nếu thích thì đi mà ăn thịt bò hết hạn sử dụng đi.
Pháp Vương không để bụng, lúng túng, mặt chó ngượng ngùng, hướng về phía Trần Lạc ra hiệu vài cái rồi dẫn đầu đi trước.
Đi theo Pháp Vương, Trần Lạc đến nơi ở của Ngân Lang, Trần Lạc đã xây dựng một cái ổ chó lớn hơn cho nó.
Một chục mét vuông.
Khi đó, Trần Lạc vừa ra lệnh một tiếng, hàng trăm người vì nó mà đã xây dựng một ổ chó.
Khi Ngân Lang nhìn thấy Trần Lạc, thân thể vốn đang nằm sấp của nó lập tức cảnh giác đứng dậy, nó tiếp nhận Pháp Vương, nhưng không tiếp nhận Trần Lạc.
Pháp Vương lập tức bước tới dạy bảo, đối vói chủ nhân của ta cần phải tỏ lòng kính trọng.
Sau đó Pháp Vương ngượng ngùng dùng chân nhẹ nhàng chạm vào bụng Ngân Lang.
Trần Lạc ngây ngốc.
Chỉ thấy bụng của Ngân Lang hơi phồng ra, nếu như không quan sát kỹ thì sẽ không chú ý đến.
Đây là có thai hả?
Vãi chưởng, có từ bao lâu rồi?
Pháp Vương, ngươi được đấy nha.
Pháp Vương lè lưỡi nhìn Trần Lạc, ta mới không phải người dễ bị mắc lừa, vợ ta đang mang thai, ăn nhiều một chút có làm sao?